“Mọi người đều nói Đương Khang hiển linh bắt đầu b/áo th/ù rồi…”
Trương Thủy Hoa khựng lại, ngước mắt nhìn tôi: “Không lâu sau đó, một người đàn ông tự xưng là Phục Yêu Sư đi ngang qua đây, ông ấy đến núi Tàng Khang, lập phong ấn cho miếu Tàng Khang, dân làng nhờ vậy mới giữ được tính mạng.”
“Tôi cứ tưởng đây là chuyện do người đời trước bịa ra để hù dọa người khác, không ngờ rằng…”
Trương Thủy Hoa dẫn tôi và Tưởng Thiếu Thiên đi vòng quanh con đường núi tối đen như mực hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, ông dừng lại trước một cửa hang nhỏ hẹp: “Đi xuyên qua hang này, các người sẽ thấy núi Tàng Khang.”
Ông nói trước đó lừa chúng tôi cũng là vì không muốn chúng tôi rơi vào kết cục giống con trai ông. Điều này tôi tin, Trương Thủy Hoa trông không giống người x/ấu bụng.
Đoạn đường tiếp theo Trương Thủy Hoa không đi cùng nữa.
Tôi và Tưởng Thiếu Thiên cúi người bước vào hang.
Cậu ta hỏi tôi: “Chị Như Ý, Phục Yêu Sư mà ông ấy vừa nhắc đến, chị có quen không?”
Tôi: “Có thể đoán được là ai.”
“Nghe nói vị lão gia tử nhà họ La ở Thanh Thành hai trăm năm trước quả thực từng phong ấn một con thụy thú bị yêu hóa.”
Tưởng Thiếu Thiên nhớ lại, chợt vỡ lẽ: “Vị tiền bối sống gần hai trăm năm đó!”
“Nhưng chẳng phải tôi nhớ vài năm trước ông ấy đã qu/a đ/ời rồi sao?”
Tôi quay đầu nhìn cậu ta, không nhịn được mà đảo mắt:
“Nếu không thì cậu nghĩ phong ấn của Đương Khang bị phá bằng cách nào?”
Lúc lâm chung, lão gia tử chắc chắn đã dặn dò hậu bối phải đến đây gia cố phong ấn. Nhưng hậu bối ngày nay đời sau tệ hơn đời trước, hoặc là đến một chuyến rồi làm cho có lệ, hoặc là chẳng hề đặt chân tới.
Tưởng Thiếu Thiên nhíu mày: “Về nhà tôi phải nói rõ tình hình với ông nội mới được…”
11
Đi xuyên qua hang đ/á, chúng tôi nhìn thấy ngay miếu Tàng Khang nằm trên sườn núi.
Tưởng Thiếu Thiên theo tôi đến trước cửa miếu.
Xung quanh cỏ dại um tùm, tường đổ vách nát, một khung cảnh hoang tàn.
Bên trong mạng nhện giăng kín, điện thờ sụp đổ, lư hương nghiêng ngả.
Vậy mà tượng Đương Khang vẫn đặt trên bàn thờ, không một hạt bụi, hoàn toàn lạc lõng với sự hoang vu xung quanh.
“Cậu đợi ở đây, tôi vào trong gặp nó.”
Tôi ném túi cho Tưởng Thiếu Thiên, nhấc chân bước vào miếu.
Ngay khi tôi vừa vào, cánh cửa miếu đổ nát bỗng đóng sầm lại sau lưng.
Tưởng Thiếu Thiên gi/ật mình, lập tức đ/ập cửa: “Chị Như Ý! Chị Như Ý, chị không sao chứ?”
Tôi hoàn h/ồn, trầm giọng nói: “Không sao!”
Vừa dứt lời, đầu tôi bỗng vang lên một tiếng “uỳnh”, cả người không kiểm soát được mà ngã ngồi xuống đất.
Miếu Tàng Khang này quả nhiên kỳ quái!
Tôi vừa lẩm nhẩm Thanh Tâm Chú, vừa vịn vào bàn định đứng dậy.
Tôi ngước nhìn tượng Đương Khang một cái, cả người lại lần nữa ngã xuống.
Ý thức bắt đầu mờ dần, tôi đổ gục xuống đất, nheo mắt nhìn những dải lụa đỏ phai màu đung đưa trong miếu, rất nhanh sau đó mất hẳn ý thức…
“Vân Như Ý, Vân Như Ý…”
Ai, ai đang gọi tôi?
Tôi mơ màng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong một khoảng không trắng xóa.
Phía trước có một đài sen trôi nổi, trên đó ngồi một vị nam Bồ T/át mặt mũi từ bi.
Tôi cảnh giác nhìn ông ta, bình tĩnh giữ khoảng cách.
