Hắn trọng b/ệnh không qua khỏi, ch*t trên đường đi, lúc ch*t trong lòng vẫn ôm ch/ặt cặp tượng gốm mà người vợ mới cưới tặng.
Thi hài phơi ngoài hoang dã, dầm mưa dãi nắng, chẳng biết đã qua bao nhiêu năm, hắn mới tỉnh lại ý thức, hóa thành Cốt Yêu.
Hắn nhập vào thân x/ác một thợ săn trên núi, trải qua bao phen gian truân mới trở về được quê nhà.
Nhưng lúc đó, người vợ đã từ cô gái tuổi xuân thì trở thành bà lão tóc bạc phơ.
Bà ấy đã đợi hắn mấy chục năm trời...
Hà Sinh từng bước tiếp cận, dần dần lấy được lòng tin của vợ.
Hắn chăm sóc bà mười năm, lo liệu hậu sự cho bà.
Sau khi bà mất, hắn dùng toàn bộ tu vi để đưa h/ồn phách của bà vào cặp tượng gốm đó nuôi dưỡng.
Chưa đợi được vợ tỉnh lại ý thức, tung tích của hắn đã bị người của mười đại linh môn phát hiện...
Hà Sinh kể lại chuyện tình của hắn và vợ.
Đáng tiếc, tôi chẳng hề hứng thú với câu chuyện tình yêu của họ.
Tôi c/ắt ngang lời hắn: "Rồi sao nữa?"
Hà Sinh mỉm cười: "Vậy nên, ta muốn tìm một thân x/ác tốt cho nương tử của mình."
"Thân x/ác của cô nương rất tốt."
Tôi cười khẩy: "Hóa ra đây mới là mục đích thực sự của ngươi."
Tưởng Thiếu Thiên hoàn h/ồn, m/ắng nhiếc: "Đồ l/ừa đ/ảo!"
"Ngươi có biết chị tao là ai không? Biết anh rể tao là ai không?"
"Còn muốn lấy thân x/ác chị tao ư? Ngươi nằm mơ đi!"
Cậu ta m/ắng liên hồi, nhưng Hà Sinh vẫn không hề biến sắc.
Hắn còn rất lịch sự trả lời: "Cô nương Như Ý là một trong những đại Phục Yêu Sư hiếm hoi còn sót lại trên đời, tiểu sinh vẫn rất ngưỡng m/ộ."
"Vậy nên chỉ có thân x/ác của cô nương mới xứng đáng với nương tử của ta."
"Còn về phu quân của cô nương, Long Vương Minh Uyên ai mà không biết, chỉ là thời gian trước Đông Sơn Đại Trạch biến động, chẳng phải ngài ấy đã về Đông Sơn rồi sao?"
Được lắm, lại còn nghe ngóng kỹ càng đến thế cơ đấy.
Tưởng Thiếu Thiên bị sự vô sỉ của hắn làm cho kinh ngạc, nửa ngày không nói nên lời.
Còn tôi thì nghe xong bật cười.
Đến lúc này, tôi đã hiểu rõ ngọn ngành sự việc.
Ngay từ đầu, Hà Sinh đã nhắm vào tôi.
Hắn để vợ mình nuốt chửng Khí Linh trong bảo tàng, còn bản thân thì đi lại bên ngoài để tìm ki/ếm thân x/ác, giúp bà ấy tái sinh.
"Muốn lấy thân x/ác của ta cho vợ ngươi à? Vậy thì xem ngươi có bản lĩnh lấy được không đã."
13
Không biết là ai ra tay trước, chỉ trong chớp mắt, tôi và Hà Sinh đã lao vào đá/nh nhau.
Dù sao hắn cũng là Cốt Yêu có tu vi nghìn năm, đối phó quả thực hơi tốn sức.
Hắn lấy tay làm vuốt, chộp thẳng vào mặt tôi.
Tôi lùi lại một bước né tránh, cười lạnh: "Cào nát mặt ta thì ngươi ăn nói thế nào với vợ ngươi?"
Hà Sinh cười: "Là ta sơ suất, nương tử của ta yêu cái đẹp nhất."
Hắn lại tấn công tôi, lần này đã tránh mặt tôi ra mà nhắm vào tứ chi.
Động tác của Hà Sinh cực nhanh, chiêu thức liên tiếp không ngừng nghỉ.
Tôi chống đỡ hơi chật vật, lùi dần về phía sau.
Thế nhưng hắn lại không biết mệt, ngược lại càng đá/nh càng hăng.
Tôi cầm ki/ếm gỗ đào chắn trước ngựk, cắn đầu ngón tay, bôi m/áu lên ki/ếm, quát khẽ: "Hung uế tiêu tán, đạo khí thường tồn!"
Ki/ếm gỗ đào tỏa ánh kim quang, hất văng Hà Sinh đang tấn công tới.
