Tiền bối cao nhân để lại trang bị, không nhặt thì phí, đây là thứ tôi xứng đáng có được sau khi liều mạng đá/nh cương thi!
Tôi niệm một đoạn chú văn rất dài, khẩn cầu Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn giáng xuống Cửu Thiên Thần Lôi.
Chỉ thấy một đạo thần lôi giáng xuống, con cương thi vốn đ/ao thương bất nhập, thân thể lập tức bị sấm sét bao quanh, trên người bốc lên từng luồng khí đen.
Đạo thần lôi thứ hai giáng xuống, thân thể cương thi bắt đầu bốc ch/áy, da th!t ch/áy xèo xèo, mùi hôi thối nồng nặc, trong miệng phát ra tiếng gầm thét đinh tai nhức óc, bên trong cơ thể dường như có thứ gì đó đang giãy giụa, muốn phá thể thoát ra.
Đạo thần lôi thứ ba giáng xuống, một cái bóng đen dữ dội bay ra khỏi cơ thể cương thi, chính là á/c phách của con cương thi đó!
Hạ Thương đã đợi ở bên cạnh từ lâu, thấy vậy liền chộp lấy cái bóng đen đó, đưa vào miệng nuốt chửng!
Loại phách có thâm niên lại còn hung dữ tột độ như thế này, bổ hơn nhiều so với những thứ Hạ Thương thường ăn.
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, tôi dường như lờ mờ thấy h/ồn thể của Hạ Thương dường như ngưng tụ hơn hẳn.
Tuy nhiên, không lâu sau, tôi không thể suy nghĩ gì thêm nữa, nhắm mắt lại rồi ngất lịm đi.
Chỉ là trước khi ngất, tôi vẫn nắm ch/ặt thanh đào mộc ki/ếm và lệnh kỳ.
Lợi lộc không thể để Hạ Thương chiếm hết được.
Đã đến rồi thì không thể về tay không, không hợp lý chút nào.
23
Chúng tôi gây ra động tĩnh lớn như vậy trong m/ộ thất, ngôi m/ộ vốn đã cũ kỹ phong hóa, trông như sắp sập đến nơi.
Hạ Thương cõng tôi, cầm lấy đồ đạc rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Giây tiếp theo, nóc m/ộ sập hoàn toàn, ch/ôn vùi con cương thi đã ch/áy thành than bên dưới.
Lý Tráng Tráng thấy tôi ngất đi, lo lắng hỏi: “Chuyện gì thế này?”
Hạ Thương nói một câu: “Đi khỏi đây rồi nói!”
Rồi cõng tôi chạy trước.
Lý Tráng Tráng không còn cách nào khác, thấy Dương Thiến vẫn còn đang mơ màng, cũng cõng cô ta chạy theo chúng tôi.
Chúng tôi mới chạy được nửa đường thì Vương Tiểu Điềm và Trương Nhược Nam đã dẫn đại quân đến tìm.
Vì cả tôi và Dương Thiến đều ngất xỉu, thầy cô và giáo quan chưa kịp phê bình giáo dục đã vội đưa chúng tôi đến b/ệnh viện.
Tôi là do tiêu hao linh lực quá độ nên mệt quá mà ngất, chỉ cần truyền chút dịch dinh dưỡng là tỉnh lại.
H/ồn của Dương Thiến bị thất lạc, chắc là rơi lại trong m/ộ thất sập đó rồi.
Tôi không màng đến lời khuyên ở lại theo dõi một ngày của bác sĩ, đêm tối lén lút cùng Hạ Thương lẻn ra ngoài, quay lại núi một lần nữa.
Hạ Thương ăn được á/c phách của con cương thi trăm năm đó, toàn thân toát lên khí chất tà mị, lười biếng, thấy tôi hì hục leo lên núi, còn mỉa mai tôi.
“Thật không hiểu, cô c/ứu người phụ nữ đó để làm gì.”
Tôi: “Anh không hiểu đâu!”
C/ứu người là một chuyện, Dương Thiến còn n/ợ tiền chúng tôi đấy! Không thể để cô ta thực sự biến thành kẻ ngốc.
Như vậy thì tiền mồ hôi nước mắt của tôi trôi sông đổ bể hết!
Vì linh h/ồn bị con cương thi già đó giam giữ rất nhiều, khi tìm lại h/ồn phách bị lạc của Dương Thiến, tôi tiện tay siêu độ luôn cho những vo/ng h/ồn khác.
Theo từng đạo oán linh bị giam giữ ở đây bay lên không trung, tử khí bao trùm xung quanh cũng tan biến đi nhiều.
Còn tôi, công đức +1, +1, +1, +1...