“Vân Như Ý, cô đến được đây nghĩa là có duyên phận với ta, cô có tâm nguyện gì không? Ta có thể giúp cô thực hiện.”
Tôi nhìn ông ta, không nhịn được mà cười lạnh, giả vờ cũng giống đấy:
“Thứ tôi muốn, ông không cho được.”
Ông ta cũng không gi/ận, chỉ lặng lẽ nhìn tôi:
“Thứ cô muốn là thiên hạ thái bình, yêu tà bị diệt sạch?”
“Hay là để phu quân của cô, Long Vương Minh Uyên quay về bên cạnh cô?”
Tim tôi chấn động dữ dội, không thể tin nổi mà ngước nhìn:
“Sao ông lại…”
Kịp thời im lặng, nhưng ông ta dường như nhìn thấu được tôi.
“Vân Như Ý, ta hiểu cô. Hơn ba trăm năm trước, Long Vương Minh Uyên đã chọn cô, dạy cô thuật pháp, dẫn cô vào con đường Phục Yêu. Ông ấy là phu quân, cũng là sư phụ của cô.”
“Sau đó, khi ông ấy trừ tà cho thiên hạ thì vô tình dẫn dụ m/a khí nhập thể, mười đại linh môn đã phong ấn ông ấy dưới chân núi Đông Sơn để bảo toàn sự bình yên tạm thời. Vân Như Ý, cô không muốn c/ứu ông ấy sao? Hai vợ chồng cô xa cách hàng trăm năm, trong lòng cô không hề oán h/ận sao?”
Ông ta cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ thương xót chúng sinh.
Tôi im lặng đối diện với ông ta, vài giây sau, tôi không nhịn được mà cười:
“Ông là cái thứ gì?”
“Chuyện của tôi và Minh Uyên chưa đến lượt ông bình phẩm.”
“Nói lâu như vậy mà chân thân ông còn không dám lộ ra, tôi phải xem xem ông là loại q/uỷ quái gì!”
Dứt lời, tôi lùi lại một bước lớn, chắp tay trước ngựk, lòng bàn tay lóe lên ánh vàng.
Một tấm gương hiện ra trong tay tôi, tỏa ra ánh kim quang.
“Phục Yêu Kính!?”
Giọng Đương Khang không còn vẻ giả tạo như trước, trở nên bình tĩnh lạ thường.
Khi tôi ném Phục Yêu Kính về phía ông ta, ông ta lộn nhào ra sau, rơi khỏi đài sen.
Nhưng ánh sáng từ Phục Yêu Kính vẫn chiếu lên người ông ta.
Đương Khang thét lên một tiếng kinh hãi, thân hình biến đổi nhanh chóng.
Khi rơi xuống đất, nó đã biến thành một con quái vật hình th/ù như lợn, thân dài sáu thước, cao bốn thước.
Toàn thân nó màu xanh, đôi tai lớn, trong miệng thò ra bốn cái răng nanh dài như ngà voi lộ ra ngoài.
Đương Khang ngửa mặt gầm lên một tiếng, rồi quay đầu bỏ chạy.
Khi cơ thể nó va vào ranh giới hư vô, cảnh vật xung quanh bắt đầu tan rã.
Một tia sáng trắng lóe lên, tôi theo bản năng nhắm mắt lại.
12
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngôi miếu Đương Khang đổ nát.
“Chị Như Ý!”
Tưởng Thiếu Thiên lao tới, chỉ vào cánh cửa bị va đ/ập nát vụn, nói năng lộn xộn: “Vừa nãy có… có một con lợn rừng chạy ra ngoài!”
Tôi đuổi theo: “Lợn rừng gì! Đó là Đương Khang!”
“Cái gì?” Tưởng Thiếu Thiên không nói hai lời, chạy theo sau tôi.
“Nhưng thứ tôi thấy vừa nãy rõ ràng là một con lợn rừng mà!”
“Đương Khang chẳng phải là thần thú sao? Cho dù bị yêu hóa, cũng không đến mức…”
Tôi giải thích: “Nó bị phong ấn gần hai trăm năm, linh lực trên người sớm đã cạn kiệt, bây giờ chỉ là nỏ mạnh hết đà mà thôi.”
Tưởng Thiếu Thiên thắc mắc: “Nếu đã chẳng còn linh lực gì, tại sao nó còn tốn bao công sức giúp người khác thực hiện nguyện vọng, rồi lại biến người ta thành lợn chứ.”
Thành thật mà nói, đây cũng là điều tôi không thể hiểu nổi.
Loại việc tốn công mà chẳng được lợi ích gì này, tôi không tin Đương Khang chỉ làm vì vui.