Sư phụ sốt sắng lục lọi túi: "Sao lại trống không?"

Tôi lạnh lùng nhìn: "Vì ông là giả."

Ông khựng lại: "Tiểu Thu, con nói bậy gì thế? Sư phụ sao có thể là giả!"

Tôi gật đầu: "Theo một nghĩa nào đó, ông đúng là người thật, nhưng nơi này là ảo tưởng trong sâu thẳm ý thức của con, sư phụ ạ, chúng ta đang ở trong ảo cảnh."

"Tiểu Thu, con đừng nói bậy, con nhìn tay ta đi, mặt ta đều nóng hổi đây này, đừng để tà vật làm mờ mắt."

"Từ Bi Diện quả nhiên lợi hại, dù có q/uỷ thần hộ thân, vẫn có thể khiến con rơi vào ảo cảnh." Tôi vươn tay, trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện một thanh đ/ao cong, tôi cười nói, "Quả nhiên, ảo cảnh có thể thay đổi tùy theo suy nghĩ của chủ nhân."

Tôi nhìn "sư phụ".

"Biết vì sao con lại biến ra một thanh đ/ao không?"

Ông ta định chạy, tôi dứt khoát đ/âm thẳng vào người ông ta.

Khẽ thì thầm: "Sư phụ, con thực sự rất hy vọng người chưa ch*t."

Tôi nhắm mắt lại, lấy ra một nắm tro, cắn ngón tay nhỏ m/áu vào đó.

Sau đó bôi tro lên mắt, ảo cảnh tự vỡ tan.

Đây là thứ tôi đã đặc biệt dặn An Mạn chuẩn bị trước khi đến.

Phần còn lại tôi cũng không lãng phí, vung vào không trung, đám tà vật đang ẩn nấp tức thì bị ép hiện thân, lăn lộn trên đất cố gắng phủi sạch tro hương trên người.

"Thật nực cười, một thứ muốn tự tạo thần, lại sợ tro hương khói."

Tôi thổi bay tro bụi trên tay, lạnh lùng nhìn sang: "Ngươi hại nhiều mạng người như vậy, cũng đến lúc phải trả giá rồi."

"Huyền Quy Phù Đồ, Chu Tước ngậm phù, thu!"

Bức tượng đ/á nứt toác từng chút, tôi thậm chí nhìn thấy sự h/oảng s/ợ trong mắt nó.

Theo luồng q/uỷ khí tán tận từ thất khiếu, cuối cùng bức tượng đ/á hóa thành một nắm đất, trong thân thể nó cũng tỏa ra vô số đốm huỳnh quang, phiêu dạt không mục đích.

Đây chính là vô số linh phách đã mất mạng suốt mấy trăm năm qua.

Lòng trắc ẩn dâng trào, tôi thở dài: "Yên tâm đi, ta sẽ đưa các ngươi đến nơi cần đến, hy vọng kiếp sau các ngươi đều đầu th/ai vào nhà tử tế."

"Nhất tuế khô vinh tận, tam phân nhiễu chỉ nhu, thỉnh âm sai dẫn lộ, khai."

Cổng Minh phủ mở ra, những đốm sáng đó đều nhập vào luân hồi.

Những sinh h/ồn chưa tận dương thọ còn sót lại, tôi cũng thu hết, lần lượt đưa về thân x/ác.

Cuối cùng trên đất còn đứng hai bé gái, một sinh h/ồn, một tử h/ồn.

Sinh h/ồn ăn mặc như búp bê, nhìn là biết ngay Hứa Ngôn Ngôn.

Còn tử h/ồn kia ánh mắt đờ đẫn, không biết mình phải đi đâu, miệng lẩm bẩm: "Mẹ vẫn đang đợi con."

Tôi bỗng nhớ đến bà lão c/âm đi/ếc canh giữ bên ngoài, không biết người bà đợi có phải là đứa trẻ này không.

Tôi dịu giọng: "Con đợi ở đây bao lâu rồi? Còn nhớ mẹ trông như thế nào không?"

Nó ngây dại lắc đầu: "Lâu lắm, lâu lắm rồi, mẹ rất xinh đẹp, mắt to, tóc đen... mẹ bảo đi m/ua cho con mặt dây chuyền hình con thỏ."

Nhớ đến dáng vẻ của bà lão, lòng tôi trống rỗng.

Bà đã đợi bên ngoài ít nhất mấy chục năm.

Tôi lấy mặt dây chuyền bà lão để lại trước khi lâm chung, xoa đầu bé gái: "Là mẹ con nhờ ta đến đưa cho con đấy, cầm chắc mặt dây chuyền nhé, giờ chúng ta đi đoàn tụ với mẹ thôi."

Bé gái trân trọng ôm mặt dây chuyền, đôi mắt ươn ướt gật đầu: "Cảm ơn chị ạ."

Tôi nhìn nó bước vào Minh phủ, nơi ánh sáng rực rỡ có một bóng người trưởng thành đứng đó, chạy từ xa đến đón nó, ôm nó vào lòng.

7

Giải quyết xong tà vật, Thần Miếu Thôn cuối cùng cũng hạ màn.

Trong lúc thu phục Từ Bi Diện, "Ai Thôn" nơi A Thả ở cũng biến thành những mảnh vỡ, cô bé thoát ra trong nguy hiểm, phát hiện mình vẫn đứng trong b/ệnh viện bỏ hoang.

