Trên đó có những điều khoản quy định rõ ràng--

Nếu Hứa Tế ký vào thỏa thuận này mà còn tìm đến tôi lần nữa, ông ta sẽ bị đá/nh g/ãy chân, hơn nữa còn phải hoàn trả gấp đôi số tiền hai trăm vạn...

Hứa Tế chỉ chăm chăm vào hai trăm vạn đó, nên đối với điều khoản này cũng liên tục gật đầu đồng ý.

Thế nhưng suy cho cùng, đây vẫn là chuyện gia đình của tôi.

Tôi muốn ngăn cản Hứa Tế, nhưng lại bị Ng/u Lăng Hạ ôm lấy:

"Chuyện của ông xã chính là chuyện của tôi.

"Chúng ta khó khăn lắm mới ở bên nhau, đừng để người ngoài làm phiền, ừm?"

"..."

27

Đi dạo trên thị trấn nơi đất khách quê người, Ng/u Lăng Hạ đội một chiếc mũ tượng trưng.

Ở đây không có nhiều người nhận ra anh, cũng chẳng có paparazzi hay truyền thông đi/ên cuồ/ng lén chụp ảnh.

Ng/u Lăng Hạ nắm ch/ặt lòng bàn tay tôi, cảm giác thư thái ùa đến.

Bước chân vào giới giải trí, chẳng qua chỉ là để đến gần hơn với người mình thích, ki/ếm chút tiền lẻ.

Thực tế, tôi không hề mặn mà với nghề nghiệp này.

Nhưng tôi không ngờ, Ng/u Lăng Hạ - người đã trụ vững trong giới giải trí bao năm nay - cũng giống như vậy.

"Tôi vào cái giới này, chỉ là để thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình."

Đi vào một con hẻm vắng người, Ng/u Lăng Hạ mới cười chỉ vào mặt mình:

"Được trời cho bát cơm, tự mình ki/ếm ăn vẫn ngon hơn cơm tù ở nhà nhiều."

Tôi ngẩn người, nhanh chóng nhớ lại lần đầu tiên gặp Ng/u Lăng Hạ.

Tuy khoác trên mình toàn đồ đắt tiền, nhưng lại chẳng thấy lấy một tia ý cười.

Sau đó trên khán đài trường học, hay ở bất kỳ góc khuất nào tôi lén nhìn anh, cũng đều như vậy.

Chỉ có những nụ cười gượng gạo bị ép buộc phải trưng ra.

"Nhắc mới nhớ, rốt cuộc cậu đã thầm mến tôi bao nhiêu năm rồi hả?"

Ng/u Lăng Hạ ngược ánh sáng, đột nhiên mỉm cười với tôi.

Khoảnh khắc đó tôi chợt cảm thấy, dường như tất cả vận may trong nửa đời người của mình đều đã dành hết để gặp được anh rồi.

Thật tốt.

Tôi kể cho anh nghe câu chuyện về miếng ngọc bội, miếng băng cá nhân và hộp sữa.

Nghe xong, Ng/u Lăng Hạ che mặt, không nhịn được cười.

"Chắc anh thấy buồn cười lắm đúng không?

"Cũng đúng thôi... làm gì có ai vì một miếng băng cá nhân và một hộp sữa mà thầm mến người ta suốt mười năm cơ chứ."

Ng/u Lăng Hạ lắc đầu: "Không, tôi không cười chuyện đó."

"Vậy anh cười cái gì?"

"Tôi đang cảm thấy may mắn."

Anh nắm lấy mu bàn tay tôi, thành kính đặt lên đó một nụ hôn.

"May mắn vì quả nhiên, tôi mới là người thích trước."

(Kết thúc chính văn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm