"Hu hu hu An Di, chân chị nhũn hết cả ra rồi, sợ quá hu hu, hai người họ bị q/uỷ nhập rồi."
Lâm An Di đ/au lòng ôm tôi vào lòng, thấp giọng an ủi.
Đời tôi sao mà khổ thế này, tôi thật sự rất muốn về nhà.
Phần bình luận:
【Lạy chúa, Điện Mộc có chịu xem cô ấy đang nói cái gì không vậy ha ha ha.】
【Q/uỷ: Đáng lẽ người phải khóc là ta mới đúng!】
【Điện Mộc: Mạnh mẽ lợi hại nhưng nhát gan.】
【Tin tốt, trong đội có một đạo sĩ rất giỏi; Tin x/ấu, cô ấy rất nhát gan và sợ hãi.】
【Mọi người nói xem cô ấy có bắt q/uỷ không?】
【Cô ấy vừa khóc vừa đ/ập nát đầu con q/uỷ đó ha ha ha ha.】
...
Chuyện mà phần bình luận nhắc tới, quả thực đã từng xảy ra, người đăng câu này chắc chắn là sư huynh của tôi.
Đồ chó ch*t này, tôi nguyền rủa anh ta một tuần không đi vệ sinh được!
Lúc này, một nam đạo sĩ nào đó đang xem livestream bắt đầu chuyến hành trình táo bón kéo dài một tuần.
15.
Sau khi Lý Tư Kỳ và Tống Thích trở lại bình thường, họ dựa vào nhau nằm bệt xuống đất, chẳng bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Những người khác cũng mệt lả, Lâm An Di đỡ tôi dậy, tôi r/un r/ẩy từng chút một lết đến bên giường ngồi xuống.
Phương Chi Hàn cầm lá bùa tôi đưa cho cậu ta rồi hỏi: "Thứ này, thực sự có thể trừ tà sao?"
Tôi cạn lời.
An Mân Y cư/ớp lời: "Không, dùng để hầm th!t đấy, lần sau cậu hầm chân giò thì bỏ vào."
Phương Chi Hàn: "Cậu đùa à?"
An Mân Y đảo mắt: "Cậu đùa trước mà."
"Phụt!" Lâm An Di không nhịn được cười thành tiếng.
Không khí nhờ hai người họ trêu chọc mà bắt đầu sôi nổi hơn một chút.
Phần bình luận:
【Ha ha ha ha lần đầu tiên tôi thấy An Mân Y mỉa mai người khác như vậy.】
【Nhưng Phương Chi Hàn đúng là hỏi câu vô nghĩa thật.】
【Làm ơn đi, trước đây vốn không biết Điện Mộc biết mấy trò này, hỏi một chút cũng bình thường mà.】
【Đúng đó, An Mân Y không thể lịch sự với tiền bối một chút sao.】
【Cười ch*t, lúc gặp q/uỷ thì Điện Mộc đứng ra, q/uỷ biến mất rồi lại bắt đầu nghi ngờ năng lực, sao không lên trời luôn đi?】
【Mọi người nhìn Điện Mộc kìa, cô ấy run như cầy sấy rồi, cô ấy sợ lắm ha ha ha.】
16.
Sáng hôm sau, tôi bị một tiếng hét làm cho tỉnh giấc.
Hay lắm, sớm muộn gì tôi cũng bị suy nhược th/ần ki/nh vì tham gia chương trình này.
Lý Tư Kỳ kinh hãi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ta.
Từng đàn quạ bay thấp qua, như thể có chuyện gì lớn xảy ra.
Rất nhanh tất cả mọi người đều tỉnh dậy, Lâm An Di thấy tôi ngồi dậy liền vội vàng qua đỡ.
"Mộc Mộc, hôm nay em thấy thế nào?"
Tôi thuận thế dựa vào lòng cô ấy: "Ưm, đầu em hơi choáng."
Lý Tư Kỳ thấy tôi như vậy, hừ lạnh: "Sao thế? Tối qua cô đi ăn tr/ộm bò à?"
Lời vừa dứt, Lâm An Di, An Mân Y và Phương Chi Hàn đều trừng mắt nhìn cô ta.
"Nếu không phải nhờ Mộc Mộc, tối qua cô và Tống Thích mở cửa thì tất cả chúng ta đều ch*t ở đây rồi." An Mân Y nói xong, liếc nhìn Tống Thích đang ngồi ngoan ngoãn uống cháo bên cạnh Phương Chi Hàn. Rõ ràng đã có người kể cho Tống Thích nghe chuyện tối qua, lúc này anh ta im lặng như thóc.
