“Tôi đã dùng th/uốc mê làm họ ngất đi, sau đó đưa lên tầng thượng, lần lượt ném từng người xuống, cuối cùng là chính tôi nhảy xuống. Đó quả là một ký ức khó quên.”
“Triệu Vũ, tất cả là tại anh hại chúng tôi. Nếu không phải tại anh, tôi và Gia Dư đã sớm kết hôn sinh con, sống những ngày tháng tốt đẹp rồi.”
Tôi nhìn gương mặt be bét m/áu th!t ấy, một câu phản bác cũng không thốt nên lời.
“Ăn hắn đi, kiếp sau chúng ta đầu th/ai vẫn sẽ ở bên nhau.”
Không biết ai là người lên tiếng trước, họ ùa tới x/é x/ác da th!t tôi. Ổ Sênh và những người kia đứng ngẩn ngơ nhìn, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng m/ộ.
“Cứ thế này, Triệu Vũ sẽ bị gặm thành bộ xươ/ng khô mất.”
“Tôi không nhịn nổi nữa, tôi đói quá.”
Lâm Uyên lao lên trước, tiếp đó là Thác Tô Hàng và Ổ Sênh. Tôi cảm nhận được bản thân đang dần dần biến mất.
Tôi đã là q/uỷ rồi, q/uỷ còn có thể ch*t thêm lần nữa sao? Q/uỷ ch*t rồi sẽ thành cái gì? Một làn khói bụi chăng?
Vương Gia Dư và ba người họ biến mất trong luồng ánh sáng vàng, nhưng kỳ lạ là Ổ Sênh và hai người kia dù đã ăn da th!t tôi, vẫn không hề đi đầu th/ai như những người khác.
Tuy nhiên, ánh mắt họ đã sáng suốt hơn nhiều, trông không còn vẻ ngây ngốc đờ đẫn nữa.
6
Ngày thứ sáu.
Tôi dường như đã ngủ thiếp đi, tia nắng đầu tiên của buổi sớm chiếu lên mặt tôi, tôi lờ mờ mở mắt.
Máy móc đứng dậy từ dưới đất, lúc này mới phát hiện, thân trên của tôi ngoại trừ phần đầu, những chỗ khác chỉ còn lại bộ khung xươ/ng.
Tôi ngửi thấy một mùi hương hoa, lần theo mùi hương đó tiếp tục đi tới.
Những cặp đôi si tình oán h/ận tiếp theo đang ở đâu? Là ai? Đi đến con đường này, tôi lại có chút tò mò không biết điểm cuối của mình sẽ nằm ở đâu.
Quả nhiên tại ngã rẽ tiếp theo, tôi nhìn thấy Đặng Liên Tinh. Cô ấy đứng đó, toàn thân ướt sũng, gương mặt đầy vẻ bi ai. Nhìn thấy bộ dạng của tôi, đôi mắt vốn bình lặng khẽ gợn sóng.
“Triệu Vũ, anh còn nhớ tôi không?”
“Tôi tất nhiên là nhớ. Chồng cô, Tiền Bạch Ngân, vì người phụ nữ khác mà muốn ly hôn với cô, nên đã đưa cô đến tiệm xăm của tôi, dụ dỗ cô xăm hình Hồ Ly Bái Đào Hoa, sau đó bôi m/áu của người đàn ông khác lên hình xăm để tạo bằng chứng ngoại tình, ép cô phải ra đi với hai bàn tay trắng.”
“Hóa ra anh vẫn nhớ. Lẽ ra tôi không nên trách anh, đúng không? Là Tiền Bạch Ngân đen tối tâm can.”
“Không, là tôi đã đi quyến rũ hắn trước. Nếu không, sao hắn biết được bí mật của hình xăm.”
Đặng Liên Tinh ngạc nhiên ngẩng đầu, vừa tủi thân lại vừa nhẹ nhõm.
Tôi tất nhiên nhớ người phụ nữ này, cô ấy vốn mắc b/ệnh u/ng t/hư giai đoạn cuối, thậm chí không còn cơ hội phẫu thuật, bác sĩ đã tuyên án tử cho cô ấy rồi.
“Không, anh quên rồi sao? Là tôi tìm anh, tôi bảo anh đi tìm Tiền Bạch Ngân. Tôi sắp ch*t rồi, sau khi ch*t sẽ có một khoản tiền bảo hiểm bồi thường khổng lồ. Tôi bảo anh đi thăm dò người đàn ông này, nếu vượt qua được thử thách, hắn chính là người thụ hưởng bảo hiểm.”
“Vậy ra, Tiền Bạch Ngân đã không vượt qua được thử thách, đúng không? Hắn đã chọn con đường xăm hình và khiến cô ngoại tình.”
