Tôi sững người, vội vàng đút tay vào túi, cười gượng hỏi hệ thống chuyện này là thế nào.
Đã đá/nh giỏi như vậy... sao còn để mặc mấy gã anh em rẻ tiền kia b/ắt n/ạt?
Hệ thống không vòng vo: 【Bởi vì nhà họ Cố là nơi có thể ăn th!t người mà không đổ m/áu~】
À, đúng rồi.
Tôi kiêu ngạo cả đời, suýt chút nữa thì quên mất.
Ở nhà họ Cố, biết đá/nh nhau chẳng tính là gì cả.
Họ thích dùng những chiêu trò hèn hạ.
Vì vậy Cố Thời Diễn giả vờ yếu đuối, ng/u ngốc, ngày nào cũng thi đứng bét lớp.
Không giống tôi, từ nhỏ đã dựa vào đ/ấm đ/á cư/ớp bóc mới leo lên được vị trí người thừa kế.
"Thảo nào." Tôi chợt vỡ lẽ, "Thảo nào nữ chính không chọn tôi thì thôi, ngay cả Cố Thời Diễn vừa dịu dàng vừa lắm tiền cũng không cần."
Hóa ra, cô ta đã sớm nhìn thấu hắn không hề đơn giản như vậy.
Nghĩ đến đây, tôi nhìn qua nửa bức tường về phía sân thể dục cách đó không xa.
Không ngờ nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới thật.
Dưới gốc cây long n/ão, Thẩm Nguyệt Bạch đang x/é băng cá nhân, giúp Cố Thời Diễn xử lý vết thương.
Tôi đang thấy nghẹn lòng thì quay đi đã thấy.
Thẩm Nguyệt Bạch lại chạy đi an ủi một người khác đang khóc nhè.
...Quả không hổ danh là nữ chính trong tiểu thuyết c/ứu rỗi.
Thật sự là, công việc bận rộn quá nhỉ!
Nhưng khi đón Cố Thời Diễn tan học, tôi vẫn tiện miệng hỏi băng cá nhân đó ở đâu ra.
Cậu ta lại nói dối tôi.
12
Cố Thời Diễn nói băng cá nhân là cậu tự m/ua.
Tôi cười, không vạch trần cậu ta.
Ngày hôm sau m/ua một thùng băng cá nhân tặng cậu, mỉm cười chuyên nghiệp: "Lần này không cần tự m/ua nữa chứ?"
Cố Thời Diễn: "..."
Những tháng sau đó, tôi đều cố gắng làm một kẻ 'li/ếm cẩu' hơn cả nữ chính.
Cuối cùng vào một ngày nọ, cũng cảm hóa được tên Cố Thời Diễn vốn luôn bướng bỉnh, khiến cậu ta cam tâm tình nguyện gọi tôi là "anh".
Chỉ tiếc là hệ thống nói với tôi, tiến độ công lược Cố Thời Diễn vẫn luôn dừng lại ở mức 80%.
"Mẹ kiếp, 20% còn lại chắc là vì tôi là đàn ông đấy à!"
Tôi tức gi/ận giậm chân, thầm m/ắng Cố Thời Diễn cái tên sợ đồng tính này.
May mà hệ thống nói, tiến độ 80% này đủ để Cố Thời Diễn nhớ tôi mười năm rồi.
Tôi mừng rỡ.
Ngay lập tức chọn một ngày đẹp trời, chuẩn bị rời đi.
Ngày đó, phía Bắc Giang Thành trời quang mây tạnh, gió xuân ấm áp.
Tôi lái chiếc xe thể thao màu đỏ, mặc chiếc áo khoác da nổi bật.
Đến cổng trường tiểu học đón người lần cuối.
Cố Thời Diễn đeo cặp sách đi một mình, lạc quẻ với đám học sinh tiểu học đang nhảy nhót xung quanh.
Tôi phô trương đi tới, khoác thẳng lên vai cậu.
Cố Thời Diễn bây giờ không còn đỏ mặt nói "nam nam thụ thụ bất thân" nữa, chỉ tự nhiên hỏi: "Hôm nay có chuyện vui à?"
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Phản hỏi cậu: "Nếu có một ngày anh đột nhiên rời đi, em sẽ buồn hay vui?"
Cố Thời Diễn khựng lại, nắm lấy bộ đồng phục xanh trắng không nói gì.
Xem kìa, cái bộ dạng lạnh lùng này.
Biết đâu kiếp trước tôi ch*t chưa đầy hai tháng, cậu ta đã quên sạch sành sanh tôi rồi.
"Không để ý đến anh thì thôi."
Tôi nở một nụ cười vô tâm vô phế, xoa xoa đầu Cố Thời Diễn.
"Anh đi m/ua cốc trà sữa phía đối diện đây, sẽ quay lại ngay thôi."
13
Hệ thống đã xóa đi hình ảnh của tôi trong ký ức của Cố Thời Diễn.
Cậu ta chỉ nhớ có một người như tôi, đã làm gì, đã làm 'li/ếm cẩu' cho cậu ta bao lâu.
