Còn về Nguyên Trĩ Hùng, tôi phải đích thân đi gặp hắn.
Trong phòng thẩm vấn, c/òng tay c/òng chân đầy đủ, Nguyên Trĩ Hùng kiêu ngạo phát ra tiếng kêu chít chít như chuột, thấy tôi bước vào, hắn nhìn tôi cười đầy thách thức.
“Tiếp tục thẩm vấn.”
Cảnh sát Tôn đích thân ngồi trấn giữ, thấy tôi ở đó, anh ta như được trấn an tinh thần.
Nguyên Trĩ Hùng nghiến răng không chịu hé môi, kiên quyết không khai, tôi khẽ niệm chú rắn, hắn nhìn chằm chằm vào tôi, không cam lòng mà phun ra hết những việc á/c đã làm bao năm qua.
Chuột thì sợ rắn mà.
Chậc chậc.
Cảnh sát Tôn thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn tôi, tôi ngoài việc khô cổ phải uống miếng nước ra, thì cứ thế niệm chú rắn suốt mấy tiếng đồng hồ.
Khá thật, cổ họng sắp bốc khói rồi.
Nguyên Trĩ Hùng cuối cùng cũng phun ra hết những chuyện á/c hắn làm, chừng này đủ để hắn ch*t mấy lần rồi.
Ngoài việc giúp Tô Niệm Nhi luyện thiếu nữ du, hắn còn dính líu đến buôn người, thay mặt đổi mệnh cho người ta, và... sưu tầm các loại tinh quái, sau đó ăn th!t chúng để duy trì sự trường thọ.
Nguyên Trĩ Hùng trông chỉ tầm năm mươi tuổi, nhưng thực chất hắn đã hơn một trăm năm mươi tuổi rồi.
Sắc mặt cảnh sát Tôn rất tệ, anh ta không muốn tin, nhưng lại buộc phải tin.
phải tin.
Tô Niệm Nhi bị tống giam, những việc đã làm đều khai nhận hết. Để tránh gây hoang mang không cần thiết, cảnh sát chỉ thông báo cô ta tham gia vào vụ án buôn người và gi*t người.
Còn những chuyện khác... quá đỗi huyền học, không thể nói.
Nhưng trên mạng vẫn lan truyền tin tức: Tô Niệm Nhi đã đổi mặt với Hạ Nhĩ Tình, lại còn động tay động chân vào tổ trạch và m/ộ tổ nhà người ta.
Cuộc đời rực rỡ vốn thuộc về Hạ Nhĩ Tình nay đều biến thành của Tô Niệm Nhi.
Thân phận của Lê An An cũng được làm rõ, cô ấy là em gái cùng cha khác mẹ của Tô Niệm Nhi.
Điều này giải đáp thắc mắc của tôi, tại sao lại rút cạn m/áu của Lê An An.
Trận Trấn Sát Tiêu H/ồn thực ra đã được gia cố từ rất lâu rồi.
Tô Niệm Nhi không muốn dùng m/áu của chính mình quá nhiều, nên đã dùng m/áu của người em gái có cùng huyết thống.
Thời điểm Lê An An ch*t là giờ âm, lại thêm oán khí ngút trời, rất dễ biến thành lệ q/uỷ, Tô Niệm Nhi sợ bị b/áo th/ù.
Nguyên Trĩ Hùng đã l/ột da Lê An An, vứt th!t vào hố xí, x/ác ch*t được bọc trong túi đựng x/ác tẩm nước ớt rồi niêm phong trong hố muối.
Như vậy, đừng nói là b/áo th/ù, ngay cả chuyển thế đầu th/ai cũng khó.
Lê An An nói cô ấy luôn thấy đ/au khắp người, tôi cũng đã biết nguyên nhân cụ thể. Ban đầu chỉ ngửi thấy mùi natri clorua, không ngờ chúng lại tàn đ/ộc đến mức dùng nước ớt ngâm x/ác cô ấy.
Nhưng Lê An An lại không biết mình còn một người chị, cứ thế ch*t đi một cách mơ hồ.
12
Vụ án thực ra không phức tạp, Tô Niệm Nhi, Nguyên Trĩ Hùng, gã hói đầu và những kẻ phạm tội khác, bản án nhanh chóng được đưa ra.
Án t//ử h/ình là điều chắc chắn.
Tôi cũng đang chờ ngày thi hành án này.
Sau khi Tô Niệm Nhi, gã hói đầu và đồng bọn ch*t, h/ồn phách của chúng đều bị tôi thu vào hồ lô.
Nguyên Trĩ Hùng thì khác, hắn nửa người nửa yêu, dùng cách của con người thì không thể ch*t hẳn, tôi cần giúp hắn một tay.
Con người gi*t một nửa, tôi lại gi*t một nửa, tất nhiên là tôi làm một cách âm thầm.
