“Nói mới nhớ, tuần sau là chúng ta quân sự rồi, cuối tuần này cậu ấy có đến đón cậu không?”

Ừm... không đón được.

Chuyện Phó Tử Minh không đến trường báo danh đã bị bố mẹ cậu ấy biết, hai hôm trước cậu ấy đã bị bắt về nhà rồi.

Giờ này, không biết có đang ở nhà nghe giáo huấn không nữa!

Còn bạn trai tin đồn số hai của tôi là Thiệu Lan Hiên... kể từ lần chia tay hôm đó, anh ấy chưa từng chủ động liên lạc với tôi.

Ngược lại là em trai tôi, ngày nào cũng hỏi han ân cần, nào là tôi ăn có ngon không, ngủ có ngon không, tiền tiêu có đủ không các kiểu.

Cái tên Lý Tráng Tráng không có lương tâm kia, bị bắt về thì thôi đi, cũng chẳng thèm trả lại thẻ cho tôi.

Tôi không thể để Thẩm Thần biết, ngày đầu đi học tôi đã tiêu sạch tiền sinh hoạt phí của mấy năm, chỉ đành vừa nói “Yên tâm, chị có tiền!”, vừa lén lút xem bát tự cho người khác trên mạng để ki/ếm chút phí sinh hoạt.

Điều khiến tôi không ngờ tới là, sau khi cúp điện thoại, Thẩm Thần lại chuyển cho tôi mười nghìn tệ.

Tôi kinh ngạc: “Cậu làm cái gì đấy?”

Thẩm Thần cười: “Tiền thưởng tham gia cuộc thi, cứ để chị giữ đi!”

“Đỡ cho ngày nào đó chị lại đi hành thiện tích đức, làm bản thân túng thiếu.”

Cậu ấy thật sự, tôi muốn khóc ch*t mất.

Tôi, Thẩm Đồng, thề với trời, mãi mãi yêu em trai nhất, mãi mãi tốt với em trai nhất trên thế giới này!!!

14

Có mười nghìn tệ Thẩm Thần chuyển cho, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi cảnh bữa đói bữa no.

Một tuần sau khi nhập học là quân sự, trường kéo toàn bộ tân sinh viên chúng tôi đến một trại huấn luyện trong núi sâu.

Ai cũng biết, cường độ huấn luyện quân sự được thiết lập dựa trên mức độ coi trọng của nhà trường.

Khi biết chúng tôi sẽ phải trải qua hai tuần huấn luyện quân sự cường độ cao, thực chiến, nhiều bạn học đã òa khóc ngay tại chỗ.

“Không thể nào, thầy hiệu trưởng ơi, huấn luyện đơn giản một chút không được sao? Không cần phải nghiêm túc đến thế đâu?”

Thầy hiệu trưởng rất nghiêm túc.

“Bác sĩ là một nghề tiêu tốn rất nhiều thể lực, đôi khi một ca phẫu thuật phải kéo dài hơn chục tiếng, thậm chí vài chục tiếng.”

“Không có thể lực tốt, làm sao đảm bảo sự ổn định khi phẫu thuật? Làm sao phục vụ nhân dân tốt hơn?”

“Vì vậy, quân sự là bắt buộc!”

“Không chỉ quân sự, sau này các em cũng phải tăng cường rèn luyện thể thao!”

Ông cụ đã gần sáu mươi tuổi, mặc bộ đồ thể thao, cơ bắp cuồn cuộn, cứ thế chạy hì hục ở hàng đầu tiên của đội ngũ.

Chúng tôi, những tân sinh viên, không phục cũng phải phục, chỉ đành chạy theo.

Đang chạy, có người va vào tôi.

Tôi quay đầu lại nhìn, sững sờ.

“Lý Tráng Tráng? Không... Phó Tử Minh? Sao cậu lại ở đây?”

Thân phận hiện tại của cậu ấy là Phó Tử Minh, tôi không thể để lộ được.

Lý Tráng Tráng hạ thấp giọng: “Tớ không chịu nổi áp lực nên đã nói thật với gia đình cậu ấy.”

“Họ biết Phó Tử Minh đã ch*t, không hề trách tớ, còn bảo tớ tiếp tục làm Phó Tử Minh, còn giúp tớ tìm qu/an h/ệ để chuyển đến trường các cậu!”

Tôi: “...”

Tôi nên nói thằng nhóc này là thật thà hay giả vờ ngốc đây.

Nói chung, người ngốc có phúc của người ngốc.

Phó Tử Minh, đó là người đàn ông sở hữu cả một tòa nhà đấy.

Nước mắt gh/en tị chảy ra từ khóe mắt.

Đang nói chuyện, một giọng nói vang lên bên cạnh chúng tôi.

“Báo cáo giáo quan, ở đây có người thì thầm to nhỏ!”

