Lâm An Di đưa chuỗi tiền Ngũ Đế cho tôi, tôi suy nghĩ một chút rồi cầm lấy đưa cho An Mân Y.
"Anh treo chuỗi tiền Ngũ Đế này ở đầu giường, ngoài việc lúc nào rời phòng cũng phải mang theo bên người ra, thì bất cứ lúc nào cũng không được tháo xuống."
Anh ta nhận lấy một cách trang trọng rồi gật đầu.
Sau khi về phòng riêng, rửa mặt đơn giản rồi chúng tôi liền đi ngủ.
Đêm nay ngược lại không có chuyện gì xảy ra, tôi nằm cạnh Lâm An Di ngủ rất ngon lành.
Quả nhiên cô nàng ngọt ngào mãi là chân ái!
11.
Sáng sớm hôm sau, ngôi làng yên bình, tràn đầy sức sống. Tôi và Lâm An Di chào bốn vị khách mời còn lại rồi chuẩn bị đi dạo quanh làng.
Hôm qua, tôi đã phát hiện ngôi làng này có chút không ổn, nhưng lại không nói rõ được là ở đâu.
Hai đứa tôi vừa đi dạo vừa trêu chó chọc gà, cũng khá nhàn nhã.
Nhưng rất nhanh, hai đứa tôi đã phát hiện ra một linh đường.
Một đứa trẻ bên cạnh nhìn thấy chúng tôi:
"Khách quý? Sao các chị lại ở đây?"
"Đi dạo chơi thôi." Lâm An Di cười cười véo má đứa bé, sau đó hỏi nó, "Ai mất vậy?"
Đứa bé rất thích chị gái xinh đẹp, nó thành thật trả lời: "Là con trai của bác trưởng thôn ạ."
Trong lòng tôi gi/ật thót, trưởng thôn trông cũng chỉ ngoài sáu mươi, con trai ông ta chắc chỉ tầm ba bốn mươi tuổi, người ch*t ở độ tuổi này, theo lý mà nói là không được lập linh đường.
"Hai cô đang làm gì đó?" Phía sau truyền đến tiếng nói, là trưởng thôn.
Đứa bé nhìn thấy trưởng thôn sợ đến hét lên một tiếng rồi chạy mất.
Tôi và Lâm An Di có chút ngượng ngùng: "Chúng cháu đi dạo lung tung, không cẩn thận lại đi đến đây."
Trưởng thôn xua tay: "Không sao, tôi không kiêng kỵ mấy cái này."
Tôi đứng ngoài linh đường, nhìn thấy nến ch/áy cây dài cây ngắn, cảm thấy có chút kỳ lạ nên nhìn chằm chằm một lúc.
"Chị đang nhìn gì vậy?" Lâm An Di hỏi tôi.
Tôi khoác tay cô ấy nói: "Không có gì, chỉ cảm thấy hình như có thứ gì đó đang tranh nến."
"Tranh nến?" Cô ấy hơi không hiểu, tôi cũng không giải thích, thứ này tin thì có không tin thì không, nói nhiều cũng vô ích.
Trưởng thôn nghe thấy hai chữ "tranh nến" liền đột nhiên kéo tôi lại: "Cô hiểu mấy cái này?"
Tôi lắc đầu: "Không hiểu, gan cháu nhỏ lắm."
Trưởng thôn thấy tôi không chịu trả lời thì cũng không nói gì nữa, ông ta chắp tay sau lưng, tiếp tục nhìn chằm chằm vào linh đường. Tôi khoác tay Lâm An Di kéo cô ấy về phía chỗ ở.
Ê-kíp đã gửi bữa sáng đến, vài quả trứng luộc và bánh bao.
Mấy người kia có vẻ tối qua ngủ không ngon nên không có khẩu vị, lúc hai đứa tôi đến, bữa sáng vẫn còn thừa rất nhiều.
Hai đứa tôi ăn một chút, chưa ăn xong liền mang phần còn lại cho đứa bé gặp ở linh đường.
Ăn xong bữa sáng, tai nghe của chúng tôi lại phát ra tiếng, lần này là thông báo từ ê-kíp.
"Xin mời các khách mời sau khi dùng bữa sáng xong hãy đi đến cây đa đầu làng."
Tôi cứ tưởng là không có nhiệm vụ gì nữa chứ.
Phương Chi Hàn tháo tai nghe về phòng thu dọn đồ đạc, tôi cùng Lâm An Di và Lý Tư Kỳ chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ, tôi treo ki/ếm gỗ đào bên cạnh túi, An Mân Y đeo tiền Ngũ Đế lên, Tống Thích cầm theo bùa chú ê-kíp chuẩn bị, sáu người sẵn sàng xuất phát.
