Sau khi ông ta nói câu này, ánh mắt của những người có mặt nhìn ông ta càng thêm thiếu thiện cảm.
Không khí im bặt trong chớp mắt.
Lưu Đại Tráng co rụt cổ lại: "Đại... đại sư, có chuyện gì vậy?"
Liễu Đạo Minh đ/á ông ta ra, lạnh giọng nói: "Đơn hàng của tổng giám đốc Lưu tôi không có mạng để nhận đâu, nếu ông đã không chịu nói thật thì chuyến đi thôn Vụ Lâm đến đây là kết thúc, con đường còn lại có lẽ ông phải tự đi thôi."
"Đừng! Đừng mà!" Lưu Đại Tráng h/oảng s/ợ, quay sang c/ầu x/in An Mạn: "Cô An, cô phải giúp tôi."
An Mạn tính tình thẳng thắn, nói chuyện không mấy dễ nghe: "Giúp cái đầu ông ấy! Bà đây suýt nữa thì bị ông hại ch*t! Nếu không phải nhờ cô Hạ Hầu, giờ ông đã bị lũ quái vật dưới nước gặm đến không còn mảnh xươ/ng vụn rồi. N/ão không dùng được thì mau lôi ra ngoài đi, đúng là cái miệng như bôi th/uốc nhuận tràng, đang nói nhảm với ai đấy?"
Lưu Đại Tráng bị m/ắng đến ngơ ngác.
Tôi đang hóng chuyện thì nụ cười chợt khựng lại, giơ tay ra hiệu ngăn mọi người nói chuyện.
"Thứ dưới nước, lên rồi."
Ánh mắt tôi ngưng trọng: "Tất cả lùi lại phía sau tôi!"
Lời vừa dứt, từ dưới hồ đột nhiên lao ra một con quái vật dài ngoằng với bảy cái đầu cao hàng chục mét, nó há cái miệng đầy m/áu gầm thét, những bọt m/áu tanh hôi trong miệng phun xuống như mưa.
03
"Là nó! Chính là con quái vật tôi vừa nhìn thấy dưới nước!"
Chính Sơ mím môi, đôi mắt tràn đầy sợ hãi.
Sắc mặt tôi dần trở nên nghiêm trọng, trước khi đến đây tôi còn tưởng chỉ là lũ thi giòi bình thường lọt lưới làm lo/ạn, không ngờ lại là bảy đầu dòi mẹ.
Có dòi mẹ ở đây, thi giòi sẽ xuất hiện không ngừng nghỉ, những thứ mà sư phụ tôi tiêu diệt lúc trước có thể nói là công dã tràng, trị ngọn không trị gốc.
Nhưng với tính cách của sư phụ, lẽ ra không nên để xảy ra sơ suất lớn như vậy.
Tôi nhíu mày thành một khối.
"Cô Hạ Hầu, giờ phải làm sao đây?"
Tôi hoàn h/ồn, trấn an: "Đừng sợ, đây chỉ là ảo cảnh, thực lực của dòi mẹ thậm chí còn không bằng một phần mười."
Nói xong tôi một tay kết ấn: "Một lá che mắt, vạn vật bọt bóng, phá!"
Con quái vật vừa giây trước còn hung hãn, ngay lập tức hóa thành từng đốm sáng lưu quang tan biến.
"Quạ-- quạ--"
Không gian tĩnh mịch đột nhiên vang lên vài tiếng quạ kêu, mặc dù mọi thứ trước mắt không thay đổi, nhưng chúng ta đã thực sự bước vào địa phận của thôn Vụ Lâm thật sự.
Tôi không nói một lời, quay người đi đến cuối đám đông lôi Lưu Đại Tráng ra.
Ông ta sợ đến mức run cầm cập, miệng van xin: "Tôi... tôi sai rồi, tôi không biết tiểu đại sư lợi hại như vậy, tôi sai rồi..."
Tôi ném ông ta xuống đất, nghiêm giọng hỏi: "Rốt cuộc ông đã lấy thứ gì ở thôn Vụ Lâm?"
Lưu Đại Tráng ngẩn người, theo bản năng phủ nhận: "Tôi không lấy gì cả!"
Tôi cười lạnh, lấy ra viên thi q/uỷ châu, thi q/uỷ bên trong nhe răng trợn mắt với ông ta, h/ận không thể nuốt chửng ông ta ngay lập tức.
"Con thi q/uỷ này là tôi thu phục được cách đây không lâu, nó tuy trông đ/áng s/ợ nhưng mức độ nguy hiểm còn không bằng một phần vạn con ở thôn Vụ Lâm. Nếu ông còn không nói thật, không ai bảo vệ được ông đâu!"
"Đến lúc đó không cần đợi tôi ném ông cho thi q/uỷ, thứ bên trong sẽ đến lấy mạng ông trước. Sau khi ông ch*t, cùng lắm chúng tôi chỉ phiền phức hơn một chút khi tự đi tìm sự thật, nhưng mạng của tổng giám đốc Lưu chỉ có một, hãy cân nhắc cho kỹ đi."
