Nhưng lần này không tỉnh không được, có người đang đào m/ộ tôi.
Tiếng móng vuốt cào sột soạt trên nắp qu/an t/ài nghe chói tai vô cùng.
Tôi nhìn chằm chằm vào nắp qu/an t/ài phía trên, trong lòng vô cùng phấn khích.
"Cuối cùng cũng tới rồi!"
Bùm!
Một tiếng động lớn n/ổ tung bên tai, nắp qu/an t/ài bị hất văng lên.
Ánh trăng mờ ảo chiếu sáng con quái vật đang dán sát vào mặt tôi.
Nó mặt chuột thân người, lông trắng phủ đầy, vừa x/ấu xí vừa đ/áng s/ợ.
Chiếc răng nanh nhọn hoắt đ/âm thẳng về phía cổ tôi, tôi đưa tay túm ch/ặt lấy cổ nó.
Đôi mắt đỏ ngầu của con q/uỷ chuột đảo quanh, khi nhìn rõ mặt tôi, đồng tử nó co rút lại.
Tôi nhếch mép cười với nó: "Tóm được mày rồi, con chuột thối."
"Một trăm năm trước để mày chạy thoát, lần này xem mày chạy đi đâu?"
Tiếng kêu chói tai của q/uỷ chuột n/ổ tung bên tai tôi: "Bà già ch*t ti/ệt này, sao bà vẫn còn sống!"
Nó cố sức rút thân mình ra khỏi nắp qu/an t/ài rồi nhảy vọt ra ngoài.
Tôi đâu thể để nó dễ dàng thoát như vậy, hai chân khẽ đạp vào đáy qu/an t/ài, bay người ra ngoài, túm lấy cái đuôi dài ngoằng của nó.
Thất gia dẫn theo vài người đứng phía dưới, đã sợ đến ngây người.
Rõ ràng, bọn họ là đến để dọn dẹp hậu quả cho q/uỷ chuột.
"Thử... Thử tiên?"
Tôi trực tiếp đạp q/uỷ chuột ngã lăn ra đất: "Thử tiên?"
"Một con chuột thối chui rúc trong cống rãnh gần trăm năm mà cũng xứng gọi là tiên sao?"
Q/uỷ chuột vừa nghe thấy thế, cả thân mình bắt đầu r/un r/ẩy.
Đôi mắt nó đỏ như m/áu, nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi dẫm một chân lên mặt nó: "Còn nữa! Cô nương đây gh/ét nhất là kẻ nào gọi mình là già!"
Q/uỷ chuột bị tôi phong tỏa, không thể cử động.
Tôi kết ấn bằng hai tay, một trận pháp bát quái màu vàng hiện ra trong lòng bàn tay.
Q/uỷ chuột phát ra một tiếng kêu thảm thiết: "Hạ Thất! Ngươi còn không mau tới giúp ta! Ta ch*t thì ngươi cũng đừng hòng sống!"
Hạ Thất bị dọa đến đờ đẫn chợt bừng tỉnh, hắn ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt không còn vẻ sợ hãi.
Hắn chộp lấy cái xẻng trên đất, đ/ập thẳng về phía tôi.
Tôi nghiêng người né tránh, một cước đạp bay Hạ Thất ra xa.
"Đừng có cản đường!"
Thế nhưng chỉ bấy nhiêu thời gian cũng đủ để q/uỷ chuột thoát khỏi tay tôi.
Nó dốc hết sức chạy thật xa, đắc ý vô cùng: "Vân Như Ý! Ngươi cũng chỉ có thế thôi!"
Nói xong, nó bò bằng bốn chân, lao nhanh về phía rừng rậm.
Tôi nheo mắt, trong ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, chỉ cắn đầu ngón tay ấn lên miếng ngọc rồng trước ngựk.
M/áu tươi vừa chạm vào miếng ngọc bích liền bị hấp thụ sạch sẽ.
Tôi khẽ quát: "Phu quân giúp ta!"
Một tiếng rồng gầm phát ra từ miếng ngọc, ngay sau đó một bóng đen hư ảo của rồng nhanh chóng thành hình, lao vút đi theo hướng con q/uỷ chuột đang chạy trốn...
5.
Tôi quay người nhìn Hạ Thất, hắn nằm trên đống m/ộ hỗn độn, nhìn tôi với ánh mắt đầy sợ hãi.
"Ngươi... ngươi định làm gì?"
Tôi bước tới trước mặt hắn, nhấc chân dẫm lên ngựk hắn.
"Bấy nhiêu năm nay, ngươi lấy danh nghĩa làm đám cưới m/a để lừa gạt người trong thôn, dụ dỗ b/ắt c/óc các cô gái rồi ch/ôn sống, sau đó giúp con q/uỷ chuột đó hút tinh h/ồn thiếu nữ vào lúc nửa đêm."
"Hại ch*t bao nhiêu cô gái vô tội, Hạ Thất, ngươi không sợ quả báo sao?"