Nhưng nói thật, tôi khá tò mò.
Trong cốt truyện gốc, nữ chính bất đắc dĩ phải đi du học, đã hứa với Cố Thời Diễn là nhất định sẽ quay lại.
Còn tôi không có lý do gì cả, biến mất không dấu vết suốt mười năm.
Thật là vô lý.
Không biết sau này tôi sẽ trở thành ánh trăng sáng, hay là ánh trăng đen của cậu ta đây?
14
Tôi xuyên không trở về năm hai mươi bốn tuổi.
Khi tỉnh dậy trên máy bay, hệ thống nói các tình tiết trước đó đều không thay đổi.
Thẩm Nguyệt Bạch rời bỏ Cố Thời Diễn, sau khi ra nước ngoài đã gặp tôi và c/ứu rỗi tôi.
Những năm qua tôi đã yêu cô ấy, vì vậy chọn đi cùng cô ấy về nước, tiện thể tiếp quản công việc kinh doanh trong nước.
Đồng thời, Cố Thời Diễn đã kết oán với tôi, trở thành kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.
Những chuyện xảy ra sau đó, chính là con đường tự tìm đường ch*t của tôi ở kiếp trước.
...
Điều hòa trong văn phòng bỗng làm tôi tỉnh giấc.
Mở mắt ra lần nữa, người đứng đối diện lại chính là...
Cố Thời Diễn.
Vest chỉnh tề, dáng người cao ráo.
Lớn nhanh thật đấy.
Tôi còn chưa kịp cảm thán xong, đã bị đôi mắt đỏ ngầu của cậu ta bóp cổ, nghiến răng chất vấn: "Phương Hoài, người đó rốt cuộc có phải do mày gi*t không?"
À.
Người nào?
Nam phụ này còn đang ngơ ngác lắm.
【Ký chủ, là cái nam người mẫu mà anh từng gọi ở quán bar, bạn học cấp ba của nam phụ, sau khi được anh c/ứu thì mất tích không rõ lý do...】
Hệ thống ân cần giúp tôi nhớ lại.
Hóa ra là vậy à.
Nhắc đến chuyện này, tôi tức không chịu được!
Năm đó Cố Thời Diễn vì tên 'vịt' này mà đến văn phòng tôi làm lo/ạn, tôi tức đến mức mất khôn, trực tiếp thừa nhận người là do tôi gi*t.
Nhưng thực tế thì chuyện này đếch liên quan gì đến tôi cả!
Tôi không nhịn được nữa, liều mạng ghé sát mặt vào Cố Thời Diễn, hôn một cái rõ mạnh!
15
Cố Thời Diễn: "?"
Cậu ta bị dọa đến mức lập tức buông tay: "Mày, mày..."
Ha ha, không khiến mày buồn nôn thì thôi.
Trong lúc cậu ta còn đang ngập ngừng, tôi lau khóe miệng, nhanh như chớp đ/ấm thẳng vào mặt cậu ta một cái!
Làm 'li/ếm cẩu' hơn nửa năm, hôm nay n/ợ mới n/ợ cũ tính một thể!
Bây giờ Cố Thời Diễn lớn thế này rồi, cũng không tính là ng/ược đ/ãi trẻ em nữa.
"Mày có bằng chứng không? Mà tìm tao, đồ ng/u!"
Cậu ta hoàn toàn bị chiêu trò của tôi làm cho choáng váng, ôm mặt lặp đi lặp lại như kẻ ngốc: "Mày, mày... đùa tao? Phương Hoài, mày..."
"Mày cái gì mà mày?! Mày bị đi/ên à? Vừa đến đã bóp cổ tao? Tao là công dân tốt, gi*t người cái con khỉ ấy! Mẹ kiếp! Bị kẻ th/ù không đội trời chung hôn có buồn nôn không? Đúng, không sai! Tao chính là muốn khiến mày buồn nôn đấy! ..."
Tôi xả một tràng, khiến gương mặt liệt cơ của Cố Thời Diễn sụp đổ hoàn toàn.
Phải mất một lúc lâu, cậu ta mới ôm lấy bên má bị hôn đến đỏ ửng, nghiến răng thốt ra vài chữ.
"Mày hôn những người mày gh/ét khác, cũng dùng cách đó à?"
"Phải, thì sao? Thế thì đã làm sao?"
Trọng sinh một kiếp, tôi vẫn không bỏ được thói quen ăn nói hàm hồ.
"Mày, mày..."
Cố Thời Diễn, một tổng tài cao lãnh, suýt chút nữa bị tôi làm cho buồn nôn đến sụp đổ.
Cuối cùng cậu ta đ/ập mạnh xuống bàn làm việc của tôi, phất tay áo bỏ đi.
16
Trên đường về nhà hôm đó, tôi bảo thư ký Dương báo cáo cho tôi về tình hình Giang Thành trong hai năm gần đây.
Nhà họ Cố có chỗ dựa vững chắc, đ/ộc bá một phương ở Giang Thành.