Hắn cười lạnh:
"Đã như vậy, có muốn nếm thử mùi vị của... Bách q/uỷ dạ hành không!"
Hắn vừa dứt lời, đất dưới chân chúng tôi bắt đầu rung chuyển, từng bàn tay trắng bệch từ dưới lòng đất nhô lên.
Chúng vung vẩy cánh tay, chộp lấy mọi thứ xung quanh, bất kể là gì cũng lôi tuột xuống.
Điện Mộc sợ đến mức hét lên, bật nhảy một cái đã leo tót lên lưng tôi.
"Đây là Nhiếp Thanh Q/uỷ tự tu luyện thành hình, chúng ta gọi Yêu Nhược đến đi!!"
Điện Mộc mếu máo.
Yêu Nhược là sư muội của chúng tôi, mệnh thuần âm, cũng là hậu nhân của Q/uỷ Đế Thần Trà, có khả năng trấn áp và đả kích tà túy.
" e là không được." Tôi đặt Điện Mộc xuống.
"Từ trường ở đây bị nhiễu rồi, không phát tin tức đi được."
Cô ấy bấu ch/ặt lấy cánh tay tôi, móng tay cắm sâu vào da th!t.
"Vậy phải làm sao? Đó là Nhiếp Thanh Q/uỷ đấy."
Tôi thở dài: "Không còn cách nào khác, liều mạng một phen thôi, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô."
Điện Mộc toàn thân r/un r/ẩy nhưng vẫn không quên cà khịa tôi: "Thôi, cậu lo bảo vệ cái mạng mình trước đi."
Tôi: "..."
11
Vô số x/ác ch*t đội mồ sống dậy, lệ q/uỷ cũng lao về phía chúng tôi.
Điện Mộc nhắm mắt bấm quyết: "Lôi Công trợ ta! Ngũ Lôi đắc lệnh! Lôi lai!"
Một tia sét lóe lên, tức thì đá/nh tan đám x/ác ch*t. Lệ q/uỷ áo đỏ cũng không dám tiến lại gần.
Thấy vậy, tôi lập tức bấm quyết: "Chúc Dung vô căn hỏa! Nhiên!"
Đám ch/áy lớn bùng lên trên mặt đất, Nhiếp Thanh Q/uỷ thấy thế liền lao thẳng về phía chúng tôi.
Tôi và Điện Mộc vội vàng né tránh, nhưng Sở Hạc đang ở phía sau không kịp tránh né, đối đầu trực diện với hắn.
"Sở Hạc?"
Nhiếp Thanh Q/uỷ nhìn rõ khuôn mặt Sở Hạc thì khựng lại, q/uỷ khí phản phệ khiến bụng hắn thủng một lỗ, tỏa ra những làn khói đen.
Sở Hạc ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Q/uỷ.
"Ngươi quen ta sao?"
Nhiếp Thanh Q/uỷ bỗng rơi lệ, hắn ôm chầm lấy Sở Hạc.
"Hơn 60 năm rồi, cuối cùng ta cũng được gặp lại ngươi!"
Tôi và Điện Mộc nghe mà ngơ ngác, nhưng trực giác mách bảo chúng tôi rằng có chuyện hay để hóng.
"Ta không quen ngươi."
Sở Hạc vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn.
Ổ Mục sốt sắng nắm lấy đôi tay Sở Hạc.
"Ta là Ổ Mục đây, ngươi không nhớ ta sao?"
Sở Hạc vẫn lắc đầu.
Ổ Mục thất vọng buông tay, hắn nhìn về phía th* th/ể của Sở Hạc mà nói: "Thảo nào ta không tài nào gọi h/ồn ngươi về được, hóa ra ngươi đã thành Hà Thần. Đã như vậy, thì thôi bỏ đi."
Hắn cười thê lương, phất tay một cái, cảnh tượng bách q/uỷ dạ hành biến mất, đám lệ q/uỷ cũng vì q/uỷ khí tan biến mà trở về hình dáng h/ồn phách bình thường.
Những lệ q/uỷ này đều là các thiếu nữ bị Nhiếp Thanh Q/uỷ dụ dỗ nhảy sông, sau khi q/uỷ khí của hắn thu lại, chúng cũng trở về dáng vẻ h/ồn phách thông thường.
H/ồn phách của Hướng Oánh cũng theo đó mà bay ra.
Tôi tuy chưa hiểu rõ ngọn ngành nhưng vẫn nhanh tay lẹ mắt nh/ốt h/ồn phách Hướng Oánh vào phong ống.
Trăng m/áu trên đỉnh đầu dần trở lại màu sắc bình thường.
Sở Hạc nhìn sự thay đổi xung quanh, bỗng nhìn về phía Ổ Mục.
"Ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi là gì của ta không?"
Hắn khựng lại một chút: "Ta cảm thấy, chúng ta chắc chắn là quen biết nhau."
