Mấy người Lâm An Di cũng khá biết nghe lời, vẫn đứng tại chỗ đợi chúng tôi.

Thấy hai đứa tôi quay về, bốn người họ nhìn với vẻ đầy cảnh giác.

"Đừng lại gần, chúng tôi sẽ không đi theo cô đâu." Lâm An Di chặn đứng ba nam nhân còn lại phía sau.

Không ngờ cô nàng ngọt ngào này cũng có khí phách phết.

"An Di, là chị đây." Giọng tôi nghẹn ngào, "Mẹ kiếp, chị sợ ch*t khiếp đi được, hu hu hu hu."

Thấy cô ấy, sự can đảm mà tôi gắng gượng bấy lâu bỗng chốc tan biến. Sau khi nhận ra là tôi, cô ấy vội vàng chạy tới đỡ lấy tôi. Tôi thuận thế ôm ch/ặt lấy eo cô ấy, vùi đầu vào vai cô ấy mà khóc.

Loạt sự việc vừa rồi làm chân tôi nhũn cả ra, tôi còn phải cố gồng mình để c/ứu Lý Tư Kỳ, lại còn phải cắn tay vẽ bùa rồi đ/ốt thành tro cho cô ta uống, tôi thật sự quá khổ, cuộc đời này tôi không chịu nổi nữa rồi.

Lý Tư Kỳ cũng vội vàng bước tới: "Mọi người làm gì vậy? Có chuyện gì thế?"

Những người khác thấy Lâm An Di đã ôm lấy tôi, cộng thêm giọng Lý Tư Kỳ cũng đủ vang, dương khí tràn trề, nên cũng yên tâm phần nào.

An Mân Y vốn im lặng từ nãy giờ giải thích: "Sau khi cô đi, chúng tôi vẫn ở nguyên tại chỗ. Không lâu sau thì nghe thấy tiếng cô và Lý Tư Kỳ từ trong sương m/ù vọng lại, nhưng giọng rất yếu, bảo chúng tôi đi theo các cô. Vốn dĩ chúng tôi đã định đi rồi, may mà Lâm An Di kịp phản ứng, không cho chúng tôi rời đi. Quả nhiên không bao lâu sau, chúng tôi nghe thấy tiếng hét thảm thiết của phụ nữ."

Lý Tư Kỳ nghe vậy, nhíu mày không nói gì.

Để một người theo chủ nghĩa duy vật gan dạ, tỉ mỉ như cô ta tin vào mấy điều này quả là hơi khó.

Phần bình luận:

【C/ứu mạng, Điện Mộc buồn cười quá đi mất.】

【Thảo nào lúc đó cô ấy đi đứng cà nhắc, hóa ra là chân nhũn ra mà vẫn cố gồng.】

【Thật sự làm khó cho cô ấy rồi ha ha ha ha.】

【Tôi tuyên bố, Điện Mộc bao thầu hết số niềm vui của ngày hôm nay.】

【Cô ấy đúng là vừa nhát vừa mạnh ha ha ha ha.】

【Không ai khen cô bé An Di của chúng tôi sao? Thật sự rất dũng cảm, chắn trước mặt ba người đàn ông to x/ác.】

【Lầu trên, thần tượng của chúng tôi chỉ là chưa kịp phản ứng thôi, anh ấy không cần phụ nữ bảo vệ.】

【Chà, fan của ai đó cuống rồi kìa, tôi khen con gái tôi liên quan gì đến bạn.】

【Làm ơn đi, bảo bối Tư Kỳ của chúng tôi mới thảm kìa, bị bắt đi lại còn bị cho uống nước tro.】

【Không cho uống nước tro thì bảo bối của các bạn đi đời rồi nhé.】

【Mọi người không tò mò sao lá bùa đó ch/áy kiểu gì à? Tôi không thấy Điện Mộc mang diêm.】

【Đúng rồi đúng rồi, nhưng cô ấy làm động tác quẹt diêm mà.】

【Cảm giác kỳ kỳ thế nào ấy.】

10.

Sau khi trải qua những chuyện này, ê-kíp cuối cùng cũng sắp xếp chỗ ở tại nhà trưởng thôn, nhà ông ta là căn biệt thự nhỏ duy nhất trong làng.

Họ còn cử người mang bữa tối đến, cuối cùng còn chu đáo chuẩn bị cả giấy bùa cho chúng tôi.

"Thế này rồi mà vẫn không kết thúc ghi hình sao?" Tống Thích có chút bất bình.

Phương Chi Hàn thì tỏ ra không quan tâm, dù sao cậu ta cũng thích đọc tiểu thuyết linh dị.

An Mân Y cứ nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt trực diện, còn mang theo một chút cuồ/ng nhiệt?

Lý Tư Kỳ ngồi trên ghế, vẫn đang suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay.

Lâm An Di ôm lấy tôi đang khóc, dỗ dành tôi ăn chút gì đó. Tôi vừa được áp sát vào cô nàng xinh đẹp, vừa ăn cơm hộp, thật là vui sướng.

