Cô ấy còn nói tôi có mắt âm dương, nhờ tôi giúp cô ấy khuyên nhủ con á/c q/uỷ rời khỏi người cô ấy.
Nhưng người bạn học đó vốn dĩ không hề bị q/uỷ ám.
Là An Nhiên lừa cô ấy! Thậm chí còn lừa cô ấy đi t/ự s*t.
Tôi căn bản không kịp ngăn cản, nữ sinh đó đã gieo mình từ trên sân thượng xuống.
Tôi trở thành nhân chứng duy nhất.
Trong trường lan truyền tin đồn chính tôi đã đẩy nữ sinh đó, tất nhiên trong chuyện này có sự nhúng tay của An Nhiên.
Nhưng cảnh sát làm việc dựa trên bằng chứng, chứ không phải lời đồn.
Tôi chất vấn An Nhiên tại sao lại làm vậy, tại sao lại xúi giục bạn học t/ự s*t.
Kết quả An Nhiên lại hỏi ngược lại tôi.
“Tại sao ư? Mình thích, mình muốn làm vậy đấy. Một người chỉ cần bị xúi giục vài câu đã t/ự s*t thì có tư cách gì để sống trên đời? Uông Kh/inh Ngư, chúng ta là người cùng hội cùng thuyền, cậu có đôi mắt á/c q/uỷ, mình có trái tim á/c q/uỷ, hai chúng ta mới là bạn thân nhất.”
Lúc đó tôi mới biết mục đích An Nhiên tiếp cận, dò hỏi về mắt âm dương của tôi.
Chẳng qua là để bắt chước tôi, để h/ãm h/ại tôi.
Tôi hít sâu một hơi, nhìn cô ta.
“An Nhiên, cậu đùa giỡn với lòng người, cậu có biết những chuyện này đều sẽ gặp báo ứng không? Sau khi ch*t, con người không tan biến mà sẽ biến thành linh h/ồn. Kẻ làm nhiều việc á/c sẽ phải xuống tầng 18 địa ngục.”
“Ha ha ha, cậu lại định giáo huấn mình sao? Cậu dựa vào cái gì? Cậu có biết mình dựa vào bản lĩnh của mình mà ki/ếm được bao nhiêu tiền không, mình đã trở thành người trên người, ai cũng nguyện làm tín đồ của mình! Còn cậu thì sao, rõ ràng có mắt âm dương mà không biết tận dụng, cậu không xứng có được thứ này, hôm nay mình sẽ lấy đi đôi mắt của cậu!”
Trong lúc nói, An Nhiên lại bắt đầu thao túng ba khách mời còn lại tấn công tôi.
Tôi không nói hai lời, thu hồi Liệt H/ồn Câu.
Đồng thời mở túi thu h/ồn, thả toàn bộ đám oan h/ồn đã thu phục được trước đó ra ngoài.
B/ắt n/ạt tôi ít người à?
Giờ tôi so với cậu xem rốt cuộc là ai nhiều q/uỷ hơn!
Đám oan h/ồn đó trước đó đã bị tôi thu phục nên rất sợ.
Lúc này vừa ra ngoài, mang theo đầy oán khí và lửa gi/ận lao thẳng về phía con q/uỷ đói sau lưng An Nhiên.
Q/uỷ đói tuy pháp lực cao cường, nhưng dù sao cũng chỉ hút tinh khí của một mình An Nhiên.
Dưới sự bao vây của đám á/c q/uỷ mấy chục năm, q/uỷ đói nhanh chóng bại trận.
Thân hình khổng lồ cũng dần dần bị cắn x/é sạch sẽ.
Thuật thao túng tự nhiên cũng được giải trừ.
An Nhiên lập tức hoảng lo/ạn.
Phản ứng đầu tiên là muốn bỏ chạy.
Kết quả giây tiếp theo tôi đã xuất hiện ngay sau lưng cô ta.
Túm lấy cổ áo cô ta.
“Muốn chạy à? Chơi thêm chút nữa đi, chẳng phải cậu thích chơi lắm sao? Cứ chơi với đám á/c q/uỷ này đi, chúng đã mấy chục năm không có bạn chơi cùng rồi.”
Nói đoạn, tôi ném An Nhiên vào giữa đám á/c q/uỷ.
Đám á/c q/uỷ đã được tôi dặn dò, sẽ không lấy mạng An Nhiên.
Thực ra cũng chẳng cần chúng ra tay.
An Nhiên giao dịch với q/uỷ đói, cơ thể sớm đã bị ăn mòn gần hết.
Dù không có á/c q/uỷ hànhz hạz, cô ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa, đây đều là báo ứng mà cô ta đáng phải nhận.
Giải quyết xong An Nhiên, trời cũng dần sáng.
Đúng lúc này, từ trong phòng vang lên tiếng của Tư Trình:
“Tìm thấy thông đạo rồi.”
16
Tôi phi nhanh vào phòng.
Căn phòng lưu trữ hồ sơ ban đầu giờ đây đã lộ ra một lỗ hổng khổng lồ.
Bên trong lỗ hổng tỏa ra q/uỷ khí bàng bạc, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Tư Trình ngồi xếp bằng bên cạnh lỗ hổng, bắt đầu kết ấn, động tác theo thủ quyết của cậu ta ngày càng nhanh.
Oán khí của cả b/ệnh viện đều đổ dồn vào căn phòng này.
Chẳng mấy chốc đã tối đen như mực.
Âm khí bao trùm mọi ngóc ngách.
Ngay cả tôi cũng cảm thấy khó thở.
Tôi bắt đầu thấy đuối.
Lo lắng nhìn Tư Trình.
“Anh không sao chứ? Q/uỷ khí nặng quá, sẽ ăn mòn cơ thể anh đấy.”
Tư Trình im lặng không đáp, nhưng tiếng thở dốc dữ dội đã tố cáo trạng thái của cậu ta lúc này.
Không còn cách nào, tôi đành triệu hồi chiêu cuối vậy.
Tôi hét lớn lên bầu trời:
“Diêm Vương chó ch*t, đồ nhà anh! Nhà bị người ta đào cho một cái lỗ rồi kìa, anh có quản không hả? Đừng có hại người trẻ tuổi chứ!”
Tôi hét xong, đợi mãi chẳng thấy phản ứng gì.
Ngay khi tôi tưởng Diêm Vương Tang U sẽ không xuất hiện, giây tiếp theo tôi cảm thấy mình được ôm vào lòng.
Một lồng ngựk hơi mát lạnh áp vào lưng tôi.
Giọng nói trong trẻo trầm ấm vang lên:
“Có việc mới biết gọi ta, không có việc thì đi phá đảo cùng mỹ nam, sao nàng không tìm ta khi có chuyện gì tốt đẹp thế?”
Tôi cười khẩy hai tiếng, đẩy mạnh anh ta ra.
Quay đầu nhìn lại, một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ như tuyết xuất hiện bên cạnh.
Đường nét tinh xảo và ngũ quan thanh tú của anh ta, dù là trong đêm tối cũng tỏa ra ánh sáng trắng ngần.
Tôi nuốt nước bọt.
“Đồ khốn, chuyện tốt không tới lượt anh! Mau lên, giúp phong ấn đi.”
Sau khi Tang U xuất hiện, q/uỷ khí lập tức tan biến.
Chẳng thấy anh ta làm gì, lỗ hổng khổng lồ kia đã bắt đầu từ từ lấp đầy, những oan h/ồn lơ lửng trên không trung cũng chui vào trong lỗ hổng đó.
Cuối cùng trở lại dáng vẻ ban đầu.
Tôi vội vàng đi xem tình hình của Tư Trình.
Lúc này cậu ta mới mở mắt, trán lấm tấm mồ hôi.
Cậu ta gượng đứng dậy.
Chắp tay hơi lảo đảo.
“Cảm ơn.”
Tang U thấy vậy, khẽ nhếch môi.
Đôi môi diễm lệ khẽ mở.
Thốt ra những lời sát thương cực mạnh.
“Không có kim cương thì đừng ôm việc sứ.”
Tôi gi/ật gi/ật khóe miệng, hóa ra cái miệng đ/ộc địa của Tang U không phải chỉ nhắm vào mình tôi.
Anh ta tấn công không phân biệt bất kỳ ai có mặt tại đó!
17
Chuyện ở b/ệnh viện t/âm th/ần cũng đã kết thúc.
Chúng tôi đã thu phục toàn bộ oan h/ồn tụ tập ở b/ệnh viện.
Nhưng khi chúng tôi tìm đến studio ghi hình của ê-kíp, thì phát hiện người đi nhà trống.
Quả nhiên không đoán sai, chương trình thực tế tâm linh này chính là trò của đám á/c q/uỷ địa ngục đó.
Chúng tôi phá hủy toàn bộ thiết bị livestream.
Chương trình tâm linh đó trực tiếp biến mất.
Thành phố trở lại yên bình.
Dường như chẳng ai còn nhớ đến vài tháng trước, một chương trình tâm linh xuất hiện bất ngờ từng khiến người ta săn đón nhiệt liệt.