Làm xong những việc này, tôi lại chạy vội về b/ệnh viện trong đêm, nằm trên giường làm đứa trẻ ngoan.
Khi thầy cô và lãnh đạo nhà trường đến hỏi, tôi nói: “Em không biết gì cả, khi em và bạn Phó Tử Minh tìm đến nơi thì đã thấy Dương Thiến như bị trúng tà, cứ vây quanh ngôi m/ộ cổ mà đi vòng quanh, gọi thế nào cô ấy cũng không đáp.”
“Đúng rồi, thầy ơi, Dương Thiến sao rồi ạ?”
“Còn Phó Tử Minh, cậu ấy không sao chứ ạ?”
Thầy giáo an ủi tôi: “Bạn Phó Tử Minh không sao, Dương Thiến chắc cũng tỉnh rồi.”
“Chuyện này nhà trường sẽ điều tra, các em đừng nói ra ngoài, quân sự mới chỉ bắt đầu, đừng gây ra hoảng lo/ạn không cần thiết, biết chưa?”
“Các em nghỉ ngơi thêm một ngày nữa, rồi quay lại tiếp tục tham gia quân sự.”
Tôi lập tức biểu thị: “Dạ biết, dạ biết!”
Được nghỉ thêm một ngày cũng tốt!
24
Cơ thể tôi không sao cả, vì công đức +1, +1, +1...
Nên linh lực của tôi cũng hồi phục gần như hoàn toàn.
Từ b/ệnh viện ra, tôi, Lý Tráng Tráng và Hạ Thương đi ăn đồ nướng.
Biểu hiện cụ thể là, tôi và Lý Tráng Tráng ăn đồ nướng, còn Hạ Thương ngửi mùi.
Lý Tráng Tráng vừa ăn vừa cảm động rơi nước mắt.
“Hu hu hu... đồ nướng ngon quá, nhiều năm rồi mình không được ăn.”
“Hồi trước ở quê, mình toàn chỉ được ngửi mùi thôi...”
Hạ Thương ôm cây đ/ao, ngồi đó với vẻ mặt đầy oán niệm, muốn dùng ánh mắt đ/âm ch*t cậu ta.
Tuy người ngoài không nhìn thấy anh ta, nhưng có thể cảm nhận được oán niệm và âm khí trên người anh ta.
Có mấy vị khách lên tiếng.
“Ông chủ, nhiệt độ điều hòa thấp quá, lạnh ch*t mất!”
Lý Tráng Tráng là người, cũng giống Phó Tử Minh, có chút ngốc nghếch, thấy Hạ Thương sắc mặt khó coi, còn hỏi anh ta: “Đại yêu quái, sao cậu không ăn?”
“Ồ, cậu không ăn được, ha ha ha... thật ngại quá.”
“Không sao, mình sẽ ăn luôn phần của cậu!”
đ/ao của Hạ Thương, vẫn còn trong vỏ, gác lên cổ Lý Tráng Tráng.
Nhưng giây tiếp theo, trên người Lý Tráng Tráng bỗng tỏa ra một đạo kim quang.
Tôi và Hạ Thương nhìn nhau trân trối, dụi mắt.
Không chắc chắn, nhìn lại lần nữa...
Lại là một đạo kim quang.
Không phải chứ, thằng cha này, thực sự là Thần Sông à?
Tôi: “Thần Sông phù hộ con, con muốn phát tài, phát tài, phát tài...”
Lý Tráng Tráng không biết tôi và Hạ Thương đang nghĩ gì, tưởng tôi thiếu tiền, chuyển thẳng cho tôi mười vạn.
“Chuyện nhỏ ấy mà!”
Sau khi ăn uống no say, ngày hôm sau chúng tôi quay lại doanh trại.
25
Dương Thiến sau khi trải qua sự kiện tâm linh, đã biết thu liễm hơn nhiều, tuy ánh mắt nhìn tôi và Lý Tráng Tráng vẫn không mấy thiện cảm, nhưng cũng không tìm chúng tôi gây sự nữa.
Về lai lịch của con cương thi già đó, Hạ Thương tìm thấy tấm bia đ/á thần rùa bị bùn đất ch/ôn vùi trong thung lũng, trên đó có ghi chép về cuộc đời chủ m/ộ.
Nói trắng ra, đó là một quân phiệt thời lo/ạn thế cổ đại, tạo phản bất thành nên lập ra cái thế phong thủy đ/ộc á/c này, hòng h/ủy ho/ại long mạch.
Chúng tôi hì hục huấn luyện hai tuần, cuối cùng cũng khởi hành về trường.
Vừa vào ký túc xá, còn tưởng Lương Trân và bà Nguyệt Anh sẽ nhảy cẫng lên đá/nh tôi vì không cúng bái cho họ.