Đường Hành gật đầu: "Các em ấy đều bị nh/ốt dưới hầm, tổng cộng mười bốn đứa trẻ."
Đường Hành đi c/ứu những người khác của Cục Quản lý Siêu nhiên, đáng tiếc là gọi thế nào cũng không tỉnh.
Tôi vừa quan sát nơi này vừa nói: "Đừng phí sức nữa, đây là chú thuật của tà khí Từ Bi Diện, có thể đá/nh thức những cảm xúc khao khát sâu thẳm nhất trong lòng người, khiến con người chìm đắm trong cái lồng êm ái do chính mình dệt nên, cuối cùng lặng lẽ ra đi. Trừ khi là người có ý chí kiên định như anh, nếu không chỉ có cách tiêu diệt tà vật thì mới đá/nh thức được họ."
"Vậy cô Hạ Hầu, chúng ta mau đi thôi, họ không cầm cự được bao lâu nữa đâu."
Vừa nói Đường Hành vừa định mở cửa.
"Đừng động vào!"
Gọi chậm một bước.
Khoảnh khắc tay Đường Hành chạm vào cánh cửa, chú thuật trong cả căn phòng bị kích hoạt, phù văn tựa như rồng bơi, cuộn quanh vách tường.
Các bức tường trong phòng này đều được xây bằng đầu lâu của trẻ nhỏ, phù văn phía trên gia trì khiến nơi đây trở thành vùng đất đại hung, hành động vừa rồi của Đường Hành chẳng khác nào đang khiêu khích, phù văn muốn nh/ốt ch*t chúng tôi ở đây.
Tôi kéo Đường Hành lùi lại, thằng nhóc này lấy từ trong ngựk ra một món pháp khí, bao bọc lấy chúng tôi, trong chốc lát vậy mà chặn được đò/n tấn công.
Cậu ta áy náy nhìn tôi: "Cô Hạ Hầu, tôi lại làm vướng chân cô rồi."
Tôi mỉm cười: "Anh giúp được việc lớn đấy."
"Hả?"
Tôi kết ấn bằng cả hai tay: "Tốn phong thính lệnh, chấn lôi tùy hành, càn khôn trấn thủ, tà túy giai tru!"
Vừa dứt lời, món pháp khí của Đường Hành phát ra một tiếng chuông trầm đục, âm thanh truyền đến mọi ngóc ngách trong thôn, nơi tiếng chuông đi qua, dân làng đều bị trấn áp, biến trở lại thành hình dáng tượng đ/á, ngay cả phù văn trên tường cũng ngừng chuyển động, yên tĩnh trở về trên tường.
Đường Hành ngây người: "Lợi hại quá! Cô Hạ Hầu, làm sao cô làm được vậy?"
Tôi thu hồi pháp khí của cậu ta rồi đưa lại: "Báu vật này là Phục M/a Chung của Tam Thanh Môn, Tam Thanh Môn là chính thống đạo gia, Từ Bi Diện tẩy n/ão dân làng, khiến họ tôn nó làm thần, cái nó muốn bắt chước chính là Tam Thanh Thần Tôn, bản chính đấu với hàng giả, sao có thể không lợi hại chứ?"
Đường Hành vui mừng khôn xiết: "Không ngờ món quà nhỏ ông nội cho tôi lại có lai lịch lớn như vậy!"
Tôi nhất thời không nói nên lời.
Lại thêm một đứa nhà có mỏ.
"Đi thôi, đã bứt dây động rừng rồi, chúng ta đi gặp vị 'A M/a Nương Nương' này xem sao."
Ra khỏi căn nhà đất, cả ngôi làng thay đổi hoàn toàn so với vẻ tươi sáng lúc trước, bầu trời âm u, gió lạnh từng cơn.
Từ phía xa truyền đến tiếng tụng kinh và âm thanh phạn ngữ.
6
"Cô Hạ Hầu, là âm thanh truyền đến từ phía hầm."
"Con tà vật này cũng thông minh đấy, biết đá/nh không lại là chạy đi nạp năng lượng ngay."
Đường Hành hóa đ/á: "Ý, ý cô là sao?"
Tôi không trả lời, đưa cho cậu ta nửa chai nước, chỉ về hướng Đông Nam: "Anh bây giờ chạy theo hướng đó, cho đến khi tìm thấy một cái cây to mười người ôm, đổ chai nước này xuống gốc cây, sau đó dùng Phục M/a Chung bao bọc lấy mình, đứng tại chỗ chờ đợi, đừng đi đâu cả."
"Vâng! Cô Hạ Hầu."
"Đi đi."
Sau khi Đường Hành chạy xa, tôi hướng về phía hầm.
