Tôi thu dọn đồ đạc, cầm điện thoại rồi ra khỏi nhà.
Livestream đã được tôi chuyển sang điện thoại.
Khi tôi bắt xe đến địa chỉ mà Phượng Tiên nhắn riêng, đã gần mười một giờ đêm. Phố thương mại này hầu như không có bóng người. Dưới đất còn vương vãi những tờ rơi quảng cáo, chỉ có mấy căn hộ ở tòa nhà phía sau là còn sáng đèn. Tôi cũng chẳng biết nhà nào là của Phượng Tiên.
Đi được một lúc, tôi nghe thấy một tiếng sú/ng n/ổ.
Đoàng! Đoàng, đoàng--
Tiếng sú/ng nghe khá đều đặn.
Tôi dừng chân trước một câu lạc bộ b/ắn sú/ng. Lay thử chiếc khóa lớn ở cửa, tôi đang suy nghĩ cách để vào trong.
Cư dân mạng trong phòng livestream cũng nhận ra bầu không khí q/uỷ dị này.
【Nhìn là biết đóng cửa lâu lắm rồi, trên khóa còn bám đầy bụi kìa!】
【Tiếng sú/ng đúng là truyền ra từ bên trong, đ/áng s/ợ thật...】
Tôi nhìn chiếc khóa một lúc, rồi tháo một chiếc kẹp tóc trên đầu xuống, bẻ thành hình dạng đặc biệt rồi chọc vào ổ khóa. Năm giây sau, tiếng "tách" vang lên, khóa mở.
【Đại sư Tân Di, còn bất ngờ nào mà trẫm chưa biết nữa không?】
【Tôi bắt đầu nghi ngờ nghề tay trái của đại sư rồi đấy...】
【Ha ha ha ha ha!】
Tôi nhếch môi: “Người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết.”
Mở khóa xong, tôi đẩy cửa bước vào câu lạc bộ. Nơi này ánh sáng mờ mịt, tôi bật đèn pin soi thử, một bóng đen vụt qua trước mặt. Dù là tôi cũng gi/ật b/ắn mình. Theo bản năng định rút thanh ki/ếm gỗ đào sau lưng ra, nhưng lại nghe thấy bóng đen đó lên tiếng:
“Cô cũng đến tập b/ắn sú/ng à?”
Là một giọng nam trầm ấm dễ nghe. Tay đang nắm thanh ki/ếm gỗ đào buông lỏng, tôi dùng đèn pin soi lên người anh ta. Người đàn ông trông thanh tú, nở nụ cười ngượng ngùng với tôi. Nhưng tôi biết, anh ta không phải người.
Anh ta tự nhiên bước lên sân b/ắn, cầm sú/ng lên, nhắm vào bia b/ắn phía đối diện bắt đầu khai hỏa. “Nhiều ngày nay không có ai đến đây, tôi còn thấy lạ, hôm nay cuối cùng cũng thấy có người.” Anh ta trò chuyện với tôi như một người bình thường.
Tôi nhìn anh ta một lúc, kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống.
Phòng livestream đã lo/ạn cả lên.
【Hóa ra là người à!】
【Không phải người, tôi từng gặp anh ấy, anh ấy là cảnh sát khu Cố Bình, tuần trước đã anh dũng hy sinh khi bắt cư/ớp!】
【Vãi, đúng thật! Bạn nói tôi mới nhớ ra, anh ấy từng lên báo đấy!】
【Cái gì? Thật sự không phải người sống à?】
【Nhưng nhìn anh ấy thế này, hình như anh ấy không biết mình đã ch*t rồi nhỉ?】
Tôi nhìn những dòng bình luận đó, giải thích:
“Sau khi ch*t vì t/ai n/ạn, có một x/ác suất nhất định người đó không nhận ra mình đã ch*t. Họ sẽ bị mắc kẹt ở nơi mình thường lui tới khi còn sống, ngày qua ngày lặp đi lặp lại những hoạt động trước đây. Thông thường chúng tôi gọi đây là Khốn Linh. Khốn Linh không hại người, đợi đến khi họ nhận ra mình đã ch*t, tự nhiên họ sẽ tan biến.”
【Hu hu hu, tôi sắp khóc rồi.】
【Vị cảnh sát này thực sự là người tốt, anh ấy từng giúp tôi bắt kẻ tr/ộm đấy...】
Tôi thở dài: “Tính thời gian, cũng đến lúc anh ấy phải đi rồi.”