Hà Sinh lùi lại mấy bước, hắn sờ vết thương trên mặt, có chút kinh ngạc: "Ngươi... thực sự dám làm bị thương ta?"
Tôi cười lạnh: "Sao? Tưởng ta là quả hồng mềm dễ nắn à?"
"Nói cho ngươi biết." Tôi dùng lực dưới chân, cả người nhảy vọt lên không trung, cầm ki/ếm gỗ đào lao nhanh về phía hắn, "Yêu nghiệt, ngươi chọc nhầm người rồi!"
Đầu ki/ếm gỗ đào lóe ánh sáng xanh, tôi vừa lẩm bẩm chú Dẫn Lôi vừa tấn công hắn.
Trận chiến này không biết kéo dài bao lâu, cho đến cuối cùng, tôi giơ ki/ếm đ/âm về phía hắn nhưng giữa chừng lại đổi hướng, chuyển mục tiêu sang làn khói đen đang lơ lửng trong bóng tối.
"Nương tử!"
Hà Sinh vô thức kêu lên, trong lúc hoảng lo/ạn cuối cùng cũng lộ sơ hở.
Tôi nhếch mép, quay người đ/á vào ngựk hắn, đồng thời ném dây thừng khóa yêu ra, trói ch/ặt cơ thể hắn.
Hà Sinh sững sờ một thoáng rồi cười: "Cô nương Như Ý quả thật xảo quyệt."
Tôi cũng cười: "Kẻ tám lạng người nửa cân thôi."
Tôi quay đầu bảo Tưởng Thiếu Thiên đang ngẩn người ra: "Đưa Phục Yêu Kính đây!"
Tưởng Thiếu Thiên vội hoàn h/ồn: "À, vâng!"
Cậu ta lôi Phục Yêu Kính từ trong túi ra ném vào trong.
Cậu ta không vào được kết giới này, nhưng Phục Yêu Kính thì có thể!
Tôi vươn tay đỡ lấy, lắc lắc chiếc gương nhìn Hà Sinh: "Ta khuyên ngươi một câu, tự mình ra khỏi cơ thể Trần Tư Tề đi, nếu không thì..."
Hắn nhìn tôi, khẳng định: "Ngươi sẽ không gi*t ta đâu, ngươi gi*t ta rồi thì Trần Tư Tề cũng không sống nổi."
Tôi mặt không cảm xúc: "Ồ, thế còn vợ ngươi thì sao?"
Hà Sinh khựng lại: "Cái gì?"
"Vợ ngươi có chịu nổi một lần soi của Phục Yêu Kính này không?"
Tôi thản nhiên đứng dậy: "Ơ? Chạy mất rồi à?"
Tưởng Thiếu Thiên vội nói: "Chị Như Ý! Lúc cô ta chạy trốn em đã dán bùa truy vết lên người cô ta rồi!"
"Làm tốt lắm." Tôi cầm Phục Yêu Kính đi ra ngoài, "Vậy chúng ta đi tìm cô ta thôi!"
Hà Sinh phía sau cuối cùng cũng hoàn toàn biến sắc.
"Ngươi quay lại đây!"
Hắn hét lên: "Đừng làm hại cô ấy!"
Họ tình thâm nghĩa trọng, ngược lại khiến tôi trông như kẻ á/c vậy.
Tôi không quan tâm tiếng gào thét của hắn, bảo Tưởng Thiếu Thiên ở lại canh chừng, còn mình một mình xuống lầu.
Sau khi lượn vài vòng, tôi tìm thấy làn khói đen đang trốn chui trốn lủi ở một góc phòng triển lãm.
Chẳng tốn chút công sức nào, tôi thu cô ta vào túi Càn Khôn.
Cho đến khi tôi lững thững quay lại chỗ Hà Sinh, tôi mới nghe thấy từ trong túi Càn Khôn phát ra tiếng khóc của một người phụ nữ:
"Tướng công!"
Chà, làm tôi gi/ật cả mình, hóa ra biết nói tiếng người à.
Cô ta nương náu trong tượng gốm, lâu dần thành Khí Linh của tượng, nuốt chửng các Khí Linh khác để nâng cao tu vi.
Tôi cứ tưởng cô ta đã mất đi trí khôn lúc còn làm người rồi chứ.
Xem ra, cô ta nhớ rất rõ đấy.
14
"Nương tử!"
Phía này Hà Sinh cũng tái mét mặt mày.
Tưởng Thiếu Thiên châm chọc: "Chị Như Ý, chị trông giống kẻ á/c thật đấy."
Tôi nhếch mép, nhấc túi Càn Khôn lên: "Hà Sinh, mau ra khỏi cơ thể Trần Tư Tề đi!"
"Nếu không, ta đá/nh ch*t vợ ngươi thật đấy!"
Tôi cầm ki/ếm gỗ đào chọc chọc vào túi Càn Khôn.