Phần bình luận:
【Cây đa có phải là nơi chiêu q/uỷ không nhỉ?】
【Chương trình tâm linh chơi lớn vậy sao?】
【Làm ơn đi, chỉ là đi đến dưới gốc cây đa thôi, chứ có phải bắt họ đi ch*t đâu.】
【Chị Tư Kỳ để mặt mộc xinh quá đi.】
【Á á á á chồng tôi đẹp trai quá, An Mân Y em muốn sinh khỉ con cho anh.】
...
Rất nhanh, chúng tôi đã đến dưới gốc cây đa, tôi rùng mình một cái, nơi này âm khí rất nặng.
Lý Tư Kỳ lạnh lùng liếc tôi một cái: "Sao thế, Đạo sĩ Điện, nơi này có q/uỷ à?"
Tôi không nói gì, ch*t trân nhìn chằm chằm vào cây đa đó.
Dưới gốc cây đa treo lơ lửng một con q/uỷ tr/eo c/ổ. Con q/uỷ đó mặt mày xám xịt, đôi mắt chảy m/áu, con ngươi đen ngòm, lưỡi thè ra dài ngoằng. May mà chỉ là tà m/a cấp thấp nhất, q/uỷ xám, tôi nhìn một lúc rồi buông lời châm chọc:
"Lưỡi dày quá, lại còn vàng khè, nhìn là biết cơ thể không khỏe rồi."
Phần bình luận:
【C/ứu mạng, Điện Mộc thật sự muốn cười ch*t tôi mà.】
【Cô ấy bắt đầu chê bai tình trạng cơ thể của q/uỷ rồi à?】
【Đây là do ê-kíp sắp đặt à?】
...
Mọi người nhìn theo ánh mắt của tôi, họ cũng nhìn thấy con q/uỷ tr/eo c/ổ.
Lý Tư Kỳ: "Đây... đây là cái gì."
Lâm An Di dù sao cũng là người từng trải, cô ấy nắm ch/ặt lấy tay tôi: "Phải làm sao đây, cái này có phải do ê-kíp sắp đặt không?"
An Mân Y và Phương Chi Hàn trông rất phấn khích, dù sao hai người này chắc là tín đồ của tiểu thuyết linh dị.
Chỉ có Tống Thích là cảm giác sắp bị dọa ngất đi rồi.
Đột nhiên con q/uỷ lao thẳng tới, Lý Tư Kỳ trực tiếp đẩy tôi về phía trước.
"Mẹ kiếp?" Tôi chưa kịp phản ứng, mặt đối mặt sắp đ/âm sầm vào nó, tôi giơ tay lên, chiếc răng chó trên cổ tay trực tiếp hất văng nó ra.
Lâm An Di phản ứng lại liền vội vàng tiến lên đỡ lấy tôi.
"Lý Tư Kỳ chị đang làm cái gì vậy?" Cô ấy nghiêm giọng chất vấn.
Lý Tư Kỳ có chút chột dạ trả lời: "Cô... cô ấy chẳng phải biết trừ tà sao, lúc đó tôi theo bản năng nên..."
"Chị theo bản năng nên đẩy người khác ra chắn q/uỷ?" Tôi cố kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, nếu không phải biết đây là livestream, tôi có lẽ đã bắt đầu gào khóc rồi.
Sư phụ, sư huynh, con sợ lắm, c/ứu con với.
Con q/uỷ tr/eo c/ổ thấy tôi không dễ đụng vào, quay đầu lao thẳng về phía Tống Thích, Tống Thích vốn nhát gan, vừa thấy cảnh này liền ngất xỉu?
Phương Chi Hàn vội vàng đỡ lấy anh ta, tôi rút ki/ếm gỗ đào từ ba lô ra, lấy giấy bùa, miệng bấm quyết, lá bùa bốc ch/áy.
Tôi vung lá bùa đang ch/áy dở dọc theo lưỡi ki/ếm, lúc này lưỡi ki/ếm vốn ảm đạm tức thì sáng bóng như mới.
Tôi nhìn con q/uỷ xám đó, hai tay cứ run cầm cập.
Lâm An Di tiến lên nắm lấy tay tôi, cho tôi một ánh mắt trấn an.
Cô ấy nói: "Có phải chị không làm được không?"
Tôi: "???"
Không thể mất mặt trước cô nàng ngọt ngào được! Khí thế của tôi tức thì dâng cao, hôm nay dù thế nào tôi cũng phải ch/ém một con q/uỷ cho cô ấy xem!
Tay trái tôi vẽ bùa trong không trung, tay phải cầm ki/ếm, đ/âm thẳng vào cơ thể nó. Con q/uỷ xám đó đạo hạnh rất nông cạn, chưa đầy một lát đã h/ồn bay phách lạc.
Phần bình luận:
【Vãi vãi, đây là q/uỷ thật đúng không?】
【Đời này tôi còn có thể nhìn thấy cảnh này sao?】
【Vừa nãy cô bé đã nói gì với Điện Mộc vậy, cô ấy trông dũng cảm hơn hẳn.】
【Vừa nãy cô bé hỏi cô ấy có phải không làm được không kìa ha ha ha.】