Biểu cảm của Hạ Thất có chút dữ tợn, không biết nghĩ đến điều gì, hắn lại nhếch miệng cười: "Quả báo?"
"Bốn mươi năm đầu đời của Hạ Thất ta sống trong nghèo túng, đi đâu cũng bị người ta coi thường, nếu không nhờ Thử tiên để mắt tới, làm sao ta có được sự vẻ vang như thế này!"
Hắn càng nói càng kích động, thân mình vô thức r/un r/ẩy, tôi nhìn thấy một tia sáng đỏ lướt qua mắt hắn, không khỏi nhíu mày.
Đây là...
"Đều tại ngươi!" Hắn chụm hai tay thành móng vuốt lao về phía tôi, "Là ngươi h/ủy ho/ại tất cả!"
"Đi ch*t đi!"
Tôi nhìn bộ dạng đi/ên dại này của hắn, trực tiếp niệm một đạo Thanh Tâm Quyết rồi vỗ một chưởng lên trán hắn.
Hạ Thất lập tức bất động.
Tôi từ từ rút ra từ đỉnh đầu hắn một sợi chỉ đen không ngừng vặn vẹo.
"Con q/uỷ chuột này lại nỡ đặt một sợi yêu phách của mình lên người ngươi sao?"
Tôi hơi gh/ê t/ởm cầm lấy sợi yêu phách đó bỏ vào túi Càn Khôn.
Vừa cất xong thì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ trong rừng truyền đến, ngay sau đó một cơn gió lướt qua rừng cây, bóng rồng đen ngậm một con chuột lông trắng khổng lồ quay lại.
Nó quăng con chuột lông trắng trước mặt tôi, rồi thuận thế cuộn quanh cánh tay tôi.
Con chuột lông trắng đã tắt thở từ lâu, tôi rũ mắt nhìn nó một lát, đưa tay vuốt ve con rồng đen không có thực thể.
"đ/ốt đi."
Con rồng đen khẽ hừ lạnh, từ trong miệng phun ra một luồng lửa nhỏ rơi lên x/ác con chuột lông trắng.
Trong chớp mắt, nó đã hóa thành một nắm tro tàn.
Hạ Thất và những kẻ khác nằm la liệt trên mặt đất, không còn ý thức.
Con rồng đen quấn quýt xung quanh, tôi vỗ về: "Bây giờ là xã hội văn minh, thực sự không thể tùy tiện ăn th!t người đâu."
Tôi lấy điện thoại từ trong túi Hạ Thất ra, đi đến nơi cao nhất trên núi mới tìm được chút tín hiệu, rồi gọi 110.
"Alo? Tôi muốn báo cảnh sát."
"Ở phía đông nhất của thành phố Nam Giang có thôn Thạch Bàn, ở đây có người b/ắt c/óc thiếu nữ."
"Vâng, vậy các anh mau chóng đến đây nhé."
"Tôi là ai ư? Tôi là thiếu nữ bị b/ắt c/óc đây ạ."
6.
Khi xe cảnh sát đến, trời vừa hửng sáng.
Người trong thôn bị kh/ống ch/ế ngay trong giấc ngủ.
Khi cảnh sát tìm thấy tôi, tôi đang nằm trong qu/an t/ài ngủ, nghe thấy động tĩnh liền từ bên trong trèo ra.
Một nữ cảnh sát trẻ tuổi bị tôi dọa cho mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Cô ấy nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn Hạ Thất và những kẻ khác không rõ sống ch*t.
Biểu cảm càng thêm kinh hãi.
Tôi ngẩn người một chút, rồi lập tức đỏ hoe mắt lao vào lòng cô ấy: "Hu hu hu, chị cảnh sát ơi, các chị đến rồi! Em sợ ch*t mất!"
Nữ cảnh sát lập tức thả lỏng, cô ấy vỗ vỗ lưng tôi: "Không sao, không sao đâu."
Hạ Thất vừa mới tỉnh lại một chút, r/un r/ẩy chỉ tay vào tôi, trợn ngược mắt rồi lại ngất lịm đi.
...
Vụ án này được xử lý suốt một thời gian dài.
Những kẻ liên quan trong thôn Thạch Bàn đều bị bắt.
Nghe nói kẻ chủ mưu Hạ Thất hiện tại tinh thần không bình thường, luôn miệng lẩm bẩm những điều kỳ quặc.
Lúc thì nói nhìn thấy con chuột lớn, lúc lại quỳ xuống đất dập đầu hô to Thử tiên vạn tuế, không lâu sau lại co rúm trong góc tường nói có rồng đen muốn ăn th!t hắn.
...
Lần cuối cùng tôi hỗ trợ điều tra xong và bước ra ngoài, có hai người lập tức chạy tới.
Một người là bạn cùng phòng đại học của tôi - Trần Linh, một người là bạn tôi - Tưởng Thiếu Thiên.
Trần Linh kéo tôi kiểm tra từ trên xuống dưới, rồi thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.