Cô ấy chủ động lên tiếng, ngược lại lại đỡ cho tôi bao nhiêu rắc rối.
Người phụ nữ trẻ cởi cúc áo b/ệnh nhân, để lộ phần bụng, nhưng lại khiến tôi gi/ật b/ắn mình.
Hình xăm trên bụng cô ấy phủ kín cả phần bụng, có hình xăm thì không lạ, nhưng điều quái dị chính là... thứ cô ấy xăm là Bất Đình Hồ Dư, đây là vị thần Nam Hải được ghi chép trong cổ thư, có khuôn mặt người, hai con rắn xanh làm khuyên tai, dưới chân đạp hai con rắn đỏ.
Thế nhưng, Bất Đình Hồ Dư trên bụng cô ta lại không có tai, chỉ có hai con rắn phủ lên vị trí lẽ ra là tai, lại còn là rắn trắng, con rắn đỏ dưới chân cũng là màu trắng, hơn nữa còn là con rắn đang mang th/ai với phần bụng phình to.
2
Vết mổ đẻ của người phụ nữ nằm đúng ngay vị trí bụng của Bất Đình Hồ Dư, cả hình xăm trên bụng đang tỏa ra lượng lớn khí đen.
“Hình xăm của cô đặc biệt thật đấy, cô xăm ở đâu vậy?”
“Chồng tôi tìm thợ xăm giúp, bảo là hình xăm này có thể an th/ai. Ban đầu tôi không tin, nhưng đến tháng thứ năm, bác sĩ bảo th/ai nhi phát triển không tốt, khuyên nên bỏ, tôi đành nhắm mắt đưa chân thử xem sao. Kỳ diệu là sau khi xăm, đứa bé lại bình an vô sự, giờ đã chào đời khỏe mạnh rồi.”
“Oa~ thật vậy sao, kỳ diệu quá, có thể cho tôi biết người thợ xăm đó ở đâu không? Tôi cũng muốn xăm một hình.”
Vấn đề chắc chắn nằm ở người thợ xăm này rồi. Tôi vừa trò chuyện với cô ta, vừa liếc mắt quan sát gã đàn ông kia. Từ lúc tôi vào phòng, gã đã nhìn tôi đầy cảnh giác, khi tôi nhắc đến chủ đề hình xăm, trong mắt gã lóe lên sát ý nồng đậm.
“Thợ xăm đi nước ngoài rồi, chắc không giúp cô xăm được đâu, xin lỗi nhé.”
“A? Ra là vậy, tiếc thật.”
Gã đàn ông th/ô b/ạo c/ắt ngang, ánh mắt cảnh cáo người phụ nữ không được nói thêm gì với tôi nữa. Cô ta lập tức cảnh giác, ánh mắt nhìn tôi không còn thân thiện như trước.
Dù vậy, không giả vờ nữa, cô nương đây ngả bài luôn.
“Tuổi thọ v/ay mượn đều phải trả giá cả. Nói thật, tôi có thể c/ứu mạng các người một lần, nếu không, nhiều thì một năm, ít thì một tháng, hai người ai cũng không sống nổi đâu.”
“Tôi biết ngay cô không có ý tốt mà, cô rốt cuộc là ai?”
Gã đàn ông bế đứa trẻ từ tay người phụ nữ, chắn phía trước, nhìn tôi như muốn gi*t ch*t tôi ngay lập tức. Hầy~ gã đàn ông này sát khí nặng thật đấy.
“Tôi là ai quan trọng sao? Quan trọng là tôi đến để c/ứu các người.”
“Gia đình ba người chúng tôi đang yên ổn, dựa vào đâu mà cần cô c/ứu? Đừng có ở đây nói lời đe dọa, mê hoặc lòng người, mau cẩn thận tôi báo cảnh sát bắt cô đấy.”
Báo cảnh sát? Tôi liếc nhìn Cảnh sát Trịnh ngoài cửa, chậc chậc, tôi cũng là nhân viên biên chế ngoài của sở cảnh sát đấy nhé, nói thật, trước mặt cảnh sát, tôi còn có uy tín hơn anh ta nhiều. Gã này đòi báo cảnh sát sao? Thật buồn cười.
“Nếu tôi đoán không lầm, anh đã từng ch*t một lần rồi, giờ còn sống được, chẳng qua là... v/ay mượn tuổi thọ của người thân mà thôi.”
“V/ay mượn tuổi thọ của người thân...” Người phụ nữ lặp lại lời tôi, ánh mắt chùng xuống như nghĩ ra điều gì đó, nhìn gã đàn ông bắt đầu đầy vẻ đề phòng.
