】
【C/ứu mạng, người phụ nữ Trung Quốc cả đời hiếu thắng.】
【Mọi người có thấy Lý Tư Kỳ vừa đẩy người không?】
【Thấy rồi, không ngờ cô ta lại là loại người như vậy.】
【Chị ấy chỉ là nghĩ Điện Mộc biết bắt q/uỷ thôi mà, chị ấy cũng vì mọi người cả thôi.】
【Chà, lấy lòng tốt của người khác để c/ứu mọi người, chị của bạn tuyệt thật đấy.】
【Mọi người quan tâm đến Tống Thích đi, anh ấy ngất rồi kìa.】
【Thương anh ấy quá, anh ấy vốn sợ mấy thứ này mà.】
……
12.
Sau khi giải quyết xong con q/uỷ này, trong tai nghe của chúng tôi lại xuất hiện tiếng nói, không giống với những âm thanh chúng tôi thường nghe thấy.
"Rất tốt, các vị làm rất tuyệt. Tiếp theo, các vị sẽ được chứng kiến đủ loại m/a q/uỷ ở đây. Nhớ kỹ, trời tối xin đừng ra ngoài. Muốn ra ngoài thì chỉ có thể tự dựa vào chính mình. Ở đây sẽ không cung cấp thức ăn cho các vị nữa, muốn ăn thì hãy tự lực cánh sinh. Hy vọng các vị đều có thể sống sót mà ra ngoài, khán giả trong phòng livestream sẽ chứng kiến sự thành công, thất bại, hoặc cái ch*t của các vị. Trò chơi tâm linh chính thức bắt đầu."
"Chuyện... chuyện gì thế này?" An Mân Y hỏi.
Phương Chi Hàn lắc đầu: "Bên tôi không liên lạc được với công ty quản lý nữa."
Lâm An Di cũng lắc đầu: "Không liên lạc được."
Nhưng trong tai nghe của tôi lại vang lên giọng của chị Tô:
"Mẹ kiếp, chị đã hứa với sư phụ em là phải đưa em về nguyên vẹn, biết thế đã không để em đến đây. Thằng đạo diễn chó ch*t, như chưa từng thấy tiền bao giờ, em đợi đấy, chị báo cảnh sát ngay. Đồ chó đẻ, sau này sinh con không có lỗ..."
Có thể thấy chị ấy đang rất tức gi/ận, đoạn giữa là một tràng những lời ch/ửi rủa mà tôi không thể dịch nổi.
Sau khi ch/ửi xong, chị ấy bắt đầu nói vào việc chính:
"Em nghe đây, trong ba lô của em, ngăn trong cùng có một đống đồ lỉnh kỉnh sư phụ em đưa, ông ấy nói có ích cho em nên bảo chị nhét vào."
"Chương trình này chị mới biết là có một thế lực tư bản rất mạnh đã m/ua đ/ứt, mục đích của chúng là lấy mạng cả sáu người các em, hơn nữa thời gian rút ngắn lại còn bảy ngày. Chị nghe loáng thoáng được từ 'h/iến t/ế', đoán là trong vòng bảy ngày nếu các em không ra được thì sẽ bị h/iến t/ế, em tự cẩn thận lấy."
Cuối cùng chị ấy nói một câu: "Nếu, nếu em ch*t, tiền bạc của em chị sẽ giữ lại toàn bộ để chuyển cho sư phụ em."
Nghe đến đây tôi ngẩn người mấy giây, lập tức khóc lóc kể lể: "Đừng mà chị Tô, sư phụ mà biết con giấu nhiều tiền thế này, ông ấy chắc chắn sẽ không cho con siêu sinh đâu hu hu."
"... Nói với em bao nhiêu điều, mà em chỉ nghe thấy tiền thôi à?" Chị Tô m/ắng tôi là "đồ ngốc" rồi cúp máy.
Tôi ngồi bệt xuống đất, dựa vào người Tống Thích đang ngất xỉu, vẻ mặt vô h/ồn.
Tôi thật sự rất muốn về nhà.
Ở nơi không ai chú ý, một đốm sáng màu xanh lá lặng lẽ rơi vào giữa lông mày của Tống Thích.
Phần bình luận:
【Chuyện gì thế này, chuyện gì thế này?】
【Vãi, ê-kíp chơi thật à?】
【Tôi thấy chương trình này đang chơi một kiểu tạp kỹ rất mới.】
【Tôi cảm giác Điện Mộc thực sự biết bắt q/uỷ, cô ấy vừa ch/ém con q/uỷ h/ồn bay phách lạc luôn kìa.】
【C/ứu mạng, mọi người quản Tống Thích đi, anh ấy thảm thật sự.】
13.
