“Chẳng lẽ cứ thế mà đi sao?”
Tôi nhếch mép cười.
“Đương nhiên không thể cứ thế mà đi rồi!”
Ngay lập tức, tôi rút từ trong túi ra một lá bùa.
Trước khi bị bà lão đuổi ra ngoài, tôi đã dán một lá bùa truyền âm dưới gầm giường của Phó Hải Sinh.
Kết hợp với lá bùa này, tôi hoàn toàn có thể nghe được những người trong phòng b/ệnh đang nói gì.
Thấp thoáng, tôi như nghe thấy tiếng ai đó đang khóc.
Phó Tử Minh kinh ngạc nói: “Đó là giọng của bà nội tôi.”
Chỉ nghe thấy giọng của bà lão truyền ra từ lá bùa.
“Ông già khốn kiếp, sao ông vẫn chưa ch*t đi?”
“Ông đã ra nông nỗi này, nằm liệt giường rồi, tại sao người đàn bà kia vẫn còn đến quấn lấy ông?”
“Tôi nói cho ông biết, tôi sẽ không bao giờ ly hôn để ông đến với người đàn bà đó đâu!”
Giọng của ông nội Phó Tử Minh vang lên theo: “A... a...”
Giọng bà lão trở nên sắc lạnh và âm u: “Ông vẫn còn nhớ đến bà ta? Ông vẫn còn nhớ đến bà ta sao?”
“Vậy thì ông xuống đó mà bầu bạn với bà ta đi!!!”
Tiếng ông nội Phó Tử Minh thở gấp vang lên ngay lập tức, như tiếng bễ lò rèn cũ kỹ, mang theo sự k/inh h/oàng.
Nghe đến đây, sắc mặt tôi và Phó Tử Minh thay đổi hoàn toàn.
Bà lão này là... muốn 🔪 Phó Hải Sinh sao???
Tôi lập tức nói: “Không ổn rồi, ông nội cậu gặp nguy hiểm!”
Sau đó xoay người chạy về phía tòa nhà nội trú.
Phó Tử Minh không nói lời nào, bám sát theo sau tôi.
“Ông nội! Cháu đến c/ứu ông đây!”
Tuy nhiên, khi tôi và Phó Tử Minh đi thang máy lên lầu, vừa bước ra khỏi cửa thang máy, liền thấy hai người đàn ông mặc áo đen trắng đang dùng xiềng sắt xích một người đi ra từ phòng b/ệnh.
Đó chính là ông nội của Phó Tử Minh!
Ông ấy đã ch*t.
19.
Phó Tử Minh nhìn thấy Phó Hải Sinh liền kích động chạy tới.
“Ông nội! Ông bị sao vậy?”
Trong phòng b/ệnh, bà lão đang nằm úp trên người Phó Hải Sinh khóc lóc thảm thiết.
“Ông già ơi, sao ông lại nhẫn tâm bỏ tôi mà đi thế này?”
“Ông tỉnh lại đi! Ông tỉnh lại nhìn tôi một cái đi!”
Cảnh tượng đó, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ thốt lên hai chữ tình thâm nghĩa trọng.
Hoàn toàn không liên quan gì đến vẻ hung á/c đ/ộc địa mà tôi vừa nghe thấy qua lá bùa truyền âm.
Tôi hoang mang, Phó Tử Minh cũng hoang mang.
Cậu ta chặn đường Hắc Bạch Vô Thường: “Các người định đưa ông nội tôi đi đâu?”
Hai vị q/uỷ sai thấy Phó Tử Minh chặn đường, liền cười đầy âm hiểm.
“Nhóc con, biết bọn ta là ai không? Mà dám chặn đường q/uỷ sai?”
Phó Tử Minh nghe vậy liền sợ hãi đôi chút.
“Các... các người là q/uỷ sai?”
“Ông nội tôi thực sự đã ch*t rồi sao?”
“Không được! Các người không được đưa ông tôi đi! Ông ấy là bị người ta 🔪!”
Phó Hải Sinh bên cạnh dường như không có phản ứng gì, chỉ ngây ngốc nhìn Phó Tử Minh trước mặt, ánh mắt trống rỗng, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Phó Tử Minh kích động nhìn ông nội mình.
“Ông nội! Ông nói gì đi chứ!”
Tôi vội vàng nói với Hắc Bạch Vô Thường: “Hai vị đại nhân, bạn tôi vì ông nội qu/a đ/ời nên cảm xúc hơi kích động, không có ý cản trở các vị làm việc đâu ạ.”
“Chỉ là chúng tôi có chuyện cực kỳ quan trọng cần hỏi ông ấy, liệu có thể tạo điều kiện cho chúng tôi không?”
Tôi lập tức đưa ra một xấp tiền âm phủ!
Hắc Bạch Vô Thường thấy là tôi, liền cười: “Là Tiểu Đồng Đồng à?”