Tốt lắm, không hoàn toàn là kẻ ngốc, vẫn là người thông minh.
“Đặng Hữu Khôn, có phải anh thực sự đang giấu tôi điều gì không?”
“Không phải chứ, em chỉ vì mấy lời đi/ên rồ của một người phụ nữ xa lạ mà bắt đầu nghi ngờ anh sao?”
Gã Đặng Hữu Khôn tỏ vẻ cứng đầu, nhưng ánh mắt lảng tránh đầy chột dạ đã b/án đứng gã.
“Khi mang th/ai năm tháng, anh từng gặp một vụ t/ai n/ạn giao thông, lúc đó rất nghiêm trọng, bác sĩ đã phát giấy báo tử mấy lần, anh nằm trong ICU, mẹ anh chạy đôn chạy đáo cầu thần bái Phật chỉ cầu anh được bình an...”
Trong lúc nói chuyện, người phụ nữ như nhớ ra điều gì, xông tới định l/ột quần Đặng Hữu Khôn. Tôi còn chưa kịp che mắt, hình xăm vảy rắn trên mông gã đã lộ ra trước mắt tôi rõ mồn một.
Người phụ nữ dường như không cam tâm, không tin vào mắt mình, lại định l/ột áo gã. Gã đàn ông giãy giụa không cho l/ột, trong lúc giằng co, khí đen trên bụng người phụ nữ càng thoát ra nhiều hơn, đứa bé cũng lập tức khóc ré lên.
“Đặng Hữu Khôn, nếu anh còn là con người thì mau nói thật cho tôi, nếu không sáng mai tôi sẽ gọi điện cho người nhà tôi, đến lúc đó thì đừng trách.” Người phụ nữ vừa dỗ con vừa đe dọa gã.
Mà gã dường như cũng rất sợ hãi, cúi đầu suy nghĩ do dự.
3
“Tìm hổ xin da, làm sao có được lợi lộc.” Lúc này tôi cũng không vội nữa, có manh mối vẫn hơn là m/ù tịt.
“Cô rốt cuộc là ai? Cô đã biết hết rồi, tại sao còn ép tôi phải nói ra sự thật.”
“Tôi là người đến c/ứu các người, chính x/ác hơn là c/ứu đứa con của anh. Dù các người đã dùng th/ủ đo/ạn gì để giữ cho đứa trẻ này chào đời bình an, thì nó đã ra đời rồi, chắc hẳn các người cũng không muốn nó gặp bất trắc gì nữa đâu.”
“Cô... cô rốt cuộc từ đâu chui ra, nói năng bậy bạ gì thế.”
Tôi nói trúng tim đen, gã đàn ông thẹn quá hóa gi/ận, định lao vào đá/nh tôi. Tôi lén bấm một cái quyết dưới tay áo, trước mặt liền hiện lên một tấm chắn vô hình, gã đ/âm sầm vào đó, bị bật ngược ngã xuống đất.
“Đặng Hữu Khôn, anh còn chưa chịu nói thật sao?” Người phụ nữ ôm con lùi vào góc tường, tránh xa gã đàn ông, cũng tránh xa tôi, còn lén lút gọi điện cho người nhà.
Chuyện này tôi không quan tâm, nhưng xem ra gã này sắp gặp họa rồi.
Tôi bấm nút máy ghi âm trong túi, bài này tôi cũng biết, hơn nữa về phương diện này tôi cũng dày dạn kinh nghiệm lắm.
“Y Y, nếu anh nói ra, em có tha thứ cho anh không? Tất cả những gì anh làm đều vì anh quá yêu em, chẳng đặng đừng mới phải làm vậy thôi.”
“Em sẽ tha thứ cho anh, anh nói đi, con cái cũng đã có rồi, em còn biết làm sao đây.”
Gã đàn ông diễn kịch tình cảm, sự giả tạo trong ánh mắt dù gã có cố che giấu đến đâu thì đồ giả vẫn mãi là đồ giả.
“Thợ xăm Lận Lan ở tiệm xăm nói, xăm hình này có thể v/ay mượn mười năm tuổi thọ của người thân để giúp tôi sống tiếp, đợi khi tìm được thời cơ, chỉ cần tìm người lạ để bù đắp lại số tuổi thọ đã mượn là được.”
Nói đoạn, Đặng Hữu Khôn vạch áo lộ ra hình xăm trên lưng, một bức tranh q/uỷ mị hiện ra, thấp thoáng có thể thấy những vảy rắn ẩn hiện dưới lớp da.