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Dương Thiến, kẻ từng gây rắc rối cho chúng tôi, đang nhìn chúng tôi đầy hả hê.

Giáo quan nhỏ dẫn lớp chúng tôi tuổi đời không lớn, khí chất bất phàm, sau khi ra lệnh cho tất cả dừng lại, anh ta đi đến bên cạnh chúng tôi, quát lớn: “Ra khỏi hàng!”

“Ai cho phép các người thì thầm to nhỏ?”

“Đằng kia, ph/ạt đứng một tiếng!”

Ph/ạt đứng, hồi nhỏ chúng tôi còn bị ph/ạt ít sao?

Vừa hay có thể quang minh chính đại nói chuyện riêng.

Nhưng Dương Thiến này, tôi nhớ rồi.

Tôi: “Báo cáo giáo quan!”

Giáo quan: “Nói!”

Tôi: “Người này không phải lớp chúng tôi, lại quản lý rộng thế, chứng tỏ cô ta cũng không tập luyện nghiêm túc, tôi đề nghị, ph/ạt cả cô ta luôn!”

Giáo quan: “Cô bạn vừa nãy, cô cũng ra khỏi hàng! Đứng ph/ạt cùng với họ!”

Lời của giáo quan khiến cả đám cười ồ lên.

Dương Thiến mặt mày ủ rũ, cố gắng làm nũng xin xỏ.

“Giáo quan!”

Giáo quan trẻ chẳng buồn nhìn cô ta lấy một cái, chỉnh đốn lại đội ngũ rồi dẫn người chạy xa.

15

Hàng nghìn tân sinh viên toàn trường đều đang tập luyện theo đội, chỉ có ba kẻ nổi bật chúng tôi là bị ph/ạt đứng ngay từ đầu.

Dương Thiến liếc mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy kh/inh khỉnh.

“Ồ! Đây không phải là một trong những bạn trai phú nhị đại lái Maserati của cậu sao?”

“Bạn học, cậu biết mình bị cắm sừng chưa? Chiếc Aston Martin của cô ta, cậu đã thấy chưa?”

Lý Tráng Tráng rất biết cách nói chuyện, cái miệng nhỏ cứ bô bô, không chịu thua thiệt chút nào.

“Thấy rồi, chúng tớ lớn lên cùng nhau, thì sao nào?”

“Chúng tớ lái xe gì, liên quan gì đến cậu? Ảnh hưởng đến việc cậu hít thở à?”

“Với lại, khi nào tớ nói tớ là bạn trai cô ấy? Tớ là anh trai cô ấy!”

“Tớ bảo sao vừa đến trường đã có nhiều người nói x/ấu Đồng Đồng nhà tớ thế, hóa ra đều là do cái loại bà tám như cậu tung tin à?”

Dương Thiến tức đến mức muốn ch*t: “Cậu!”

Lý Tráng Tráng: “Cậu cái gì mà cậu? Lần trước mười vạn tệ đó vẫn chưa đủ bịt cái miệng cậu lại à?”

“Các bạn học mau lại đây xem này, con nhỏ này không trầy xước gì cả, cứ khăng khăng bảo chúng tôi đ/âm trúng nó, tống tiền chúng tôi mười vạn, giờ còn sau lưng tung tin đồn nhảm về em gái tôi!”

Cậu ấy quay sang tôi: “Anh đã hỏi ý kiến Tiểu thiếu gia rồi, loại người như nó phải bị ph/ạt tù!”

“Hay là chúng ta liên hệ với bộ phận pháp lý công ty anh ấy, kiện con nhỏ này đi.”

Dương Thiến nghe vậy liền h/oảng s/ợ.

“Cậu! Cậu là đàn ông con trai, sao lại so đo tính toán thế?”

“Mười vạn đó là cậu chủ động bồi thường cho tôi mà!”

Lý Tráng Tráng cười: “Chị gái à, tôi còn nhỏ, không hiểu chuyện!”

“Bị chị dọa cho một trận nên mất bình tĩnh thôi.”

“Không còn cách nào khác, nhà tôi quá giàu, tôi đâu biết mười vạn tệ đối với người bình thường là số tiền lớn đến thế?”

“Mười vạn đó chị có nhận hay không, tôi có lịch sử chuyển khoản đây.”

“Nếu chị không trả tiền, lát nữa sẽ bị chú cảnh sát đưa đi đấy!”

Dương Thiến không ngờ Lý Tráng Tráng lại chơi x/ấu như vậy, đưa tiền rồi lại đòi lại, tiện thể còn muốn mời cô ta ăn cơm tù, cô ta sợ đến mức bật khóc.

“Sao anh lại là người như vậy?! Một chút cũng không biết thương hoa tiếc ngọc!”

“Mười vạn đó tôi m/ua túi xách hết rồi, lấy đâu ra tiền trả anh chứ?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm