Lý Tráng Tráng nghiêm giọng từ chối: “Không được! Thẩm Đồng Đồng, cậu cũng phải biết quý trọng bản thân mình chút đi, m/áu quý giá thế mà cậu đem đi đuổi muỗi, cậu không muốn sống nữa à?”
Tôi có lòng tốt giúp cậu ấy, thế mà còn bị m/ắng.
“Không cần thì thôi, lát nữa đừng có mà kêu.”
Đi được một đoạn, tôi đột nhiên phát hiện con đường dưới chân có gì đó không ổn.
Tôi ngồi xổm xuống, sờ thử mặt đất để quan sát rồi nhíu mày.
Lý Tráng Tráng thấy tôi dừng lại liền hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Tôi gạt lớp lá rụng và cỏ dại trên mặt đất ra, nói với Lý Tráng Tráng: “Cậu nhìn mặt đất này xem, có đ/á lát, đây là công trình nhân tạo.”
Lý Tráng Tráng nhíu mày: “Công trình nhân tạo? Nơi rừng thiêng nước đ/ộc này, ai rảnh mà xây dựng ở đây?”
Tôi đáp: “Nhìn kiểu dáng và mức độ phong hóa thì cũng vài trăm năm rồi, chắc là thần đạo của lăng m/ộ.”
“Nhưng phong thủy nơi này cực x/ấu, chủ về tán tài tuyệt hậu, ai mà bị chập mạch mới ch/ôn cất ở chỗ này chứ?”
Lý Tráng Tráng tuy không hiểu phong thủy nhưng vẫn cảm nhận được sự thay đổi của khí trường.
“Ở đây âm khí nặng thật, nhưng cậu đừng đoán mò nữa, nhỡ đâu không phải thần đạo thì sao?”
Thần đạo là con đường dẫn vào lăng m/ộ, thường chỉ thấy ở những ngôi m/ộ có quy mô lớn.
Chúng tôi đi thêm một đoạn nữa, và Lý Tráng Tráng đã bị “vả mặt” ngay lập tức.
Bởi vì chúng tôi nhanh chóng nhìn thấy tượng đ/á trên thần đạo.
Một con sư tử đ/á tàn tạ, phong hóa nằm một bên thần đạo, vốn dĩ phải là một đôi, nhưng con kia đã không cánh mà bay.
Điều này hoàn toàn trùng khớp với phán đoán của tôi, nơi chúng tôi đang đi chính là thần đạo của lăng m/ộ.
Nếu không có gì bất ngờ, phía trước sẽ còn những con linh thú, tượng động vật, và cuối cùng là tượng văn thần võ tướng.
Quy mô như thế này, thời cổ đại nếu không phải là vương hầu thì không thể nào sở hữu được.
Cộng thêm thế phong thủy ở đây, mọi chuyện càng trở nên kỳ quái.
Lý Tráng Tráng dường như nhận ra điều gì đó, nắm lấy cánh tay tôi: “Hay là chúng ta đừng đi tiếp nữa.”
“Phát hiện cổ m/ộ trong núi, đáng lẽ phải gọi điện cho cơ quan chức năng chứ.”
Tôi suy nghĩ rồi nói: “Nhưng phía trước là nơi quân đội đóng quân huấn luyện, sau núi có ngôi m/ộ lớn thế này, chắc họ phải biết từ lâu rồi mới đúng.”
“Có lẽ cơ quan chức năng đã đến kiểm tra rồi, hay là chúng ta cứ tìm Dương Thiến trước đi.”
Đang nói chuyện, khóe mắt tôi chợt nhìn thấy một vật.
Nhặt lên xem, hóa ra là điện thoại của Dương Thiến.
Tuy màn hình khóa không mở được, nhưng ảnh nền là ảnh chụp chung của cô ta và Trương Siêu.
19
Lý Tráng Tráng không nhịn được mà ch/ửi thề: “Dương Thiến đúng là biết gây chuyện, không có việc gì chạy vào đây làm cái quái gì không biết?”
Đã tìm thấy manh mối, dù không muốn thì chúng tôi cũng chỉ có thể tiếp tục đi tìm.
Đi thêm gần nửa tiếng nữa, cuối cùng cũng thấy lăng m/ộ.
Đúng như dự đoán, ngôi m/ộ đã bị đào bới từ lâu, gạch m/ộ rơi vãi khắp nơi, những bức chạm khắc tinh xảo cũng chẳng còn vẻ phong thái ngày xưa.
Còn Dương Thiến, người mà chúng tôi tìm ki/ếm suốt nửa ngày, đang như một h/ồn m/a vất vưởng, cứ lững thững đi vòng quanh gò m/ộ.
Lý Tráng Tráng chạy lên giữ cô ta lại: “Dương Thiến, cậu làm gì ở đây?”
Dương Thiến như không nghe thấy chúng tôi nói gì, cứ cắm cúi đi về phía trước.
