Chu Dĩnh thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên, sau lưng cô lạnh toát, một đôi tay từ phía sau cô chậm rãi bò lên. Qua ống kính điện thoại, cô thấy trên vai mình đang bò một người, sắc mặt đen tím, con ngươi trắng dã, không có đồng tử.
Chu Dĩnh đảo mắt một cái, ngất lịm đi.
6
Thi q/uỷ đã bám lấy nhà họ Chu từ rất lâu, giờ chỉ cần ăn th!t Chu Dĩnh là đại công cáo thành.
Con thi q/uỷ còn lại bò sau lưng Chu Dĩnh gạt bỏ chỗ gạo nếp không dính chu sa, há cái miệng m/áu to tướng, lưỡi nó rất dài, như loài rắn, miệng đầy những chiếc răng nhọn hoắt, sắc lẻm.
Ngay khoảnh khắc nó chạm vào Chu Dĩnh, một bóng hình màu xanh lam đột nhiên xuất hiện, đ/ập mạnh nó vào tường, mặt tường lõm xuống, bụi bay m/ù mịt.
Bản thể của Phong Sư nương nương còn đ/áng s/ợ hơn thi q/uỷ, hơn nữa lại là khắc tinh bẩm sinh của thi q/uỷ.
Bà ấn mẹ của Chu Dĩnh xuống dưới thân, há cái miệng to gấp mười lần bà, nuốt chửng một hơi.
Sau khi xong việc, bà tỏ vẻ vô cùng thỏa mãn.
Sau đó lại biến trở về dáng vẻ dịu dàng đáng yêu, ánh mắt sáng rực nhìn con thi q/uỷ còn lại.
【Á đù á đù! Cái gì vừa lao qua thế?】
【Hình như là một mỹ nữ, tôi chỉ thấy một cái bóng màu xanh lam.】
【Mọi người không thấy à? Cô ấy vừa nuốt chửng một người sống...】
【Lầu trên, đó không phải người, đó là q/uỷ đấy!】
【Khoan đã! Thứ treo trên cổ cô ấy chẳng lẽ là Phong Châu? Người này... là Phong Sư Thanh...??!】
【A a a a, liệt vào danh sách những điều may mắn trong đời! Mẹ ơi con thấy thần tượng rồi, thần tượng của con đẹp quá hu hu hu!!】
【Lầu trên, cái miệng m/áu của thần tượng cô vừa rồi còn đ/áng s/ợ hơn cả thi q/uỷ đấy.】
【C/âm miệng! Thần tượng của tôi đẹp nhất, thần tượng của tôi giỏi nhất!】
Đột nhiên màn hình livestream lóe lên rồi bị ngắt kết nối.
Phong Sư li/ếm li/ếm chiếc răng nanh của mình.
Bà nội Chu Dĩnh thấy vậy định chạy, nhưng cửa đã bị tôi phong tỏa.
Tôi mỉm cười: "Ba trăm năm trước khi đi ngang qua làng nuôi x/ác, ta đã thấy ngôi làng đó không bình thường, nhưng các ngươi chỉ quậy phá trong làng mình, không hại người ngoài nên ta không quản. Nhưng ngươi lại cứ thích chạy vào thành phố làm lo/ạn, muốn ch*t đến thế sao?"
Thi q/uỷ gầm gừ với tôi: "Là người nhà họ Chu tham lam, chúng giao dịch với làng, ta bảo vệ đường tài lộc của nhà họ Chu, chúng h/iến t/ế cơ thể mình, ta có lỗi gì chứ?! Ngươi bao đồng mới là đáng ch*t!"
Ánh mắt tôi lạnh đi, khẽ cười: "Hy vọng cái đầu của ngươi cũng cứng như cái miệng của ngươi vậy."
Nói xong tôi giơ nắm đ/ấm, đ/ấm thẳng vào mặt nó.
Nhục thân của nó chấn động, h/ồn phách bị đá/nh bật ra một nửa.
Lúc này nó mới thực sự cảm thấy sợ hãi.
"Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?"
Tôi xoay cổ tay, tiếp tục đ/ấm từng cú một: "Ta là tổ tông của ngươi!"
Thông linh sư là vật trung gian của q/uỷ thần thiên hạ, nói là tổ tông của nó, ta chẳng hề chiếm chút tiện nghi nào.
Theo từng cú đ/ấm của tôi, những con q/uỷ âm bị nó nuốt chửng lần lượt thoát ra ngoài, chẳng mấy chốc căn phòng lại bị lấp đầy.
Còn con thi q/uỷ dưới đất đã yếu đến mức không nghe thấy cả tiếng thở.
Phong Sư nương nương thấy vậy, chảy nước miếng định lao lên, tôi vội vàng kéo bà lại.