“Được rồi, bọn ta ra ngoài hút điếu th/uốc, các người làm gì thì nhanh lên.”
“Tục ngữ có câu, Diêm Vương muốn người ch*t canh ba, sẽ không giữ người lại đến canh năm.”
Tôi vội gật đầu: “Hiểu rồi, hiểu rồi!”
Phó Tử Minh lại nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng m/ộ: “Oa! Bạn Thẩm Đồng, bạn quen cả người ở dưới đó sao?”
Tôi lúc này chẳng có thời gian nghe cậu ta tâng bốc, vội vàng hỏi ông nội Phó Tử Minh.
“Ông Phó, năm đó Giang Minh Nguyệt ch*t như thế nào?”
Nghe thấy cái tên Giang Minh Nguyệt, đôi mắt già nua đục ngầu của Phó Hải Sinh khẽ động đậy.
Giây tiếp theo, tôi chìm vào một đoạn hồi ức.
20.
Hóa ra năm đó, ông nội Phó Tử Minh dù ngoại tình với Giang Minh Nguyệt nhưng không hề muốn ly hôn với bà nội Vương Tuệ Văn.
Thời gian đó Giang Minh Nguyệt làm ầm ĩ rất dữ dội, trong một lần s/ay rư/ợu, Phó Hải Sinh đã lỡ tay đẩy Giang Minh Nguyệt, khiến cô đ/ập đầu vào gáy và ch*t tại chỗ.
Không ngờ, cảnh tượng này lại bị Vương Tuệ Văn bắt gặp khi đang đến đá/nh gh/en.
Phó Hải Sinh sợ tội á/c của mình bị phát hiện nên đã quỳ xuống c/ầu x/in Vương Tuệ Văn đừng báo cảnh sát.
Ông ta nói với Vương Tuệ Văn rằng nếu cô báo cảnh sát, ông ta sẽ phải ngồi tù, con trai của họ cũng sẽ trở thành con của một kẻ 🔪 người, danh tiếng nhà họ Phó và tương lai của đứa trẻ đều sẽ bị h/ủy ho/ại.
“Tuệ Văn, không được báo cảnh sát!”
“Nếu cô báo cảnh sát, gia đình chúng ta sẽ tiêu tùng hết!”
“Cô không nghĩ cho tôi, không nghĩ cho bản thân, chẳng lẽ cũng không nghĩ cho con trai chúng ta sao?”
“Nó vẫn còn là một đứa trẻ! Cô muốn nó biết rằng người cha mà nó ngưỡng m/ộ và kính yêu nhất lại là một kẻ cặn bã ngoại tình và 🔪 người sao?”
Trong lúc hoảng lo/ạn, Vương Tuệ Văn cũng không biết phải làm sao.
Thế là bà làm theo lời Phó Hải Sinh, không báo cảnh sát.
Phó Hải Sinh đã đem thi 💀 của Giang Minh Nguyệt ch/ôn dưới tòa nhà đang xây dựng của Tập đoàn Xây dựng Phó Thị, vị trí chính là giếng thang máy.
Sau đó, Phó Hải Sinh đưa vợ con trốn ra nước ngoài.
Mãi đến khi bị đột quỵ nằm liệt giường, ông ta mới trở về nước.
Tôi không ngờ sự thật lại là như vậy!
Giang Minh Nguyệt trong tay áo dường như cũng cảm nhận được đoạn ký ức đó, cô khóc không thành tiếng trong tay áo tôi, làm ướt sũng cả ống tay áo.
Tôi thả Giang Minh Nguyệt ra, Phó Hải Sinh vốn đang ngây ngốc bỗng trở nên vô cùng kinh hãi.
“Minh Nguyệt? Là cô!”
“Cô đến để 🔪 tôi sao?”
“Tôi không muốn ch*t! Tôi không muốn ch*t!”
Giang Minh Nguyệt lúc này không giấu nổi oán h/ận trong lòng, lập tức muốn bóp ch*t Phó Hải Sinh.
“Kẻ cặn bã này, ông đã hại ch*t tôi, còn đem ch/ôn tôi dưới giếng thang máy, để tôi cô đơn lạnh lẽo ở đó hơn ba mươi năm, còn ông thì con cái đề huề, giàu sang phú quý!”
“Tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho ông!”
Phó Hải Sinh đã sợ đến mức vãi cả đái: “Xin lỗi, xin lỗi, năm đó là tôi đã hại cô!”
Tôi thử lên tiếng: “Ờ... có một khả năng nào đó là, ông ta đã ch*t rồi không?”
Nghe lời tôi, cả Giang Minh Nguyệt và Phó Hải Sinh đều sững người.
Một lúc lâu sau, Giang Minh Nguyệt mới hét lên: “Dù làm m/a tôi cũng không buông tha cho ông ta!”
21.
Hết giờ thăm viếng, Hắc Bạch Vô Thường áp giải Phó Hải Sinh đi, Giang Minh Nguyệt ch*t sống đòi đi theo.