Trong khoảng thời gian này, bố và các chú bác của Chúc Thư Chu liên tục gắp thức ăn cho tôi, dưới gầm bàn, cũng luôn có người vô tình hay cố ý cọ xát vào bắp chân tôi.
Đến cuối bữa ăn, ánh mắt họ dán ch/ặt lên người tôi gần như không hề che giấu sự đê tiện và nôn nóng.
Tôi vừa tỏ ra sợ hãi bất an, vừa kìm nén sự phấn khích trào dâng trong lòng.
Loại kí/ch th/ích này, tôi thích vô cùng.
Theo bát canh gà có bỏ th/uốc mà mẹ Chúc Thư Chu bưng đến, tôi biết, bữa cơm này cũng đến lúc kết thúc rồi.
Tôi nếm thử một ngụm, là gà ta, vị tươi ngon đậm đà.
Thấy tôi uống cạn sạch, mọi người hài lòng trao nhau những ánh mắt đầy âm mưu.
Sau đó, tôi cảm thấy từng đợt chóng mặt ập đến như vũ bão, Chúc Thư Chu ôm lấy tôi vào lòng.
Tôi nóng ran người, x/é rá/ch quần áo: "Em khó chịu quá."
Chúc Thư Chu hôn nhẹ lên trán tôi: "Chị ơi, em quên nói với chị, trên đảo chúng em có một truyền thống."
Tôi khó nhọc khép ch/ặt chân, giọng nói cực kỳ khiêu khích: "Truyền thống gì? Để mai rồi nói được không?"
Tôi vòng tay qua cổ anh ta định hôn lên, đầy vẻ lả lơi quyến rũ.
Trong phòng vang lên những tiếng nuốt nước bọt liên hồi.
"Chị ơi, theo thông lệ, chị muốn kết hôn với em thì phải khiến bố và các chú bác hài lòng đã nhé."
"Vậy chị phải làm sao để họ hài lòng đây?" Tôi lộ ra vẻ mặt khó hiểu và mông lung.
Chúc Thư Chu đặt tôi lên giường, từng món một l/ột bỏ quần áo của tôi: "Chị ơi, chẳng mấy chốc chị sẽ biết phải làm sao thôi, chị đẹp thế này, họ nhất định sẽ hài lòng."
Nói xong, Chúc Thư Chu bỏ ra ngoài, chỉ để lại mình tôi ở cùng đám đàn ông đang ôm tâm địa bất chính trong phòng.
5
Sáng sớm hôm sau, tôi sảng khoái đẩy cửa bước ra ngoài.
Chúc Thư Chu cùng đám đàn bà trong sân kinh ngạc nhìn gương mặt hồng hào của tôi.
"Chị… sao chị lại ra ngoài rồi?"
"Tôi ngủ dậy rồi thì ra ngoài thôi!" Tôi vươn vai một cách thoải mái, nhìn phản ứng của mọi người, cố nhịn cơn buồn cười muốn bùng n/ổ.
"Hôm qua…"
"Tối qua tôi rất hài lòng, không tệ chút nào, cảm ơn sự sắp xếp này nhé, anh biết đấy, tôi rất thích cảm giác kí/ch th/ích."
Nói xong, Chúc Thư Chu sững sờ tại chỗ, biểu cảm trên mặt bắt đầu rạn nứt.
Đám đàn bà kia đều nhìn tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ.
"À còn nữa, các chú bác đều mệt đừ rồi, chắc phải ngủ vài ngày mới tỉnh dậy được."
Tôi cười đầy tinh quái, trong khi những người khác sắc mặt biến đổi dữ dội, lao vào trong phòng.
Trên giường, mấy người đàn ông nằm trần như nhộng, xếp hàng dài, trông bộ dạng mệt mỏi quá độ đang ngủ say.
Thỉnh thoảng họ còn phát ra những tiếng cười khúc khích như đang mơ.
Tối qua, chắc chắn họ cũng hài lòng lắm đây.
"Thư Chu, thế nào? Chị lợi hại chứ, giờ thì chúng ta có thể thuận lợi kết hôn rồi nhé." Tôi khoác tay anh ta, hoàn toàn không màng đến sắc mặt cứng đờ khó coi của anh ta.
Chẳng phải đây là thứ anh ta muốn sao? Sao giờ lại không vui nữa chứ!
Con người, quả nhiên là loài động vật có cảm xúc phức tạp!
6
Chúc Thư Chu sau đó vẫn tỏ ra nhiệt tình với tôi, nhưng lại xen lẫn sự chán gh/ét cố nhịn.