Tôi hơi mơ hồ, thực sự không nhớ ra chuyện này, nhưng Đặng Liên Tinh nói rất chắc nịch, tôi nghĩ chắc là thật.
“Đúng vậy, hắn không chịu nổi thử thách, là tôi sai, tôi không nên thử thách hắn. Ngày trước hôm tôi định đi sửa tên người thụ hưởng, hắn đã gi*t tôi và dìm x/ác tôi xuống đáy sông.”
“Vậy là Tiền Bạch Ngân gi*t cô, không phải lỗi tại hình xăm của tôi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, muốn thanh minh cho bản thân một lần.
“Sao lại không phải tại anh gi*t tôi? Là anh lén báo tin cho Tiền Bạch Ngân, chỉ vì mười vạn tệ th/ù lao đó. Nếu không phải anh mật báo, Tiền Bạch Ngân sẽ không biết gì cả. Tôi sẽ ch*t, nhưng tuyệt đối không phải bị hắn siết cổ.”
Tôi không biết nói gì nữa, nhìn Đặng Liên Tinh từng bước tiến lại gần, tôi nhắm mắt cam chịu. Cô ấy lấy đâu ra một con d/ao, từng miếng từng miếng lóc th!t trên chân tôi, rồi thưởng thức nó một cách ngon lành.
Nhưng cô ấy không đi đầu th/ai, trên người cũng không lóe lên ánh sáng vàng. Cô ấy nói cô ấy phải đợi Tiền Bạch Ngân đến rồi cùng nhau lên đường.
Tôi hỏi cô ấy tại sao, hắn đã gi*t cô, tại sao còn phải đợi hắn.
“Anh chưa từng nghe câu đó sao? Làm q/uỷ cũng không tha cho anh. Câu này không phải người ta nói chơi đâu.”
Tôi gật đầu hiểu rõ, tiếp tục đi lên phía trước. Trên chân tôi gần như chẳng còn miếng th!t nào, nhìn từ xa, cơ thể tôi chỉ là một bộ khung xươ/ng cắm trên đó một cái đầu.
7
Ngày thứ bảy.
Đây là ngày cuối cùng rồi. Người có cổ rắn đầu sư tử kia, tôi hoàn toàn không có manh mối, vậy nên... định mệnh là mọi thứ sẽ kết thúc hoàn toàn sao?
Nhưng tôi lại gặp Vệ Nhan Tình. Cô ấy mặc sườn xám, vẫn y như lần đầu tôi gặp cô, điềm đạm và xinh đẹp.
“Triệu Vũ, anh cũng ch*t rồi à, tốt quá, chúng ta n/ợ nhau sòng phẳng rồi.”
“Nếu có thể, tôi hy vọng chúng ta trở lại như lúc còn sống.”
Ký ức tua ngược, khi gặp Vệ Nhan Tình, cô ấy đang cùng bạn trai chuẩn bị đám cưới, đến tiệm xăm để xăm nhẫn cưới, nói rằng như vậy đại diện cho sự vĩnh cửu.
Chính ngày hôm đó, tôi cảm thấy mình đã gặp được tình yêu đích thực của đời mình. Trong từng cái nhíu mày nụ cười của Vệ Nhan Tình, tôi đã mất h/ồn.
Chưa bao giờ tôi biết rằng yêu một người phụ nữ thực sự lại có thể vừa đẹp đẽ vừa chua xót đến thế.
Tôi phải có được cô ấy, nhất định phải có. Ngày đó tôi đã thề trong lòng.
Tôi siêng năng xuất hiện bên cạnh cô ấy, ban đầu cô còn khách sáo và nhiệt tình chào hỏi, nhưng sau đó dần dần nhận ra tâm ý của tôi, cô bắt đầu xa lánh tôi.
Mỗi khi thấy cô và bạn trai ân ái, tôi đều gh/en tị đến phát đi/ên. Đồng thời do lòng hiếu thắng, tôi không thấy mình thua kém gì bạn trai cô ấy.
Tôi tự xăm hình Hồ Ly Bái Đào Hoa lên người mình, b/ắt c/óc Vệ Nhan Tình vào tiệm, ngay trước mặt cô, bôi m/áu của cô lên hình xăm của tôi.
Mặc cho cô có m/ắng nhiếc tôi thế nào, tôi cũng chẳng bận tâm, vì chẳng bao lâu nữa cả thể x/ác và tâm h/ồn cô sẽ là của tôi.
Nhưng tôi... đã tính sai!
Tình yêu đích thực có thể đá/nh bại mọi m/a thuật, tôi lần đầu tiên gặp một người miễn nhiễm với hình xăm.”