Quay lại ngôi làng, chúng tôi phát hiện ngôi làng đã trở thành một ngôi làng trống rỗng, bên trong không còn một bóng người.
Chỉ riêng trưởng thôn vẫn đứng ở cửa nhà.
"Các vị đến rồi à?"
Tôi luôn cảm thấy trưởng thôn biết điều gì đó nhưng không muốn nói cho chúng tôi biết.
Ông ta nhìn sáu người chúng tôi, thở dài một tiếng rồi đưa bữa trưa qua.
Còn có một túi lớn mì tôm, bánh mì và các loại đồ ăn nhanh khác.
"Các nhà trong làng đều có gạo mì, các vị tự đi lấy nhé."
Tôi lặng lẽ đứng sau lưng Lâm An Di, rồi ló đầu ra hỏi ông ta: "Có phải ông đang giấu chúng tôi điều gì không?"
Đôi mắt đục ngầu của ông ta đảo một vòng, nhìn về phía tôi, thở dài nói:
"Một tháng trước có một ông chủ lớn đến trưng dụng nhà của chúng tôi, còn chia cho chúng tôi nhà mới, nên người trong làng đều chuyển đi hết rồi."
"Hôm kia nhận được tin bảo vài dân làng quay về ở một ngày, mỗi nhà được một nghìn tệ, nên mới có một phần quay lại."
Tôi túm lấy tay áo Lâm An Di hỏi tiếp:
"Có phải họ bắt các ông phối hợp diễn kịch cho chúng tôi xem không?"
Trưởng thôn do dự một chút, chậm rãi gật đầu: "Trước đây làng chúng tôi chỉ có chuyện lạ xảy ra, nhưng chưa bao giờ xuất hiện q/uỷ, tôi cũng không ngờ là..."
Trưởng thôn quả nhiên biết chuyện chúng tôi gặp q/uỷ, lời của ông ta không thể tin hoàn toàn.
"Các vị tự cẩn thận nhé."
Ông ta dặn dò một câu rồi r/un r/ẩy bỏ đi.
Lý Tư Kỳ có chút tức gi/ận: "Đây là cái chuyện quái gì thế này, phiền ch*t đi được."
Nói xong, cô ta gi/ận dỗi bỏ vào phòng.
Lúc này Tống Thích đã tỉnh, vẫn đứng không vững, nghiêng người dựa vào Phương Chi Hàn. Nhìn từ góc độ của tôi mà nói.
Thật là--
Một thiếu niên b/ệnh nhược mỹ nam và hiệp sĩ của anh ta.
Phần bình luận cũng phát cuồ/ng lên:
【Vãi vãi vãi, tôi đẩy thuyền trước đây.】
【Đây là cảnh tôi không tốn tiền mà được xem sao?】
【Đẹp đôi quá lạy chúa.】
【Tôi tuyên bố hai người họ là cặp đôi thứ hai của chương trình này.】
【Cặp đầu tiên có phải là Điện Mộc và Lâm An Di không?】
【Á á tôi cũng đẩy thuyền hai người họ, mỹ nhân nhát gan và cô nàng ngọt ngào dịu dàng.】
...
Tống Thích hơi không thoải mái, Phương Chi Hàn đỡ anh ta cùng vào phòng, trước cửa chỉ còn lại tôi, Lâm An Di và An Mân Y ba người nhìn nhau.
Tôi nghĩ về những chuyện xảy ra hai ngày nay, luôn cảm thấy có mối liên hệ nào đó.
Nhưng lệ q/uỷ áo đỏ và q/uỷ xám mặt trắng rõ ràng không cùng đẳng cấp, có thể có liên quan gì được chứ.
Tôi chắc chắn đã bỏ sót thứ gì đó quan trọng.
Vậy rốt cuộc là thứ gì...
Nơi tôi gặp chúng đều là dưới gốc cây. Một là cây hòe, một là cây đa, đều là những loại cây chiêu q/uỷ.
Chẳng lẽ mấu chốt nằm ở cái cây?
Tôi nhìn thanh ki/ếm gỗ đào trong tay, cảm thấy không khả thi lắm. Lệ q/uỷ áo đỏ đã bắt Lý Tư Kỳ rồi đặt cô ta bên cạnh hồ chứa nước, Tống Thích bị q/uỷ tr/eo c/ổ dọa ngất bên cạnh cây đa, hồ chứa nước và cái cây có thể có liên quan gì...
Nước... cây...
Khoan đã, cây là Mộc!
Đột nhiên tôi nghĩ ra điều gì đó, hỏi An Mân Y: "Tấm bản đồ anh cầm trên tay hôm qua còn không?"
Anh ta nói có ngay, sau đó vào phòng định lấy cho tôi.
Đứng trước cửa cũng không phải cách, tôi và Lâm An Di cũng vào phòng.