Người trong phòng livestream từ đó tin sái cổ chuyện cô bé chiêu m/a.

Nhưng người bình thường tốt nhất không nên biết những thứ này, nên cư dân mạng xem hết từ đầu đến cuối đều đã bị Cục Quản lý Siêu nhiên xóa sạch ký ức.

A Thả vì mệnh cách đặc biệt cũng được Cục thu nhận, tốt nghiệp đại học là trở thành người của Cục.

Đường Hành và những người khác ở lại xử lý hậu quả, tôi đưa Hứa Ngôn Ngôn về trước.

Chủ tịch Hứa không thất hứa, tôi trả sinh h/ồn của Hứa Ngôn Ngôn về cơ thể ở b/ệnh viện, sau khi con bé tỉnh lại, trợ lý Trương đưa cho tôi một chiếc hộp, bên trong đúng là Thích M/a Chử.

Tôi cất kỹ: "Cảm ơn."

Chủ tịch Hứa là người hòa nhã, thái độ cũng tốt, nhưng cậu con trai của ông ta thì không dễ thương như vậy.

Cậu ta đ/au lòng nói: "Bố, bố cứ thế đưa Thích M/a Chử đi sao? Muốn c/ứu Ngôn Ngôn chúng ta có thể đưa thứ khác mà, còn cả Từ Bi Diện nữa, chúng ta tốn bao công sức mới tìm được tin tức, cứ thế để người ta nẫng tay trên."

Tôi cười không đáp.

Sắc mặt chủ tịch Hứa lạnh đi: "C/âm miệng."

Cậu con trai không dám nói gì nữa, nhưng mặt vẫn lộ vẻ không phục.

Tôi nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, nhắc nhở chủ tịch Hứa: "Nể tình ông Hứa đây là người trung thực, tôi tặng kèm một tin tức, con trai ông hay gây chuyện thị phi, nghiệp chướng trên người quá nặng, nếu có thứ gì quan trọng, tốt nhất nên đổi người thừa kế đi, vì đưa cho cậu ta cũng không giữ được đâu."

Chủ tịch Hứa sững sờ, rơi vào trầm tư.

Cậu con trai ngồi không yên: "Bố, bố đừng nghe cô ta nói bậy!"

Lúc này Điểu Áp tỉnh lại, ngửi thấy mùi của hai món tà khí liền phấn khích bay khắp nơi.

Chứng kiến cảnh nó nuốt chửng hai món tà khí, nhà họ Hứa kinh ngạc đến ngây người.

Điểu Áp ợ một cái no nê.

"Điểu Áp, đi thôi."

"Chíp chíp gừ!"

Dịch: 【Điểu cái đầu ngươi ấy, đại nhân đây tên là Ban Ban!】

Ban Ban lần này ăn xong tà khí không ngủ say, ngược lại còn định vị vị trí các món tà khí khác chuẩn x/ác hơn, thậm chí có thể nhìn thấy một vài hình ảnh.

Đó là một ngôi nhà cổ kính, nhìn qua là biết của nhà giàu có.

Đúng lúc Đường Hành được nghỉ phép, mời chúng tôi đến nhà cậu ấy chơi.

"Ông nội tôi đặc biệt dặn nhất định phải đưa cô Hạ Hầu tới."

Đến nơi, nhìn thấy dinh thự cổ của nhà Đường Hành, Ban Ban kích động đến mức nói tiếng người: "Con người, chính là nơi này, giống hệt với ngôi nhà ta nhìn thấy trong dự cảm! Món tà khí tiếp theo nằm ngay trong dinh thự này!"

Tôi nhìn ông nội của Đường Hành.

Ông ấy lại chẳng hề ngạc nhiên chút nào.

...

Hẹn gặp lại ở phần sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công lược được một nửa, hệ thống bảo tôi nhầm đối tượng

Chương 8
Dưới hạ dược Tiêu Vô Tễ, ăn sạch sành sanh xong, hệ thống mới bảo rằng bổn tọa đã nhầm lẫn đối tượng công lược. "Bảo ngươi công lược tiểu tướng quân thuần ái sảng khoái, ngươi lại đi trêu chọc nhiếp chính vương giết người như ngóe ư?!" Hả? Giết người như ngóe? Hắn ư? Bổn tọa nhìn kẻ dưới thân mặt đỏ bừng, bàn tay to lớn nâng eo bổn tọa, vừa rên rỉ vừa hôn lên cổ. "Hệ thống, ngươi có nhầm lẫn chăng? Ta thấy hắn ngoan ngoãn lắm mà..." "Ồ, vậy sao?" Hệ thống hừ lạnh một tiếng. "Ngươi chắc chắn không phải vì hắn thương thế chưa lành, lại thêm dược tính của ngươi quá mạnh?" "Nay hắn dưỡng thương đã gần ổn, vài ngày nữa ám vệ thân tín của hắn sẽ tìm tới, ngươi nghĩ ngươi có kết cục tốt đẹp sao?" "Đừng trách bổn tọa không nhắc nhở ngươi, nếu còn muốn giữ lấy tính mạng, hãy mau chóng đào thoát. Bằng không, dù là bổn tọa cũng chẳng thể bảo hộ ngươi!"
Cổ trang
Ngôn Tình
0