Tôi vừa dứt lời, anh ta liền quay đầu nhìn sang.
“Ơ? Cô có biết ở đây làm sao không? Sao đột nhiên không có ai qua đây nữa?”
Tôi trả lời: “Vì nơi này sắp giải tỏa, câu lạc bộ đã đóng cửa rồi.”
Người đàn ông lộ vẻ buồn bã: “Thế thì tiếc quá.” Anh ta b/ắn thêm hai phát vào bia: “Vậy cô vào đây bằng cách nào?”
Tôi cười: “Cạy khóa vào đấy.”
Người đàn ông nghe vậy liền đặt sú/ng xuống. Anh ta nghiêm mặt: “Đồng chí này, tôi phải phê bình giáo dục cô một chút, hành vi cạy khóa rất x/ấu xa, cô xâm nhập trái phép vào của người khác...” Anh ta thao thao bất tuyệt một hồi lâu. Đúng là một anh cảnh sát chính trực.
Đợi anh ta nói xong, tôi giơ tay: “Xin lỗi, lần sau tôi sẽ không làm thế nữa.”
Anh ta gật đầu, sắc mặt dịu đi đôi chút. Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Thế còn anh, anh vào đây bằng cách nào?”
Người đàn ông sững người, nhìn tôi đầy mơ hồ. “Tôi, tôi... vào bằng cách nào nhỉ?” Anh ta nhìn tôi, rồi quay đầu nhìn ra cửa lớn. “Hình như, tôi cứ thế trực tiếp vào đây thôi...”
Người đàn ông nhíu mày, cúi đầu nhìn bàn tay đã bắt đầu trở nên b/án trong suốt của mình. Cứ thế im lặng đứng rất lâu. Cuối cùng, anh ta mỉm cười.
“Hóa ra, tôi đã ch*t rồi à.”
Tôi cười: “Anh nhớ ra rồi sao?”
“Nhớ ra rồi.” Người đàn ông chỉ tay ra ngoài: “Ngay con phố bên cạnh, có tên cư/ớp dùng d/ao làm bị thương người, tôi đi ngăn hắn, nhưng tôi không ngờ hắn còn có đồng bọn...” Anh ta vén áo lên, vết d/ao ở eo vẫn còn đang rỉ m/áu. “Là do tôi không cẩn thận.”
Anh ta hỏi tôi: “Sau đó thì sao? Đám cư/ớp đó đã bị bắt chưa? Có người dân nào bị thương không?”
Tôi lắc đầu: “Ngoài anh ra, không ai bị thương cả.”
Anh ta thở phào: “Thế thì tốt rồi.”
Cư dân mạng trong phòng livestream đã không kìm được nữa.
【Hu hu hu, tôi khóc ch*t mất!】
【Nước mắt chảy ra rồi, không dừng được.】
【Mai tôi phải m/ua hoa đến nghĩa trang thăm anh ấy.】
【Mang tôi theo với, hu hu hu...】
Dáng hình người đàn ông dần dần trở nên trong suốt. Tôi đưa tay đá/nh một lá bùa lên người anh ta.
【Đừng mà!】
【Đại sư Tân Di, cô làm gì thế!】
“Yên tâm.” Tôi dịu dàng nói: “Đây là An H/ồn Phù.”
Tôi nhìn người đàn ông: “Lá bùa này có thể giúp anh duy trì thêm một tiếng nữa, anh về nhà thăm đi.”
Người đàn ông nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch: “Cảm ơn cô.”
Nhìn thân thể anh ta xuyên qua cửa lớn, biến mất ở cuối con phố, tôi thở phào nhẹ nhõm: “Từ nay về sau, sẽ không bao giờ nghe thấy tiếng sú/ng nữa.”
11
Trở về nhà, tôi tán gẫu với cư dân mạng thêm một lát. Nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ đêm.
“Livestream hôm nay đến đây thôi, hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai.”
Cư dân mạng than vãn không ngớt, tôi nhấn nút tắt phòng livestream.
Lá An H/ồn Phù đá/nh lên người cảnh sát kia đã tan biến. Tôi bước ra ban công, đứng đối diện với nơi anh ta tan biến, hai tay bắt ấn, khẽ tụng một đoạn Vãng Sinh Chú.
--
Hết.