Tiệm ăn vặt liên tiếp ba ngày nhận được tiền âm phủ, tôi tìm đến tận nơi đòi n/ợ, lại bị kéo vào một ván bài đá/nh cược mạng sống.

Tôi nhìn mấy cái x/ác sống rõ ràng đã ch*t từ mấy ngày trước ở trước mặt, cười khẩy một tiếng.

“Được thôi! Đã thua thì không được lật lọng đâu đấy!”

Mạng của Thẩm Đồng tôi mà cũng dám thắng sao, thua rồi thì kiếp sau các người cũng không trả nổi đâu!

1

Hè năm hai đại học, tôi không về nhà mà thuê lại một tiệm ăn vặt bên cạnh khu đại học.

Nguyên nhân chủ yếu là vì nhà m/a “Bách Q/uỷ Dạ Hành” của chúng tôi bị người ta tố cáo là quá chân thực, sẽ làm trẻ nhỏ sợ hãi.

Cơ quan chức năng đã yêu cầu chúng tôi tạm dừng kinh doanh để chấn chỉnh.

Chấn chỉnh qua lại mấy lần, khách khứa chẳng còn, chúng tôi đành đóng cửa nhà m/a luôn.

Khương Nghiên đi du lịch, còn tôi dùng số tiền tiết kiệm được thuê lại một tiệm ăn vặt.

Tiền thuê nhà, phí sang nhượng, cộng thêm sửa sang, nhân công… tiền trong tay cũng đã vơi đi bảy tám phần.

12 giờ rưỡi đêm, tôi đang đứng sau quầy tính toán sổ sách, định đóng cửa tiệm.

Đàn em khóa dưới Lý Cường làm thêm ở tiệm xách túi đồ ăn mang về, nhìn tôi với vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Tôi ngẩng đầu hỏi cậu ấy: “Sao thế?”

Lý Cường ngập ngừng nói: “Chị khóa trên, đơn này chúng ta có thể không giao được không ạ?”

Tôi cười: “Em mệt rồi à?”

Lý Cường nhíu mày: “Không phải, số điện thoại này đã liên tiếp ba ngày gọi đến tiệm vào lúc 12 giờ đêm để đặt đồ ăn.

Lần nào cũng đặt bốn phần mì xào, thanh toán tiền mặt.

Họ đưa em một trăm, em thối lại cho họ bốn mươi.

Nhưng khi em quay về định đưa tiền cho chị, không hiểu sao số tiền đó lại biến thành tiền âm phủ.

Em cứ nghĩ là do mình nhìn không kỹ nên bị lừa, không dám nói với chị, đành tự bỏ tiền túi ra bù.

Nhưng một giờ em chỉ được mười tệ, ngày nào cũng bù thì em chịu không nổi…”

Nghe vậy, tôi hắng giọng: “Khụ khụ! Người trẻ tuổi đừng có chê lương thấp chứ!”

Nhìn cặp kính cận tám độ của cậu ấy, tôi trêu chọc: “Em cận nặng chứ có phải m/ù đâu, Nhân dân tệ với tiền âm phủ mà cũng không phân biệt được à?”

Lý Cường tức đến phát khóc.

“Chị ơi! Em thề là em không nhìn nhầm!”

“Dù sao thì… em không giao đơn này nữa đâu, mấy ngày nay em lỗ hơn một trăm rồi!”

Tôi biết thằng nhóc này gần đây mới có bạn gái, chi tiêu hơi nhiều, nếu không thì nghỉ hè nó đã chẳng ở lại làm thêm.

Tôi nhìn ra con phố ăn vặt đã trở nên yên tĩnh bên ngoài, an ủi:

“Được rồi, vậy em dọn dẹp rồi về nghỉ ngơi sớm đi.

Đơn này để chị giao.”

Sau đó tôi lấy đi ba tờ tiền âm phủ mệnh giá một trăm mà Lý Cường đưa cho.

Tôi muốn xem xem, kẻ nào dám ăn quỵt ở tiệm ăn vặt nhà họ Thẩm tôi?

2

Địa chỉ trên đơn đặt hàng là một khu chung cư cũ gần đây.

Cũng có tuổi đời rồi, người ở chủ yếu là mấy cụ già và công nhân ngoại tỉnh.

Tôi lái chiếc xe Jeep nhỏ của mình, theo địa chỉ tìm đến khu chung cư.

“Khu chung cư Thần Huy, tòa 6, đơn nguyên 3, phòng 604…”

Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, vì ki/ếm mấy đồng lẻ mà chẳng có thang máy, đúng là hết chỗ nói.

Đã giao đồ ăn thì phải giao, đã giao là không được kêu ca.

Đến trước cửa phòng 604, nghe thấy bên trong phát ra tiếng xào xạc của việc chơi mạt chược.

Tôi gõ cửa.