Sau khi h/ồn phách của Nguyên Trĩ Hùng bị tôi thu sạch, cảnh sát Tôn đã hẹn gặp tôi.
Vì vụ án này gây tiếng vang lớn, người tìm đến cửa hàng qu/an t/ài nhờ tôi giúp ngày càng nhiều, tôi ki/ếm được bộn tiền.
Điểm công đức cũng tăng vèo vèo.
Cảnh sát Tôn yêu cầu tôi đăng ký hồ sơ tại cục công an, anh ta cũng sợ, sợ lại xuất hiện thêm Nguyên Trĩ Hùng thứ hai.
Đồng thời, anh ta cũng đưa tôi vào danh sách nhân viên biên chế ngoài của cục, sau này nếu có vụ án tương tự, hy vọng tôi có thể hỗ trợ.
Tôi tất nhiên vui vẻ đồng ý, chuyện tốt thế này sao tôi lại từ chối cơ chứ.
Án đã kết, nhưng ba vo/ng h/ồn Lê An An lại không chịu đi đầu th/ai.
Cô gái còn lại tên Lâm Nhã, vì mệnh cách bát tự của cô ấy rất hợp với Nguyên Trĩ Hùng nên bị giam cầm, ép buộc sinh ba đứa con.
Đứa trẻ vừa sinh ra đã bị Nguyên Trĩ Hùng bế đi, hắn dùng chúng như chất xúc tác để tu luyện... rồi ăn th!t.
Cách ch*t mỗi người một thảm, oán khí mỗi người một lớn.
Vãng sinh chú đã niệm hàng trăm lần mà chẳng có tác dụng gì, bất đắc dĩ, tôi thả h/ồn phách của Nguyên Trĩ Hùng và Tô Niệm Nhi ra.
Lê An An và hai cô gái kia lập tức lao vào, x/é x/ác nuốt chửng h/ồn phách của Tô Niệm Nhi và đám người đó.
Nuốt từng miếng vào bụng mới giải được h/ận. Nhìn sát khí trên người Lê An An và các cô gái tan biến dần, tôi ngồi bệt xuống đất niệm vãng sinh chú.
Ba cô gái nắm tay nhau hướng về phía ánh kim quang bước vào hồ lô của tôi.
Kiếp sau, hãy sống tốt hơn, hạnh phúc hơn nhé.
Cùng lúc đó, vợ của vị doanh nhân đứng đầu thành phố mang th/ai, là tam th/ai.
Tôi vừa cắn hạt dưa vừa mỉm cười mãn nguyện, nói sao nhỉ, cảm giác thật thành tựu.
Tuy không thể dùng h/ồn phách của Tô Niệm Nhi để luyện phân bón thượng hạng nữa, nhưng khuyên người ta vãng sinh xem ra có ý nghĩa hơn, phải không nào?
13
Đại Cước nói với tôi Thúy Nương đã ch/ôn sống con trai của Nguyên Trĩ Hùng, tôi hơi ngớ người.
“Nguyên Trĩ Hùng còn có con trai ư? Với kẻ âm đức bằng không như hắn mà cũng có con trai sao?”
“Con nuôi cũng tính là con trai mà.”
“Anh bảo tính thì cứ tính đi.”
“Con trai hắn chính là kẻ trước đó đã san phẳng ổ rắn ở núi Q/uỷ Phủ. Hắn vốn định bắt sống Thúy Nương rồi dâng cho Nguyên Trĩ Hùng ăn.”
“Chà~ khẩu khí không nhỏ, đến Thúy Nương mà cũng dám mơ tưởng, không nhìn xem mình có bao nhiêu đạo hạnh.”
“Bà đoán xem tại sao hắn lại to gan như vậy?”
“Tại sao?”
“Bà có nhớ vài năm trước Thúy Nương nói muốn báo ân, đi làm vợ người ta không?”
Tôi... sao lại quên mất chuyện này cơ chứ.
“Vậy nên?”
“Vậy nên đây chính là con trai của người đó, mới hiểu rõ về núi Q/uỷ Phủ đến vậy, thậm chí còn bày mưu bắt Thúy Nương.”
“Nói x/ấu sau lưng người khác thật đáng gh/ét.” Thúy Nương với đầu người mình rắn bay tới, ngồi xếp bằng bên cạnh tôi.
Không biết tại sao, dù bà ta đang cười, tôi lại cảm nhận được nỗi bi thương sâu sắc.
“Cơ Phàm Âm, bà nói xem rốt cuộc chúng ta còn bao lâu nữa mới chuộc hết tội nghiệt, núi Q/uỷ Phủ này tôi không muốn ở thêm một ngày nào nữa.”
Tôi cúi đầu nhìn điểm công đức trong lòng bàn tay, dạo gần đây quả thực đã tăng lên không ít, nhưng để xóa sạch tội lỗi, ít nhất cũng phải mất vài trăm năm nữa.