Tôi quan sát kỹ cô ta một chút rồi nhíu mày: “Cậu không gọi cô ta tỉnh đâu, chắc là bị thứ gì đó mê hoặc rồi.”
“Nhưng ngôi m/ộ này chẳng phải đã bị đào từ lâu rồi sao?”
“Sao có thể...”
Lúc này mặt trăng đã lên cao, nhưng xung quanh như bị bao phủ bởi một tầng sương m/ù màu m/áu, nhìn vào khiến người ta thấy rất khó chịu.
Tôi bảo Lý Tráng Tráng trông chừng Dương Thiến, còn mình định vào trong m/ộ thất xem thử.
Lý Tráng Tráng không đồng ý: “Thế sao được? Tớ không thể để cậu vào đó một mình.”
Thằng nhóc ngốc này, sao tôi có thể vào một mình chứ?
Tôi lấy lệnh kỳ ra, bắt đầu “gọi người”.
“Nhận sự cúng dường của ta, phụng ta làm chủ, nghe lệnh ta... Hạ Thương!”
Giây tiếp theo, bóng dáng thiếu niên tay cầm cổ đ/ao đột ngột xuất hiện sau lưng tôi, giọng điệu rất khó chịu: “Thẩm Đồng, cô sống chán rồi à?”
Anh bạn này đúng là có chút “đẳng cấp”.
Ăn của tôi, uống của tôi, lấy tiền của tôi nuôi em gái anh ta!
Vậy mà ngày nào cũng làm mặt lạnh với tôi.
Tôi giải thích: “Khẩu quyết nó là như thế, tôi biết làm sao được?”
“Hơn nữa, anh cũng không thể ngày nào cũng chỉ ăn không làm được!”
Hạ Thương hừ lạnh, gương mặt lạnh lùng đầy vẻ bực bội, như thể cả thế giới này n/ợ anh ta vậy.
Anh ta nhìn Lý Tráng Tráng cũng rất khó chịu.
“Phó Tử Minh thật ng/u ngốc, sao lại tặng thân x/ác cho cậu chứ?”
Người này thật x/ấu xa! Nhòm ngó thân x/ác của tôi thì thôi, giờ còn nhòm ngó cả thân x/ác của Lý Tráng Tráng.
Tôi định nói gì đó thì thấy Hạ Thương khẽ hít mũi, rồi trên mặt lộ vẻ phấn khích.
“Tôi ngửi thấy mùi á/c phách rồi, hôm nay coi như cô lập công.”
Không phải, thái độ gì vậy chứ?
Tôi mới là chủ nhân cơ mà! Chủ nhân!
Hạ Thương là kẻ đi/ên, nói xong cũng chẳng thèm để ý đến chúng tôi, vác đ/ao xông vào trong.
Tôi vội vàng đuổi theo vào trong.
Giờ này, đường hầm m/ộ tối đen như mực, tôi nhắm mắt mở thiên nhãn ra, đ/ập vào mắt toàn là cô h/ồn dã q/uỷ.
Nhìn trang phục thì cũng có thâm niên rồi, không biết có phải là vo/ng h/ồn bồi táng trong m/ộ thất này không, oán khí cực nặng, gào thét lao về phía tôi.
Đúng là kẻ mạnh hiếp kẻ yếu, sao không cản Hạ Thương mà cứ nhằm vào tôi thế?
Tôi tiện tay vung ra một lá hỏa phù, những âm h/ồn đó đạo hạnh không cao, chạm vào là ch/áy.
Tiếng q/uỷ gào q/uỷ khóc khiến đám âm h/ồn còn lại không dám tiến lên.
20
Hạ Thương mục tiêu rõ ràng, lao thẳng đến chủ m/ộ thất.
Thời cổ đại lao động khan hiếm, nên phần lớn các lăng m/ộ thực ra không phóng đại như trong phim ảnh.
Nói là m/ộ lớn, nhưng chủ m/ộ thất thực ra chỉ vài chục mét vuông.
Đồ đạc trong m/ộ đã bị dọn sạch từ lâu, qu/an t/ài và đồ tùy táng chẳng còn gì.
Lác đác rơi vãi cũng chỉ là những thứ mục nát, hư hỏng không có giá trị.
Tuy nhiên, điều khiến người ta kinh ngạc là ngay chính giữa m/ộ thất lại bày một trận pháp.
Tám lá lệnh kỳ tạo thành hình bát quái bao quanh một khoảng đất ở giữa, trên lệnh kỳ quấn những sợi xích sắt rèn bằng huyền thiết, được tôi luyện qua thần lôi cửu thiên.
Và ngay chính giữa trận pháp, cắm sừng sững một thanh đào mộc ki/ếm bị sét đá/nh.
Những thứ này, trong mắt người ngoài có lẽ chẳng là gì, nhưng trong mắt tôi, toàn là bảo bối cả đấy!
“Ôi vãi! Trang bị! Trang bị! Toàn là trang bị!”