Cơ Phàm Âm đạp đổ bức tường của miếu Sơn Thần, lại ch/ặt một cây hòe, lấy gỗ làm xươ/ng, lấy bùn nặn th!t. Cô ấy lại lấy thêm m/áu nơi đầu tim và m/áu nơi đầu ngón tay tôi để nuôi dưỡng, cô ấy bảo chỉ có m/áu của người thân cận nhất mới có thể khởi động và nuôi dưỡng cơ thể bằng m/áu th!t này. Pháp trận khởi động lại, hình dáng của bà cô và ông nội hồi nhỏ ngày càng rõ nét, họ nắm tay nhau xuất hiện trước mặt chúng tôi.
Tôi không biết phải diễn tả tâm trạng lúc này thế nào, kích động, vui mừng, không thể tin nổi. Cảm giác chia lìa xuyên qua không gian và thời gian này khiến tôi cảm động đến mức muốn khóc.
18
Ông rết bò đến bên chân bà cô, mừng đến phát khóc, khóc mãi không thôi. Cơ Phàm Âm thực sự không nghe nổi nữa, gầm lên bắt ông dừng lại.
“Bà cô, ông nội, cháu là Hướng Du.” Tôi rụt rè giới thiệu bản thân.
Bà cô mỉm cười ấm áp: “Ta biết! Chính là ta dẫn cháu đến miếu Sơn Thần đấy.”
Ưm?
Thấy tôi khó hiểu, Cơ Phàm Âm vỗ vỗ vai tôi: “Đúng vậy, nếu bà cô cháu không đồng ý, thì dù chị có bản lĩnh thông thiên cũng không tìm được nơi này. Thương hải tang điền, nơi đây sớm đã hòa làm một với huyệt mạch long mạch này rồi.”
Tôi hiểu lơ mơ gật đầu, hơi ngơ ngác nhưng đại khái cũng hiểu được một chút.
“Chuyện năm đó, giờ ông đã nhớ ra hết chưa?”
“Chị ơi, em nhớ ra hết rồi.” Ông rết cố gắng kìm nước mắt, tiếp tục kể: “Lúc đó là chị che chở cho bọn em, bảo em đưa em trai Lâm An chạy mau, nhưng nó còn quá nhỏ, em chê nó vướng víu nên nh/ốt nó vào tủ quần áo, bỏ mặc nó rồi tự mình chạy trốn.”
“Nhưng chị ơi, em chạy chưa được bao xa đã hối h/ận, lúc em quay lại thì mọi chuyện đã muộn, nó đã bị đưa đến từ đường rồi.”
“Là do em vô dụng, không bảo vệ được chị, còn hại ch*t em trai. Chị ơi, chị gi*t em đi.” Nước mắt ông rết lại phun trào.
Lời ông x/ác nhận suy đoán của tôi, ông nội không phải là Hướng Lâm An thật sự, ông là người em song sinh. Nói cách khác, là ông nội Hướng Lâm An thật đã ch*t thay cho ông.
“Vậy có phải sau đó ông đã mạo danh ông nội Hướng Lâm An để quay về nhà họ Hướng sống không ạ?” Tôi không kìm được mà hỏi.
Nhưng ông rết lại lắc đầu: “Ta quay về làng sau một năm, nhưng lúc đó trong làng chuyện quái dị xảy ra liên miên, người trong làng ai nấy đều mọc đầy mụn mủ, ngay cả trẻ sơ sinh cũng không tránh khỏi.”
“Ta vừa về đến nhà đã bị bố đá/nh đuổi ra ngoài, bảo ta cút đi, còn nói người trong làng biến thành thế này đều là tại ta.”
“Nhưng ta quá nhớ chị và em trai, trước khi đi muốn gặp lại hai người, ta lang thang trên núi mấy ngày liền nhưng không sao tìm được miếu Sơn Thần.”
“Lúc ta tỉnh lại khi xuống núi, toàn bộ người trong làng đều đã ch*t, bao gồm cả gia súc, tất cả đều ch*t do ngũ tạng lục phủ n/ổ tung, ta căn bản không hiểu chuyện gì xảy ra, liền phóng hỏa đ/ốt làng rồi bỏ đi.” Ông rết mặt đầy hoảng lo/ạn và kinh hãi.