Hiện tại không phải thời điểm tốt nhất để tế lễ, nhưng để tăng cường sức mạnh trong thời gian ngắn, tà vật chọn cách hấp thụ mười bốn đứa trẻ kia trước.
Càng đến gần hầm, tiếng tụng kinh càng dày đặc.
Tôi cười lạnh: "Một món hàng giả mà làm như thật thế."
"Thiên Cang Bắc Đẩu, Địa Sát Nam Ly, triệu nhị thập bát tú, hộ!"
Lời vừa dứt, con tà vật phát hiện có người đến, cửa sổ xung quanh kêu rào rào, dưới mặt đất đột nhiên có thứ gì đó trào dâng.
Từng sợi dây leo xuyên qua mặt đất, trực diện tấn công!
Tôi lách người né tránh, tiện tay nhặt một khúc gỗ khô: "Mượn thần hỏa của Dực Hỏa Xà Quân dùng một chút!"
Nói xong, tay lướt qua khúc gỗ, ngọn lửa màu cam đỏ bao phủ lấy nó, trông như một thanh ki/ếm lửa.
Những sợi dây q/uỷ kia chạm vào lửa đều sợ hãi rụt lại, một ki/ếm ch/ém xuống, lưỡi lửa dọc theo dây leo th/iêu đ/ốt, trong phòng truyền đến một tiếng kêu thảm thiết của q/uỷ.
Con tà vật bị chọc gi/ận, phá cửa sổ lao tới.
Khuôn mặt từ bi nhân từ kia lúc này trông méo mó, nhìn vừa quái dị vừa nực cười.
Nó đột nhiên mở mắt, phát ra âm thanh chói tai, vọng tưởng ảnh hưởng đến thần thức của tôi.
"Lúc ở bên ngoài đã bị ngươi chấn một cái rồi, nếu còn để lật thuyền trong mương lần nữa thì ta cũng đừng làm nghề này nữa."
Tôi vung tay kết ấn: "Linh thanh diệu pháp, địch đãng hôn mông, sắc!"
Thân hình nó bị trấn áp trong chốc lát, nắm lấy sơ hở này, tôi vội vàng triệu hồi: "Nhị thập bát tú quy vị, tứ tượng hợp nhất, phá chướng khai thái, khứ!"
Tứ chi của con tà vật bị sợi chỉ vàng trói ch/ặt, thấy không thoát ra được, nó đột nhiên há miệng phun ra một luồng hắc khí, trong nháy mắt cả ngôi làng bị bóng tối bao phủ.
Tôi tuy né kịp thời, nhưng mắt cũng dính một chút hắc khí.
Có kinh nghiệm bị chơi x/ấu lần trước, lần này tôi xử lý vết bẩn trên mắt rất nhanh, lúc mở mắt ra lần nữa, xung quanh vẫn là một mảnh tối đen, tiếng gào thét của tà vật đã biến mất.
Tôi mượn chút lửa của q/uỷ thần, chậm rãi mò mẫm đi vào trong.
Đạp cửa phòng, nơi này rất giống chỗ nh/ốt Đường Hành, khác biệt là ở đây chú thuật nhiều hơn, đầu lâu chất rất cao, mỗi hốc mắt lâu đều phát ra ánh sáng đ/áng s/ợ, như thể chủ nhân của cái đầu lâu đó đang nhìn chằm chằm vào bạn.
Bóng người trong cửa lóe lên, tôi không chút do dự phóng lửa đ/ốt qua.
"Ái chà!"
Người đó lồm cồm bò ra, khi nhìn rõ hình dáng của ông ta, tôi bỗng chốc khựng lại.
Ông ta dập tắt ngọn lửa trên chòm râu trắng, nhìn tôi với ánh mắt không tán thành: "Tiểu Thu, con định mưu sát sư phụ mình à?"
"Sư, sư phụ?"
Không sai, người trước mắt chính là sư phụ tôi, Viên Cương.
Tôi sững sờ nhìn ông, ông đưa tay búng trán tôi: "Mới có mấy trăm năm không gặp mà đã không nhận ra rồi à?"
Tôi hơi lúng túng: "Chẳng phải người ch*t rồi sao?"
Ông lão trợn tròn mắt: "Đồ nghịch tử! Làm gì có ai trù sư phụ mình ch*t?"
"Người không ch*t sao bao nhiêu năm nay không có tin tức gì?"
Ông vuốt râu: "Tất nhiên là vì vi sư có việc lớn phải làm rồi, Tiểu Thu à, mười món tà khí ta bảo con thu thập đã thu đủ chưa?"
Tôi lắc đầu: "Còn thiếu vài món."
Ông đưa tay: "Vậy đưa mấy món lấy được cho vi sư trước đi."
Tôi lấy túi pháp khí chứa tà khí lúc trước đưa qua.