Ổ Mục nghe vậy, nhìn hắn mỉm cười thản nhiên: "Giữa chúng ta, vốn không quen biết."
Hắn nói xong, Sở Hạc như trút được gánh nặng.
"Đã như vậy, ngươi đi vãng sinh đi."
Hắn quay sang nhìn tôi: "Nhiếp Thanh Q/uỷ có thể đi vãng sinh không?"
Tôi gật đầu: "Buông bỏ chấp niệm là được."
Tôi lừa hắn, Nhiếp Thanh Q/uỷ gánh quá nhiều nghiệp quả, những thiếu nữ vô tội kia đều vì hắn mà ch*t, sau khi buông bỏ chấp niệm, hắn chỉ có nước h/ồn phi phách tán.
Sở Hạc nghe xong liền nói với Ổ Mục:
"Ta sống rất tốt, ngươi đi đi."
Lời vừa dứt, Ổ Mục mỉm cười, bắt đầu tan biến, cuối cùng hóa thành một làn khói đen.
Sau khi Ổ Mục biến mất, th* th/ể của Sở Hạc cũng mục rữa nhanh chóng rồi tan sạch.
Xiềng xích cuối cùng trên người Sở Hạc cũng mất đi, hắn hoàn toàn giải trừ phong ấn, trở về dáng vẻ của một vị thần.
"Thực ra, ngươi đều nhớ cả đúng không?"
Tôi lên tiếng.
Sở Hạc cười khẽ.
"Chúng ta đều lừa dối lẫn nhau, ai cũng tự hiểu trong lòng, việc gì phải hỏi rõ ràng như thế."
Tôi gi/ật mình, hóa ra hắn biết Ổ Mục không thể vãng sinh.
Điện Mộc lúc này mới phản ứng lại.
"Chúng ta bị lợi dụng à?"
Tôi gật đầu, liếc mắt nhìn Sở Hạc.
"Vị Hà Thần đại nhân này sớm đã phát hiện bất thường, sau khi biết tôi có thể giải phong ấn, ông ta giả vờ mất trí nhớ, mượn việc gọi h/ồn để nhập vào thân Hướng Oánh, rồi dẫn chúng ta đến đây, mượn tay chúng ta để dẫn dụ Nhiếp Thanh Q/uỷ. Cuối cùng để hắn buông bỏ chấp niệm mà rời đi. e là đám lệ q/uỷ áo đỏ kia cũng do ông ta sắp đặt cả thôi."
Tôi nói xong nhìn Sở Hạc, hắn đắc ý gật đầu.
"Không sai."
Tôi nhếch mép cười lạnh: "Nhưng tôi khá tò mò, hắn đi rồi ông không buồn sao?"
Sở Hạc nhìn nơi Nhiếp Thanh Q/uỷ biến mất, thản nhiên nói: "Thành thần thì phải lục căn thanh tịnh, ta chẳng có gì buồn cả, hắn đi chính là sự giải thoát tốt nhất."
Hắn nói xong, không đợi chúng tôi nhìn rõ biểu cảm liền biến mất.
Chắc giờ đang trốn dưới đáy sông mà khóc rồi.
Tôi cầm phong ống đi về phía xe của Điện Mộc.
Hướng Oánh vẫn nằm trong đó, tôi vạch miệng cô ấy ra, ra hiệu cho Điện Mộc mở phong ống.
H/ồn phách Hướng Oánh bay vào trong.
Tôi và Điện Mộc lái xe đưa cô ấy về b/ệnh viện, trên đường đi Hướng Oánh đã tỉnh lại.
Cô ấy kinh ngạc nhìn chúng tôi.
"Sao tôi lại ở đây? Bố tôi đâu?"
Điện Mộc lên tiếng: "Bố cô đang đợi ở b/ệnh viện."
Hướng Oánh nhìn rõ mặt Điện Mộc liền la hét đi/ên cuồ/ng: "Điện Mộc! Tôi thích chị lắm! Chúng ta chụp ảnh nhé! Á á xin chữ ký!"
Tôi bất lực lắc đầu, suýt nữa quên mất Điện Mộc từng là người trong giới giải trí.
12
Người cha giàu có của Hướng Oánh vô cùng cảm kích vì cô đã tỉnh lại, ông cộng thêm một triệu nữa vào số tiền một triệu ban đầu.
Tôi và Điện Mộc chia đôi mỗi người một nửa.
Điện Mộc vì tò mò về thân phận thật của Sở Hạc nên đã tiến hành điều tra.
Cuối cùng, trong lời kể của một ông lão, chúng tôi đã nghe thấy cái tên Sở Hạc và Ổ Mục.
Ông ấy nói: "Hồi tôi còn nhỏ, trong làng có một đôi huynh đệ, họ từ nơi khác đến, tình cảm rất tốt.
Hai người ngày ngày dính lấy nhau, lâu dần dân làng thấy kỳ lạ, nhưng cũng chẳng biết nói gì."