Lý Tư Kỳ hiếm khi bị người khác mỉa mai, mặt cô ta lúc xanh lúc trắng, trông rất khó coi.
Phần bình luận:
【Lý Tư Kỳ cũng không cố ý mà, cô ấy bị q/uỷ nhập có biết gì đâu.】
【Tôi cũng thấy vậy, An Mân Y có vẻ nóng tính quá, tối qua mỉa Phương Chi Hàn, sáng nay mỉa Lý Tư Kỳ.】
【Làm rõ đi, là Lý Tư Kỳ và Phương Chi Hàn không lịch sự trước, Mộc Mộc mệt đến mức không còn sức phản bác nên mới không nói, An Mân Y lên tiếng thay cô ấy thì có vấn đề gì?】
【Chỉ mình tôi để ý An Mân Y gọi Điện Mộc là Mộc Mộc sao? Đẩy thuyền thôi.】
【Không không không, phải là Lâm An Di và Điện Mộc, Lâm Mộc CP của chúng ta là đỉnh nhất.】
【Đi Thủy về Mộc, song Mộc thành Lâm, Lâm Mộc CP, giương cao ngọn cờ.】
...
"Thôi thôi thôi." Tôi lên tiếng, vốn dĩ đầu đã đ/au rồi, họ nói chuyện làm tôi càng đ/au đầu hơn.
Lúc này bầu trời ngoài cửa đầy quạ, dù là sáng sớm nhưng trời trông rất tối.
Tôi mở cửa, phát hiện những con quạ này đúng là quạ bình thường, tuy quạ là động vật sống theo bầy đàn, nhưng hiếm khi có đàn lớn bay về một hướng như vậy, chắc chắn ở đó đã xảy ra chuyện gì rồi.
Tôi nhớ lại lời chị Tô dặn, do dự một lúc rồi sắp xếp lại câu chữ trong đầu rồi nói:
"Mọi người, tôi muốn nói một chuyện."
Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi, bao gồm cả Lý Tư Kỳ vừa bị mỉa mai.
Tuy ngoài mặt cô ta đảo mắt, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhìn về phía tôi.
"Nếu không đoán sai, ê-kíp chương trình đã nh/ốt chúng ta ở đây. Hôm qua khi tôi nghiên c/ứu tấm bản đồ An Mân Y đưa, tôi đã phát hiện ra một số chuyện."
Lúc này mọi người đều bị vẻ mặt nghiêm túc của tôi thu hút, đều đang đợi câu tiếp theo.
"Bản đồ cho thấy cấu trúc tổng thể của ngôi làng này là một trận pháp Ngũ Hành, nơi Lý Tư Kỳ ngất xỉu vừa vặn tương ứng với vị trí Thủy trong trận pháp, là một hồ chứa nước, mà cô ấy lại thiếu Thủy trong Ngũ Hành.
Nơi Tống Thích bị dọa ngất là dưới gốc cây đa, tương ứng với vị trí Mộc trong trận pháp, anh ấy thiếu Mộc trong Ngũ Hành."
Tôi nhìn về phía ba người còn lại: "Vậy người tiếp theo gặp nạn, rất có thể là một trong số các bạn."
"Tại sao ê-kíp lại làm như vậy?" Lý Tư Kỳ đặt câu hỏi.
Tôi nhìn cô ta: "Hiện tại vẫn chưa biết, nhưng có thể khẳng định là ê-kíp muốn lấy mạng cả sáu người chúng ta."
Cô ta tỏ vẻ không tin, rồi lấy điện thoại ra gọi cho quản lý của mình.
Đầu dây bên kia đổ chuông một tiếng rồi ngắt, gọi lại thì báo không liên lạc được.
"Rõ ràng là bị chặn rồi." Tống Thích lúc này cũng đã hoàn h/ồn.
Phần bình luận:
【Vãi vãi, rốt cuộc là chuyện gì thế này.】
【Tôi có bạn ở công ty quản lý của Lý Tư Kỳ, cậu ấy nói lần này công tác bảo mật làm rất tốt, nhiều người không biết chuyện gì xảy ra.】
【Không phải chứ? Thế này là phạm pháp mà?】
【Nhưng mấu chốt là họ chưa ch*t, cũng không giam giữ họ.】
【Hơn nữa bạn tôi nói lúc tham gia chương trình họ đã ký giấy miễn trừ trách nhiệm về an toàn t/ai n/ạn rồi.】
【Không phải chứ, thế này thì đ/áng s/ợ quá.】
【Hơn nữa nếu họ thực sự t/ử vo/ng do q/uỷ, căn bản không thể phán đoán là t/ai n/ạn hay cố ý gi*t người, không có bằng chứng gì cả.】