Tôi cũng chẳng buồn gi/ận, hằng ngày trên đảo ăn no ngủ kỹ, tháng ngày trôi qua thật bình yên.
Chẳng bao lâu, tôi đã biết tại sao Chúc Thư Chu lại phải nhẫn nhịn tôi như vậy.
Trên đảo xuất hiện một nhân vật lớn, họ bịa chuyện nói với tôi đó là người thân đi làm ăn xa về, đặc biệt quay về vì chuyện kết hôn của tôi.
Ban đầu tôi đã định thu lưới, nhưng khi nhìn thấy nhân vật lớn này, tôi lập tức thay đổi ý định.
Mùi trên người hắn, cực kỳ hung á/c t/àn b/ạo, khiến tôi mê mẩn đến cực điểm.
Đã lâu lắm rồi tôi mới ngửi thấy cái mùi vị như thế này.
Đây mới chính là món hàng thượng hạng mà tôi cần tìm.
"Như Chi phải không? Mắt nhìn của Chúc Thư Chu lần này không tệ, đúng là một mỹ nhân." Người đàn ông xoay xoay chiếc nhẫn trên tay, nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đã nắm chắc phần thắng.
Mọi người nịnh nọt đứng bên cạnh hắn, thái độ vô cùng khúm núm.
"Con này khác với mấy đứa trước, loại này là hàng cao cấp đấy, anh Chu thần thông quảng đại, biết đâu còn vắt ra được chút nước b/éo bở."
"Ồ? Cao cấp thế nào? Tiểu thư nhà giàu à?"
Anh Chu hứng thú đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao.
Chúc Thư Chu nói: "Cô ta cứ ra tay là có ngọc lục bảo, mỗi viên đều là hàng thượng phẩm trị giá hàng chục triệu, người bình thường không thể có được thủ bút này."
Tôi ngạc nhiên bịt miệng: "Viên đ/á màu xanh đó à? Nhà tôi nhiều lắm."
Tôi nói thật, nhưng rõ ràng họ không tin.
Anh Chu dùng bàn tay thô ráp bóp cằm tôi: "Loại hàng thượng hạng này, dạo này đang khan hiếm lắm."
Chúc Thư Chu thăm dò nói: "Vậy em gái tôi… có thể thả cô ấy về không?"
Không ngờ anh Chu phản tay t/át một cái, đá/nh văng anh ta xuống đất, lạnh lùng nói: "Tao đã nói rồi, khi nào treo quả thì mới cho nó về, mày còn dám mặc cả nữa, tao sẽ cho bọn mày vĩnh viễn không bao giờ thấy nó nữa."
Mọi người đều không dám hé răng nửa lời.
Tôi như con rắn nước trườn lên người anh Chu: "Muốn thử chút gì kí/ch th/ích không?"
Người đàn ông lập tức hứng thú, một tay xách bổng tôi lên kẹp vào nách rồi đi thẳng vào phòng.
Chúc Thư Chu nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt chứa đầy lửa gi/ận và kh/inh bỉ.
Tôi có lỗi gì chứ? Tôi chỉ là không nhịn được muốn kiểm tra hàng trước thôi mà.
Những tiếng thở dốc nặng nề từ trong phòng vang lên liên hồi.
"Con điếm này, mày trước đây lại không nỡ ra tay, đúng là ng/u như lợn!"
"Con xin lỗi mẹ, sau này sẽ không thế nữa, nó dám lăng loàn ngay trước mặt con, món n/ợ này con sớm muộn gì cũng đòi lại."
Thính giác nhạy bén, tôi nghe thấy cuộc đối thoại của mẹ con Chúc Thư Chu bên ngoài, một lần nữa có cái nhìn sâu sắc hơn về sự thay đổi khó lường của lòng người.
7
Khí chất của kẻ á/c đối với tôi là nguồn dưỡng chất quý giá, tôi không biết mệt mỏi quấn lấy anh Chu hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng hắn vô lực đẩy tôi ra: "Không được rồi, tao hơi choáng, làm tiếp chắc tao ch*t mất."
Tôi vẫn còn thòm thèm hít sâu một hơi: "Được thôi, vậy anh nghỉ ngơi đi."
Điện thoại bỗng rung lên, bố tôi với cái đầu đầy lá xanh cùng hình dạng b/án yêu xuất hiện chình ình trên màn hình.
Tôi hoảng hốt ra hiệu cho ông, ông run vài cái rồi thu lại yêu hình.
"Con gái à, khi nào con mới về? Đừng để lỡ mất thời gian tế lễ trong làng đấy."