Dựa vào dung mạo xinh đẹp, tôi lấy thân phận nam nhân trở thành kỹ nam đứng đầu ở Trúc Âm Các.
Dần dần, tôi hiểu ra rất nhiều điều, hiểu được tình cảm nam nữ, hiểu được yêu h/ận si mê.
Tôi hiểu rằng trên đời này ngoài tình yêu còn có h/ận th/ù, mà h/ận th/ù lại khiến người ta khắc cốt ghi tâm hơn.
Người kinh thành tranh nhau săn đón tôi, vì một khúc đàn mà sẵn sàng vung nghìn vàng, tín lực của họ khiến công lực của tôi tăng mạnh.
Tôi trở thành con yêu quái mạnh nhất trong vòng trăm dặm.
Tin tức về Thịnh Lam thỉnh thoảng vẫn truyền về từ Mạc Bắc.
Nghe nói có một nữ tử gia nhập quân doanh, ra trận gi*t địch, anh dũng vô song, không hề thua kém nam nhi.
Khoảng thời gian đó, thoại bản về "Nam hoa khôi, nữ tướng quân" được lưu truyền rộng rãi trong dân gian.
...
Lần nữa nhìn thấy Thịnh Lam là năm năm sau.
Ngày cô ấy vào kinh, bách tính đứng chật hai bên đường phố ngóng trông.
Tôi cũng đứng trên lầu, nhìn xem vị Lưu Quang tướng quân anh dũng oai phong kia.
Cô ấy ngẩng đầu nhìn thấy tôi, trong ánh mắt giao thoa, cô ấy khẽ gật đầu với tôi.
Tôi không nói được mình cảm thấy thế nào trong lòng.
Cô ấy không nhận ra tôi.
Tôi thấy hụt hẫng, nhưng cũng cảm thấy may mắn.
...
Tôi tạo ra cơ hội tình cờ gặp gỡ cô ấy, trong cơn mưa tầm tã, cô ấy ướt đẫm bước lên thuyền của tôi.
Tôi đưa cho cô ấy một bộ y phục: "Tướng quân thay trước đi, kẻo bị cảm lạnh."
Thịnh Lam nói lời cảm ơn, vươn tay nhận lấy.
Khi ngón tay chạm nhau, tôi thấy ngón tay cô ấy co rút lại, không chỉ vậy, tôi còn thấy vành tai cô ấy hơi đỏ lên.
Tôi thường nghĩ, làm người thật tốt.
Ví dụ như lúc này, cô ấy sẽ thể hiện vẻ thẹn thùng của thiếu nữ trước mặt chàng thiếu niên tuấn tú này, nhưng cô ấy tuyệt đối sẽ không bố thí dù chỉ một ánh nhìn cho con hồ ly điềm gở.
Sau đó, Thịnh Lam thường đến Trúc Âm Các tìm tôi.
Ai cũng nói, hoa khôi Đậu Hồng đã trở thành khách quý của Lưu Quang tướng quân.
Thịnh Lam thích tôi rồi.
Thích chàng hoa khôi bí ẩn dịu dàng ở Trúc Âm Các.
Một ngày trước khi cô ấy quyết định chuộc thân cho tôi, Mạc Bắc gửi tin khẩn, biên quan nguy cấp.
Cô ấy thức trắng đêm điểm binh, khoác giáp cầm soái, dẫn quân vội vã chạy về biên quan.
Tôi trốn trong đám binh lính, theo cô ấy ra trận.
Lần này, cô ấy không vứt bỏ tôi được nữa rồi.
Chiến trường hiểm nguy, tôi ở bên cạnh Thịnh Lam, nhìn cô ấy tắm m/áu chiến đấu, ch/ém gi*t hết kẻ địch này đến kẻ địch khác.
Kẻ địch quá đông, gi*t mãi không hết.
Viện quân mãi không đến, đội quân do Thịnh Lam dẫn đầu tử thương nặng nề, không thể cầm cự lâu hơn.
Đúng vào một đêm khuya, địch quân đột kích, cô ấy hoảng lo/ạn nghênh chiến, cuối cùng vẫn không địch lại.
Ngay khoảnh khắc cô ấy bị bắt làm tù binh, tôi hiện thân mang cô ấy đi.
Khi cõng cô ấy chạy đi/ên cuồ/ng trong rừng, tôi cảm thấy m/áu trong người như đang sôi lên.
Cuối cùng cũng có một ngày, cô ấy thuộc về một mình tôi.
Tôi đưa cô ấy đến một ngôi làng hẻo lánh cách biệt với thế gian, cô ấy bị thương quá nặng, tôi dùng yêu lực để nuôi dưỡng cô ấy.
Sau một tháng hôn mê, cô ấy tỉnh dậy vào một buổi sáng sớm.
Thịnh Lam nói cô ấy không nhớ mình là ai, cũng không nhớ tại sao lại ở đây.
Tôi nắm lấy tay cô ấy, nói với cô ấy rằng tôi là phu quân của cô, còn cô là nương tử của tôi.
Thịnh Lam tin rồi.
Cô ấy ở lại bên cạnh tôi, cùng tôi sống cuộc sống nam cày nữ dệt ở ngôi làng không tên này.
Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong hàng trăm năm tôi đã sống.
Nhưng hạnh phúc này, cuối cùng cũng như giấc mộng huyễn ảnh.
Giấc mơ đẹp đến mấy cũng có ngày tỉnh giấc.
Một đêm nọ, Thịnh Lam ân ái với tôi, phủ phục trên người tôi, dùng d/ao găm đ/âm vào cơ thể tôi.
"Ta nhớ ra hết rồi." Cô ấy vừa khóc vừa nói: "Ngươi là Đậu Hồng, cũng là Đậu Đỏ."
"Ngươi hại ch*t cha ta, ta bắt ngươi đền mạng!"
Tôi ngẩn người nhìn cô ấy, hồi lâu sau vẫn vươn tay vuốt ve mái tóc dài của cô.
Thịnh Lam vừa khóc vừa phản tay đ/âm con d/ao găm vào ngựk mình.
Cô ấy yếu ớt đổ sụp xuống, ngã vào lòng tôi, giọng nói đ/ứt quãng: "Mạng này của ta, trả lại cho ngươi."
Nhưng cô ấy quên mất, ban đầu của ban đầu, chính cô ấy cũng đã c/ứu mạng tôi.
Yêu quái đâu có dễ bị gi*t ch*t như vậy.
Thịnh Lam mất hơi thở trong lòng tôi, còn vết thương trước ngựk tôi cũng dần dần khép miệng.
Rất nhanh, dấu vết cuối cùng cô ấy để lại trên người tôi cũng biến mất.
Tôi tìm một nơi ch/ôn cất cô ấy.
Trước m/ộ cô ấy, tôi ngồi từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn, rồi lại đợi từ lúc mặt trời lặn đến lúc mặt trời mọc.
Mười năm thấm thoắt trôi qua.
Tôi ngước nhìn mặt trời mới mọc ở phía đông, hóa thành một con hồ ly, lao vào rừng núi...
13
Tưởng Thiếu Thiên hỏi: "Giang Thịnh Lam là kiếp sau của Thịnh Lam sao?"
Câu hỏi hiển nhiên như vậy, không ai thèm để ý đến cậu ta.
Tôi cụp mắt nhìn Tống Dữ: "Cho nên đây là lý do anh không dám hiện nguyên hình trước mặt Giang Thịnh Lam."
"Nhưng anh thừa biết, cô ấy và Thịnh Lam không phải là cùng một người."
Tống Dữ hoàn h/ồn, quay sang nhìn tôi.
Anh ta không trả lời, chỉ loạng choạng đứng dậy từ dưới đất.
Anh ta xiêu vẹo bước về phía nhà mình: "Cho tôi tạm biệt cô ấy một tiếng, sau đó, muốn xử lý thế nào tùy cô."
Bóng dáng anh ta dần biến mất ở phía xa.
Tưởng Thiếu Thiên bước tới: "Chị không sợ anh ta chạy mất à?"
Tôi: "Bây giờ, anh ta không chạy được đâu."
...
Sau khi thu phục Mị Hồ, tôi và Tưởng Thiếu Thiên tìm một chỗ ăn đêm.
"Chị Như Ý, yêu đương người-yêu thật sự đều không có kết cục tốt đẹp sao ạ?"
Cậu ta cúi đầu húp mì, tiện miệng hỏi.
Động tác cầm đũa của tôi khựng lại, không nói gì.
Cậu ta lập tức phản ứng lại: "Em không nói chị với anh rể! Anh rể là Long Vương, sao có thể là yêu quái bình thường được!"
"Ôi chao, em lỡ lời rồi, chị Như Ý đừng gi/ận."
Tôi mỉm cười: "Không gi/ận."
"Dưới sự ràng buộc của thiên đạo, yêu đương người-yêu thông thường đúng là không có kết cục tốt đẹp."
Xung quanh vẫn còn khá nhiều người đang ăn đêm.
Có cô gái vừa từ thành phố Tô An trở về, đang hào hứng chia sẻ với bạn đồng hành.
"Tớ nói cho các cậu biết, hiện trường concert của Tống Dữ thực sự bùng n/ổ lắm!!"
"Đời này tớ chưa từng thấy người nào hoàn hảo đến thế!"
"A, tớ muốn làm fan của Tống Dữ cả đời này!"
"..."
Tôi ngước nhìn Tưởng Thiếu Thiên, cả hai cùng im lặng.
Mị Hồ bị thu phục, nó để lại cái x/ác phàm ở căn hộ.
Nếu không có gì bất ngờ, sáng mai tin tức Tống Dữ đột tử tại nhà sẽ được đưa tin.
Đến lúc đó, không biết đám fan này sẽ thế nào đây...
Ăn xong, Tưởng Thiếu Thiên về khách sạn ngủ.
Mấy ngày nay đã làm cậu ta mệt lử rồi.