Đã mấy chục năm trôi qua, ông vẫn còn bộ dạng kinh h/ồn bạt vía, cảnh tượng năm đó hẳn là vô cùng thảm khốc.
19
Bà cô thở dài thườn thượt, lắc đầu ngồi xuống ôm ông rết vào lòng, dùng tay áo lau vết m/áu trên người ông. Ánh mắt bà đầy dịu dàng và xót xa, bà chậm rãi kể lại, tôi nghe mà ch*t lặng, sự thật năm đó hóa ra lại là như vậy.
Năm đó bà cô đúng là đã che chở cho hai người em chạy trốn trước, nhưng Hướng Lâm An còn quá nhỏ, tưởng anh trai đang chơi trốn tìm với mình nên tự nh/ốt vào tủ quần áo. Người em song sinh, tức là ông nội tôi, đi khắp nơi không thấy người, bất đắc dĩ đành phải tự mình chạy trước. Ông vốn lương thiện, thực sự không yên lòng nên nửa đường lại quay lại.
Mọi thứ đã quá muộn, ông nấp trong góc tận mắt chứng kiến chị gái và em trai nhỏ bị bố mình l/ột da rút gân mà ch*t. Khoảnh khắc đó, trong ánh mắt ông toàn là sát ý.
Ông đúng là đã quay về làng sau một năm, nhưng người trong làng mọc đầy mụn mủ chính là chuyện xảy ra sau khi ông về làng. Ông đã bỏ bùa vào giếng nước trong làng, bất kể là người hay gia súc từng uống nước giếng này, đều sẽ n/ổ bụng mà ch*t trong vòng ba ngày. Hơn nữa, vo/ng h/ồn sau khi ch*t sẽ bị giam cầm mãi mãi trong núi, không được luân hồi, vĩnh viễn không siêu thoát.
Ông rết lặng lẽ nghe, vẻ mặt ngơ ngác, những việc này là do ông làm, nhưng dường như ông thật sự không nhớ gì cả.
“Hướng Du, lấy một ít thứ trong chiếc qu/an t/ài nhỏ màu trắng kia ra, trộn với m/áu đầu ngón tay của cháu rồi hòa vào nước cho ông nội cháu uống.” Cơ Phàm Âm dường như cũng vừa hiểu ra mấu chốt, bừng tỉnh chỉ đạo tôi.
Sau khi ông rết uống xong, cả người co gi/ật lăn lộn trên mặt đất. Mười mấy phút sau, một tiếng sét n/ổ vang trên đỉnh miếu Sơn Thần, san phẳng cả ngôi nhà thành bình địa. Ông nội cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Ông... đã nhớ ra hết rồi.
Đêm tế lễ đó, sau khi nhìn thấy cảnh tượng m/áu me tà/n nh/ẫn, vì tội lỗi, vì đ/au đớn, vì đầy rẫy h/ận th/ù, ông đã phát đi/ên. Ông rơi vào thế giới tưởng tượng của riêng mình, quy tất cả cái ch*t của chị gái và em trai cho bản thân, cảm thấy là do mình đã hại ch*t họ.
Ông đi/ên cuồ/ng chạy vào núi nhưng lạc đường, lúc tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong một hang núi đầy rết. Ngọn núi này gọi là núi Long Ngô, là một ngọn núi kỳ lạ đã ngàn năm, chúa tể ngọn núi - con rết tinh đã thành tinh, vốn có thể thuận lợi trở thành Sơn Thần của núi Long Ngô. Nhưng lại bị ép buộc trở thành tà vật.
Người trong làng muốn tìm sự che chở của nó, tế lễ quỳ lạy vốn không sai. Nhưng sai ở chỗ dùng sai phương pháp.
Dương miếu bái thần, âm miếu bái q/uỷ.
Vị trí miếu Sơn Thần lại xây trên vị trí của âm miếu, lại dùng phương pháp tế lễ đồng nam đồng nữ tà/n nh/ẫn nhất. Bị ép nhận hương hỏa, bị ép nhận cúng tế. Long huyệt xây âm miếu, rết tinh thực sự trở thành tà thần, ngoài gi/ận ra, chỉ còn là h/ận.