Lưu Đại Tráng sớm đã bị dọa đến mất mật, ngã xuống đất, ôm lấy chính mình vừa khóc vừa run.
"Tôi biết sai rồi, là... là do chúng tôi không giữ chữ tín nên mới bị quái vật trả th/ù."
Tôi ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, nghe Lưu Đại Tráng kể lại đầu đuôi câu chuyện.
"Tôi vốn dĩ không phải chủ tịch tập đoàn gì cả, mà là một người bình thường đến từ một ngôi làng nhỏ. Mấy vị tỷ phú ch*t trước đó đều là người cùng làng với tôi. Mười năm trước, chúng tôi cùng nhau lên thành phố lớn làm thuê, sau đó nhà máy c/ắt giảm nhân sự, chúng tôi mất việc, nghĩ rằng dù thế nào cũng phải về nhà đón một cái tết tươm tất, nên chúng tôi mang theo số tiền khó khăn lắm mới ki/ếm được cả năm trời lên một chiếc xe đen, rồi sau đó..."
Lưu Đại Tráng đ/au khổ ôm mặt khóc.
"Sau đó toàn bộ số tiền trên người chúng tôi đều bị cư/ớp sạch, tài xế vứt chúng tôi ở nơi hoang dã. Lúc đó nhà tôi còn có người mẹ già đang chờ tiền chữa b/ệnh, bố tôi lên núi đốn củi lại ngã thành người thực vật, hoàn cảnh những người khác cũng tương tự nhà tôi. Chúng tôi nhất thời nghĩ quẩn, quyết định t/ự s*t."
Đôi mắt Lưu Đại Tráng đỏ hoe, ông ta chỉ vào hồ nước phía trước: "Mọi người đi rất lâu, gặp được hồ nước này, chúng tôi định nhảy xuống, nhưng khi đi đến giữa hồ, đột nhiên nhô lên một cây cầu, chúng tôi thấy lạ nên đi dọc theo cây cầu, rồi nhìn thấy thôn Vụ Lâm."
Lưu Đại Tráng vừa nói xong, dưới đáy hồ đột nhiên nhô lên một cây cầu.
"Chính là nó!" Ông ta vừa kích động vừa sợ hãi chỉ về phía trước, "Qua cầu là đến thôn Vụ Lâm, chúng tôi bị dẫn đến một hộ gia đình, ở đó gặp được... gặp được..."
An Mạn: "Đừng có lắp ba lắp bắp nữa, nói mau!"
Lưu Đại Tráng nuốt nước bọt: "Gặp được nữ q/uỷ. Nữ q/uỷ nói có thể giúp chúng tôi đổi mệnh đổi vận, điều kiện là mỗi năm phải đến thôn Vụ Lâm cúng bái một lần."
"Chỉ vậy thôi sao?"
Lưu Đại Tráng gật đầu.
"Vậy tại sao nữ q/uỷ lại gi*t người? Không phải các người đã tuân thủ ước hẹn đến cúng bái sao?"
"Vì... vì sau khi mọi người có tiền, dần dần quên mất chuyện thôn Vụ Lâm, nghĩ rằng trời cao đất xa nữ q/uỷ không tìm được chúng tôi, nên có hai năm không đến. Hai năm đó chẳng có chuyện gì xảy ra, chúng tôi tưởng chuyện này cứ thế mà qua, nhưng không ngờ những người từng đến thôn Vụ Lâm lúc trước cứ lần lượt quay lại đây nhảy hồ t/ự s*t."
An Mạn lườm ông ta một cái: "Đồ ng/u! Làm giao dịch với á/c linh mà dám nuốt lời, đúng là chán sống rồi."
Tôi thản nhiên nhìn Lưu Đại Tráng: "Đường Hành, vén tay áo bên trái của ông ta lên."
"Vâng, cô Hạ Hầu."
Lưu Đại Tráng còn muốn né tránh, nhưng bị Đường Hành giữ ch/ặt, gi/ật mạnh tay áo ông ta ra.
Khoảnh khắc cánh tay ông ta lộ ra, tất cả mọi người đều hít sâu một hơi.
Tôi khẽ mở đôi môi mỏng: "Quả nhiên."
Cánh tay trái của Lưu Đại Tráng bị bao phủ bởi những đường huyết tuyến đan xen chằng chịt, kéo dài từ cổ tay lên tận bắp tay.
Đạo sĩ nhỏ Chính Sơ r/un r/ẩy nói: "Đây... đây là khế ước oán linh!"
Lưu Đại Tráng quỳ xuống trước mặt tôi: "Tiểu đại sư, không! Hạ Hầu đại sư, tôi đã nói hết rồi, con nữ q/uỷ đó muốn lấy mạng tôi, c/ầu x/in cô c/ứu tôi với!"
04
Tôi nhấc chân bước lên cây cầu đó.
"Vào trong xem thử đã, nữ q/uỷ đã gi*t những người đồng bạn khác của ông, oán khí chắc hẳn đã tiêu tan không ít, ông có được c/ứu hay không, phải xem đạo hạnh của cô ta thế nào đã."