"Cái gì cũng ăn chỉ hại ngươi thôi."
Phong Sư nương nương rất bất mãn, tôi lấy đống tro tàn của viên ngọc vừa đ/ốt ch/áy trong túi ra ném cho bà, bà ngửi ngửi rồi tỏ vẻ hài lòng.
Sau đó tôi nhìn đám q/uỷ âm đang r/un r/ẩy vì sợ hãi trong phòng, bấm quyết:
"Nhất tuế khô vinh tận, nhiễu chỉ tam phân nhu, thỉnh quân nhập luân hồi, thu!"
Vừa dứt lời, một vòng xoáy đột nhiên xuất hiện dưới đất, đám q/uỷ âm trong nhà đều bị hút vào trong.
Trong số những người này có rất nhiều kẻ không tự nguyện trở thành q/uỷ âm, tôi đưa họ xuống địa phủ, còn việc họ sống thiện hay á/c, đã có phán quan định đoạt.
Phải trái đúng sai, ắt có công đạo.
7
Còn về con thi q/uỷ yếu đến mức không thể nhúc nhích kia...
Nó không vào được địa phủ.
Tôi vo tròn nó lại thành một viên ngọc to bằng quả óc chó, loại đồ tốt thế này giữ lại sau này biết đâu có ích, không thì cũng có thể dùng để cho Phong Sư nương nương ăn.
Tôi ngồi xổm xuống, bóp mặt Chu Dĩnh, búng tay một cái: "Tỉnh dậy đi."
Cô ta mở bừng mắt: "Đừng ăn tôi!"
Tôi xoay xoay viên ngọc thi q/uỷ trong tay, buồn cười nhìn cô ta.
Chu Dĩnh nhìn thấy tôi, lập tức ôm lấy chân tôi, sợ hãi nhìn xung quanh: "Q/uỷ... q/uỷ đâu rồi?"
"Đây này." Tôi đưa viên ngọc thi q/uỷ về phía trước, "Còn một con bị Phong Sư nương nương ăn rồi."
"Tôi... mẹ tôi với bà tôi..."
Tôi khựng lại, vỗ vỗ đầu cô ta: "Mạng người vốn đã có số, chuyện của họ ở chốn này đã xong, họ đã đến nơi thuộc về mình để tiếp tục hành trình rồi."
Chu Dĩnh cúi đầu, một lúc sau vang lên tiếng thút thít.
Tôi nhìn căn phòng bừa bãi, cảm thấy hơi khó xử.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Ngoài cửa đứng hai người đàn ông mặc đồng phục, người dẫn đầu bước tới, đưa thẻ chứng nhận: "Cục Quản lý Siêu tự nhiên, Đường Hành."
Tôi không hề ngạc nhiên, nhìn ra ngoài cửa: "Đoạn Quốc Hoa đâu?"
Đường Hành cứng đờ, ánh mắt nhìn tôi thêm vài phần dè chừng: "Cục trưởng Đoạn đã được điều đi từ mười năm trước, hiện đang làm việc ở tổng cục."
"Ồ." Tôi cười với anh ta, "Vậy đống đổ nát ở đây, để lại cho anh dọn dẹp nhé. Đêm hôm khuya khoắt buồn ngủ quá, tôi đi trước đây."
"Tiểu thư Hạ Hầu." Đường Hành gọi tôi lại, "Cục Quản lý Siêu tự nhiên chân thành mời cô gia nhập."
Tôi vươn vai: "Lời này Đoạn Quốc Hoa đã nói với tôi từ hơn mười năm trước rồi, nhưng tôi là người không có chí lớn gì, xin từ chối nhé."
"Khoan đã!"
Đường Hành đưa cho tôi một tệp hồ sơ.
"Đây là vụ án chúng tôi nhận được một năm trước, người của cục phái đi... không một ai quay về, Cục trưởng Đoạn từng tiến cử cô rất nhiệt tình, không biết tiểu thư Hạ Hầu có hứng thú không?"
Tôi tiện tay lật xem, bị một bức ảnh thu hút.
Nhiều tỷ phú hàng đầu lần lượt t/ự s*t trong cùng một ngôi nhà cổ.
Mà th* th/ể không hề có lấy một vết thương.
Những bức ảnh gửi về trông cũng rất bình thường.
Nhưng, trên người những kẻ đó đều có giòi x/ác ngàn năm.
Tôi tung hứng viên ngọc thi q/uỷ trong tay, ngước mắt nhìn Đường Hành, cười nói: "Tôi nhận."
Giòi x/ác ngàn năm đã xuất hiện, xem ra ngày tôi giải mã được bí mật cơ thể mình cũng không còn xa nữa.
Hết truyện.