Phần bình luận:

【Là ảo giác của tôi sao? Điện Mộc rõ ràng là đang khóc, nhưng trên mặt cô ấy tôi lại thấy vẻ đê tiện.】

【Tôi cảm giác cô ấy thực sự rất thèm khát cơ thể của cô bé nhà tôi.】

【Quả nhiên mỹ nữ đều yêu mỹ nữ.】

【Tôi bắt đầu đẩy thuyền rồi đây các vị, tùy các vị nhé.】

【Mọi người không để ý là An Mân Y cũng rất quan tâm đến Điện Mộc sao? Ánh mắt đó chậc chậc...】

【Không! Anh trai nhà tôi không đời nào, đừng nói bậy!】

...

Tôi liếc nhìn phần bình luận rồi tắt điện thoại, tiếp tục dựa vào lòng cô nàng ngọt ngào mà khóc thút thít.

【Cộc cộc cộc!】

Tiếng gõ cửa vang lên, sau những chuyện ban ngày, tất cả mọi người nghe thấy tiếng động đều thót tim.

Tôi đặt ngón trỏ lên môi: "Suỵt."

Đi đến cửa, tôi không cảm nhận được âm khí gì bên ngoài, bèn lên tiếng:

"Xin hỏi ai đó?"

Người bên ngoài đáp với giọng khàn khàn: "Tôi là trưởng thôn, đến mang đồ cho các vị."

Lập tức mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Mở cửa, mời trưởng thôn vào.

Trưởng thôn là một ông cụ ngoài sáu mươi, khuôn mặt đầy nếp nhăn. Giữa hai lông mày dường như có một làn khí đen.

Ông ta mang đến hai chiếc chăn bông và nói: "Nhà này có bốn phòng, có nhà vệ sinh, phòng tắm và bếp đầy đủ. Tối đến tốt nhất các vị đừng ra khỏi phòng, nghe thấy tiếng gì cũng đừng mở cửa, nơi này q/uỷ dị lắm."

Ánh đèn lờ mờ khiến khuôn mặt ông ta lúc sáng lúc tối. Tôi đứng một bên đột nhiên hỏi: "Trong làng có phải đã ch*t rất nhiều người không?"

Ông ta ngạc nhiên nhìn tôi, sau đó cười cười: "Làng nào mà chẳng có người ch*t."

Lý Tư Kỳ nghe vậy gật đầu: "Đúng thế, cô đừng có quá m/ê t/ín d/ị đo/an, chúng ta phải tin vào khoa học."

Phần bình luận:

【Vẫn là chị Tư Kỳ nhà chúng ta phát biểu đúng, không được m/ê t/ín d/ị đo/an biết chưa.】

【Không phải chứ không phải chứ, không lẽ thực sự có người tin trên đời có m/a sao?】

【Cười ch*t mất, Điện Mộc sao đi đâu cũng phải diễn hình tượng mới thế nhỉ.】

【Nhưng tôi thấy trưởng thôn nói chuyện có vẻ chột dạ mà.】

【Làng nào chẳng có người ch*t? Tôi hỏi bạn làng nào chẳng có người ch*t?】

【Làm ơn đi, người ta Điện Mộc hỏi là có thường xuyên ch*t người không, mắt không dùng thì có thể hiến cho người cần.】

...

Tôi không nói gì, Lâm An Di thấy tôi không muốn nói chuyện, bèn kéo tôi cùng ngồi xuống ghế. Ba nam khách mời còn lại vì đã trải qua chuyện ban ngày nên rất tin tưởng tôi, cũng đều ngồi xuống.

Trong chốc lát chỉ còn Lý Tư Kỳ và trưởng thôn đứng đó, cô ta có chút ngượng ngùng, cuối cùng nhận lấy chăn bông rồi tiễn trưởng thôn ra về.

Phòng ngủ ở đây nằm sát nhau, gọi là bốn phòng nhưng thực ra là năm. Chỗ chúng tôi đứng giống như một cái đại sảnh, bên cạnh là hai phòng ngủ, phía sau đại sảnh là bếp, phía sau phòng ngủ là nhà vệ sinh và phòng tắm.

Ba chúng tôi nữ một phòng, ba người nam một phòng, giường là kiểu phản rộng, thoải mái ngủ năm sáu người cũng không vấn đề gì.

Sau những chuyện ngày hôm nay, chúng tôi cũng mệt lả, định nghỉ ngơi cho tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kẻ Hai Mặt

Chương 19
Bùi Tẫn Trì hao tâm tổn trí theo đuổi tôi, đến khi tôi dâng trọn chân tình mới chợt nhận ra, hắn làm vậy chỉ vì người anh trai "bạch nguyệt quang" của mình. Chỉ vì tôi lỡ miệng buông một câu, rằng kiểu người cấm dục như anh trai hắn nếu lên giường chắc chắn rất gợi tình, thế là hắn quyết định phải cho tôi một bài học. Về sau, khi tôi và anh trai hắn ở chung một phòng, hắn đỏ vằn mắt, điên cuồng đạp tung cánh cửa. Tôi để bung mấy chiếc cúc áo trên cùng, hờ hững để lộ ra những dấu vết ái muội, vỗ vỗ lên mặt hắn rồi cười hỏi: "Bây giờ cậu muốn đánh tôi hơn, hay là đánh anh ấy?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0