Bên trong truyền ra tiếng một người hỏi: “Ai… thế…”

Tôi nhíu mày, sao âm khí lại nặng thế này? Nghe không giống người sống chút nào?

Tôi đáp: “Giao đồ ăn đây! Bốn phần mì xào của quý khách, mở cửa đi.”

Một lúc sau, cánh cửa phòng từ từ hé ra một khe nhỏ, thò ra một bàn tay trắng bệch không chút huyết sắc, cầm một tờ tiền âm phủ in chữ “Ngân hàng Địa phủ” đưa cho tôi.

Sau đó, bàn tay ấy gi/ật lấy túi đồ ăn trên tay tôi, định kéo vào trong.

Tôi lập tức chộp lấy.

Người trong phòng rõ ràng gi/ật mình, tốc độ nói cũng trở nên nhanh hơn nhiều.

“Không cần thối đâu!”

Tôi cười khẩy.

“Sao đến chỗ tôi lại không cần thối? B/ắt n/ạt người thật thà à?”

Tôi liếc nhìn bàn tay đang bị tôi giữ ch/ặt.

“Chà! Mọc cả vết t/.ử th/i rồi, ch*t mấy ngày rồi hả?”

Nói rồi tôi tung một cú đ/á mở toang cánh cửa phòng.

Chỉ thấy trong phòng khách nhỏ bé bên trong, bày chình ình một bàn mạt chược, trên bàn ngồi ba người.

Lần lượt là một ông già hói đầu, một ông lão g/ầy gò đeo kính, và một bà dì uốn tóc xoăn.

Còn người mà tôi đang nắm tay là một gã b/éo vạm vỡ.

Nhìn sắc mặt, tất cả đều đã ch*t mấy ngày rồi.

Da dẻ xám xịt, vết t/.ử th/i lan khắp nơi, mắt đục ngầu trắng dã, nhưng vẫn máy móc xào những quân mạt chược trong tay.

Dưới đất bên cạnh còn vứt mấy hộp đựng đồ ăn trống rỗng, đều là hộp mì xào của tiệm chúng tôi.

Được được lắm, vắt sữa thì chọn đúng chỗ tôi mà vắt.

Cũng phải thôi, giờ người ta toàn đặt đồ ăn qua app, còn nhận đặt hàng qua điện thoại ở khu này thì chỉ có mỗi tiệm chúng tôi.

Những người này hình như vẫn chưa biết mình đã ch*t, gã b/éo kia m/ắng mỏ:

“Cô gái nhỏ này làm cái gì đấy?

Có lòng chiếu cố việc kinh doanh của cô, không biết ơn còn m/ắng người à?”

Bà dì uốn tóc xoăn cũng nói: “Đúng đấy cô gái nhỏ, dữ dằn thế này cẩn thận sau này không lấy được chồng!”

Tôi không nhịn được mà đảo mắt.

“Người ch*t thì đặt đồ ăn làm gì? Các người tiêu hóa nổi không?”

3

Tôi vừa dứt lời, sắc mặt bốn người trước mặt lập tức thay đổi dữ dội.

Không chỉ da dẻ nhanh chóng hiện lên màu tím đen, thất khiếu cũng bắt đầu chảy m/áu.

Cánh cửa phòng phía sau bỗng đóng sầm lại, phát ra tiếng “bộp” vang dội.

Ông già hói đầu trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c: “Đã đến đây rồi thì đừng hòng đi!”

Bà dì uốn tóc xoăn: “Cô gái nhỏ, lại đây, lại đây làm vài ván với chúng tôi nào!”

Ông lão g/ầy gò đeo kính: “Người trẻ tuổi đừng nóng nảy thế, chẳng phải cô muốn tiền sao? Thắng được chú rồi tính tiếp!”

Tôi nhìn mấy kẻ trước mặt không có ý tốt, rõ ràng là muốn gây khó dễ cho tôi, nhưng tôi cũng chẳng hề nao núng, buông tay gã b/éo ra rồi ngồi xuống bàn mạt chược.

“Vậy sao? Các người muốn chơi thế nào?”

Bà dì uốn tóc xoăn cười hì hì: “Có thể tùy ý ăn bài, ù bài cũng không giới hạn cách thức.”

Tôi liếc nhìn bà ta: “Tôi còn phải tắt đèn đóng cửa tiệm nữa, không thể đá/nh mãi được.”

Ông già hói đầu trừng mắt: “Vậy bốn vòng! đá/nh bốn vòng phân thắng bại!”

Nếu nói đến đá/nh mạt chược, thì tôi không hề buồn ngủ chút nào.

Tôi là người cực kỳ mê mạt chược.

Những lúc rảnh rỗi ở nhà, mẹ và bà ngoại thiếu người đá/nh bài là lại gọi tôi.

Thắng không lấy tiền, thua không lật lọng, ông bà thấy tôi chơi đều tấm tắc khen ngợi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm