"Hay là chúng ta cùng đi đi." Phương Chi Hàn gọi tôi lại.
"Đúng đó đúng đó, đông người dễ làm việc hơn." Tống Thích phụ họa.
An Mân Y không nói gì, chỉ nhìn tôi một cái, cậu ta dường như rất tin tưởng tôi.
Lý Tư Kỳ đã bị kéo đi, sống ch*t chưa rõ, tôi chẳng còn thời gian mà diễn mấy màn tình thâm nghĩa trọng với họ nữa.
Tôi không quay đầu lại, chỉ buông một câu: "Các người chỉ tổ làm vướng chân thôi."
Lâm An Di dường như nghĩ ra điều gì đó, chạy bộ đuổi theo tôi: "Chị Điện Mộc, đây là bùa bình an mẹ em đưa cho em, trừ tà đấy, chị cầm lấy đi."
Tôi cúi đầu nhìn, đây là linh phù đã được khai quang ở chùa, tuy có khoảng cách so với bùa sư phụ cho, nhưng quả thật có hiệu quả trừ tà. Hu hu, vẫn là cô nàng ngọt ngào tốt nhất.
Trong lòng tôi có chút cảm động, nhưng vẫn từ chối, thanh ki/ếm gỗ đào trong tay tôi có thể trấn áp được tà m/a dưới cấp Thanh Q/uỷ.
"Bây giờ các người cần cái này hơn tôi. Em trông chừng ba người họ đi, ở nguyên tại chỗ, bất kể ai gọi cũng đừng đi theo."
Nói xong, tay phải tôi cầm ki/ếm gỗ đào trước ngựk, tay trái lấy một xấp bùa từ trong ba lô ra rồi lao thẳng vào sâu trong màn sương.
Tôi cũng muốn đi đường khác hu hu, nhưng tôi thực sự sợ lắm.
8.
Sâu trong màn sương hóa ra là một rừng cây hòe, sương m/ù cũng mỏng hơn nhiều, xung quanh không ngừng có ánh sáng nhấp nháy, tôi nhìn kỹ lại, hay lắm, là camera.
Đây chẳng lẽ là sự sắp đặt của ê-kíp?
Tôi thầm nghĩ trong lòng, dù sao thì màn sương này xuất hiện cũng quá kỳ quặc. Lúc này, tai nghe trên người tôi phát ra tiếng, là tiếng chị Tô, nghe rất sốt sắng.
"Mộc Mộc, em có nghe thấy không?"
Tôi đáp lại một tiếng.
Chị ấy: "Tạ ơn trời đất, bên em cuối cùng cũng liên lạc được. Lý Tư Kỳ mất tích rồi, tai nghe của mấy người kia gặp vấn đề, mãi không có tiếng."
"Màn sương này vốn là ê-kíp tạo ra để dọa các em, nhưng không hiểu sao sương ngày càng dày, thiết bị... không... xảy ra vấn đề... Lý Tư Kỳ... c/ứu... cô ấy."
Tiếng của chị ấy ở đầu dây bên kia ngày càng nhỏ, kèm theo tiếng rè rè và gián đoạn, nhưng tôi vẫn hiểu ra.
Ê-kíp thiết lập sương m/ù để giả thần giả q/uỷ, kết quả là Lý Tư Kỳ bị m/a thật bắt đi.
"Đúng là làm lo/ạn mà." Tôi m/ắng thầm, xung quanh bắt đầu nổi gió, kèm theo tiếng hét thê lương của phụ nữ.
Giống như muốn x/é nát màng nhĩ người ta vậy.
Lúc này dòng bình luận:
【Vãi, tiếng gì thế?】
【Ê-kíp chơi thật à?】
【Không phải chứ, trên đời này có m/a thật sao?】
【Chẳng phải trước đó Điện Mộc nói mình là đạo sĩ sao, chẳng lẽ chúng ta sắp được xem đạo sĩ trừ tà phiên bản trực tiếp?】
【Hu hu hu mình lo cho chị Tư Kỳ quá.】
【Tôi không tin Điện Mộc cái đồ nửa vời này có thể trừ tà, ê-kíp mau liên hệ chuyên gia đi.】
...
Sau khi nghe tiếng thét, tôi nhắm mắt lại, dùng ki/ếm gỗ đào vẽ bùa trong không trung để ngăn chặn sự kí/ch th/ích của âm thanh.
Đây là chiêu trò câu h/ồn nhiếp phách quen thuộc của lệ q/uỷ áo đỏ, có thể mê hoặc tâm trí con người.
Bùa vẽ xong, tôi vung tay ch/ém ra.
Tiếng động biến mất, tôi mở mắt, xung quanh lại nổi sương m/ù dày đặc, xem ra lệ q/uỷ này thấy chiêu này không có tác dụng với tôi nên lại dùng thuật che mắt để ngăn tôi tìm thấy Lý Tư Kỳ.
Tôi suy nghĩ một chút, lấy gạo nếp ra, bốc một nắm rồi khởi quẻ.
Sau đó vung gạo nếp xuống đất, quẻ tượng là quẻ Khảm.
Khảm là nước, xem ra Lý Tư Kỳ chắc là đang ở nơi có dòng nước. Tôi thu dọn gạo nếp, lắng tai nghe môi trường xung quanh, quả nhiên có tiếng nước chảy róc rá/ch. Tôi lấy chiếc răng chó thiên cẩu tr/ộm được từ chỗ sư phụ quấn vào cổ tay rồi chạy tới.
Lúc này dòng bình luận:
【Vãi, tôi bắt đầu tin Điện Mộc là đạo sĩ thật rồi.】
【Bùa cô ấy vừa vẽ là gì thế, ngầu thật đấy.】
【Chắc là ê-kíp giở trò thôi, cạn lời.】
【Đúng đó đúng đó, giả quá.】
【Chương trình tạp kỹ mà, đều có kịch bản cả, xem cho vui thôi.】
【Nhưng động tác vẽ bùa của cô ấy rất chuẩn luôn á (bố mẹ còn sống, không m/ê t/ín d/ị đo/an, tin vào khoa học).】
【Nhìn cái hậu tố của lầu trên là biết bị ch/ửi sợ rồi ha ha ha ha.】
Dòng bình luận bắt đầu bị dẫn dắt lệch lạc.
9.
Tôi chạy chưa đầy năm mươi mét đã lờ mờ thấy phía trước ánh lên sắc nước.
Quả nhiên, ở đây có một cái hồ chứa nước, nhưng không lớn.
Tôi thấy Lý Tư Kỳ đang ngất xỉu bên bờ hồ, vội vàng chạy tới, ngồi xổm bên cạnh cố gắng lay cô ta dậy, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Tôi lấy giấy bùa ra, cẩn thận cắn rá/ch một chút da đầu ngón tay, nặn ra một ít m/áu rồi với vẻ mặt dữ tợn vẽ bùa lên giấy.
Mẹ kiếp, đ/au quá.
Bùa vẽ không được trôi chảy, vết thương quá nhỏ, dùng một chút m/áu lại phải nặn thêm.
Dòng bình luận:
【Không được rồi, tôi bắt đầu tin Điện Mộc sợ đ/au thật đấy ha ha ha ha.】
【Nhìn mấy chương trình trước cô ấy chỉ bị thương nhẹ thôi đã rơi nước mắt tôi còn tưởng làm màu, giờ xem ra cô ấy sợ đ/au thật.】
【Mọi người nhìn biểu cảm của cô ấy kìa, dữ tợn thật sự ha ha ha.】
...
Cuối cùng, tôi cũng vẽ xong bùa, đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ sư phụ nhìn thấy tôi vẽ bùa và những lời ông m/ắng tôi.
"Thật mất mặt mà, truyền ra ngoài đừng nói là đồ đệ của ta!" Ở một đạo quán nào đó, sư phụ đang xem livestream tức đến mức muốn trục xuất Điện Mộc khỏi môn phái lần thứ 182.
Tôi sờ soạng trên người, không mang theo diêm, không còn cách nào khác đành phải bấm quyết lửa trong miệng, giấy bùa bốc ch/áy. Nghĩ ngợi một chút, tôi lại quay lưng về phía camera, làm một động tác giả như thể mình có diêm.
Cuối cùng giấy bùa ch/áy thành tro rơi vào lòng bàn tay, tôi lấy một chai nước khoáng từ trong ba lô, dùng nắp chai hứng một ít nước rồi đổ tro vào. Sau đó cho Lý Tư Kỳ uống.
Lý Tư Kỳ từ từ tỉnh lại, ánh mắt trống rỗng, vừa đứng dậy đã muốn đi xuống hồ chứa nước.
Tôi vội vàng dùng răng chó rạ/ch một đường trên cổ tay cô ta.
"Á!" Cô ta kêu lên một tiếng thất thanh, người cũng tỉnh hẳn.
"Chuyện gì thế?" Cô ta hỏi tôi.
Tôi không thèm đếm xỉa, đỡ cô ta dậy rồi đáp: "Bảo cô đừng quay đầu lại, ba ngọn lửa trên vai cô bị dập mất hai ngọn rồi, m/a không tìm cô mới là lạ đấy."
Cô ta hừ lạnh một tiếng, rút cánh tay ra khỏi tay tôi: "Chắc chắn là tôi bị hạ đường huyết nên ngất đi thôi, cô đừng có hù tôi."
Chà, còn kiêu kỳ phết.
Tôi không thèm quan tâm cô ta, tự mình đi theo đường cũ quay về. Cô ta thấy vậy liền vội vàng chạy bộ đuổi theo.
Sương m/ù cũng tan, không còn sương nữa, chúng tôi nhanh chóng ra khỏi rừng cây hòe, trở về làng.