Chàng trai vừa cởi xong áo đang đứng đó, tay cầm giấy hờ hững lau nước trên mu bàn tay, gương mặt nghiêng lạnh nhạt.
Đột nhiên, cậu ấy khựng lại.
Ngay lúc tôi còn đang ngơ ngác, chỉ thấy chàng trai bất ngờ cúi đầu, ngậm lấy chính đầu ngón tay vừa bị tôi li/ếm qua.
Vành tai và cổ cậu ấy ửng lên một sắc đỏ nhạt đầy kỳ lạ.
?
Tôi trợn tròn mắt.
Bùi Dực đang, đang làm cái gì thế này?!
4
Trong cơn chấn động, chiếc giường phát ra tiếng kêu cọt kẹt.
Bùi Dực xoay người nhìn thẳng về phía tôi.
Tôi hoảng hốt, còn cậu ấy sau khi đôi mắt d/ao động dữ dội thì nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
"Ninh Hoài, hình như vừa nãy tớ bị bỏng, vẫn còn hơi đ/au."
Tôi lập tức căng thẳng đứng dậy, lo lắng hỏi:
"Bị bỏng thật à?"
"Nhưng không sao, tớ li/ếm một cái là thấy đỡ đ/au rồi."
Bùi Dực còn quay sang an ủi tôi.
Tôi nhíu mày.
"Nước miếng có thể sát trùng, nhưng không thể giảm đ/au đâu. Cậu đưa tay đây, tớ xem có nghiêm trọng không."
Bùi Dực giơ tay, những đ/ốt ngón tay thon dài đưa đến trước mặt tôi.
Không thể không thừa nhận, chỗ đó quả thực hơi đỏ.
Tôi kìm nén ý muốn được mút lấy, chu môi thổi nhẹ vài cái.
Tiềm thức mách bảo rằng làm vậy có thể giúp cậu ấy bớt đ/au.
Haizz, không những làm cậu ấy bị bỏng mà còn suýt chút nữa hiểu lầm người ta.
Tôi thật đáng ch*t.
Trong lúc tôi đang thổi phù phù, Bùi Dực cứ nhìn chằm chằm vào tôi không rời mắt.
Đột nhiên, trái táo cổ họng cậu ấy chuyển động đầy kìm nén, rồi cậu ấy rút tay về.
Giọng nói dường như đã khàn đi.
"Không sao rồi, cậu nghỉ ngơi đi. Uống th/uốc hạ sốt xong cần phải ngủ, tớ đi tắm đây."
"Được, chúc cậu ngủ ngon. Cần th/uốc bỏng thì cứ tìm trong tủ của tớ nhé."
Tôi nở một nụ cười lấy lòng với cậu ấy, ngoan ngoãn vô cùng.
Bùi Dực gật đầu: "Được."
Cậu ấy đi tắm, tôi lại nằm xuống.
Dựa vào ký ức về cảm giác thỏa mãn khi li/ếm ngón tay cậu ấy lúc đút th/uốc, tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy tiếng nước trong phòng tắm kéo dài rất lâu.
Ừm?
Bùi Dực đang phấn khích cái gì vào đêm hôm khuya khoắt thế này?
5
Có lẽ nhờ th/uốc hạ sốt của Bùi Dực mà ngày hôm sau tôi đã khỏe hơn nhiều.
Sau khi khỏi b/ệnh hoàn toàn, tôi quyết định mời Bùi Dực đi ăn một bữa.
Một là cảm ơn cậu ấy đã chăm sóc tôi, hai là nhân cơ hội này thể hiện một chút trước mặt cậu ấy.
Nhỡ đâu ngày nào đó tôi mất kiểm soát mà lao vào mút cậu ấy, thì ít nhất lúc Bùi Dực đá/nh tôi, lực tay cũng sẽ nhẹ hơn một chút.
Nghe tin tôi mời đi ăn, Đại Tráng và mấy người bạn khác cũng đòi đi theo.
Tôi dĩ nhiên rất vui vẻ vì sự náo nhiệt này.
Thế là nhóm bốn người chúng tôi tùy tiện chọn một quán ăn để dùng bữa, chỉ có điều đôi lông mày vốn đang vui vẻ của Bùi Dực lại phẳng lặng đi vài phần.
Con trai đi ăn uống thì đương nhiên không thể thiếu chút rư/ợu.
Trò chuyện qua lại, mối qu/an h/ệ cũng trở nên gần gũi hơn nhiều.
Chỉ là không ngờ Bùi Dực trông có vẻ tửu lượng cao, thực chất lại là kiểu "uống một ly là đổ".
Chỉ mới uống vài hớp, cậu ấy đã ngồi đó với gương mặt vô cảm, khí thế bức người.
Thấy cậu ấy say, chúng tôi cũng không ở lại quá muộn.
Đại Tráng và mấy người kia bảo đi tiệm net chơi xuyên đêm, tối nay không về ký túc xá.
Thế là tôi đành phải dìu Bùi Dực về phòng.
Trên đường đi cậu ấy không hề quậy phá, cứ lẳng lặng đi bên cạnh tôi.
Cái dáng vẻ vừa lười biếng vừa say khướt đó có tỷ lệ quay đầu nhìn lại cao khủng khiếp.
May mà khoảng cách không quá xa, chẳng mấy chốc tôi đã đưa cậu ấy về đến ký túc xá.
Lần trước người ta chăm sóc tôi bị sốt, lần này tôi dĩ nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Bùi Dực, cậu ngồi đây trước đi."
"Tớ còn hũ mật ong, pha cho cậu cốc nước mật ong giải rư/ợu nhé."
"Được."
Cậu ấy ngồi đó, hai đôi chân dài duỗi ra tùy ý.
Tôi vội vàng đi lấy nước nóng pha mật ong.
Đến lúc quay đầu lại, tôi phát hiện Bùi Dực đang tựa vào ghế, đôi mắt khép hờ.
Hình như đã say ngủ rồi.
Tôi cúi người, khẽ gọi: "Bùi Dực?"
Cậu ấy không động đậy.
"Bùi Dực, cậu ngủ rồi à?"
Cậu ấy vẫn không phản ứng.
Tôi thấy hơi đ/au đầu, nhất thời không biết có nên đá/nh thức cậu ấy không.
Nhưng ngay lúc đang phân vân, ánh mắt tôi vô thức rơi vào bàn tay cậu ấy đang buông thõng bên cạnh.
Các đ/ốt ngón tay rõ ràng, thon dài đẹp mắt.
Ực.
Tôi nuốt nước bọt, ham muốn đường miệng tức khắc trỗi dậy, nóng đến mức trán tôi đầy mồ hôi.
Muốn mút, muốn cắn.
Liếc nhìn Bùi Dực đang say đến mức không biết gì, tôi nảy ra một ý định táo bạo.
Tôi chỉ cắn vài cái thôi, chắc là cậu ấy không phát hiện ra đâu.
Nếu có để lại dấu vết, tôi sẽ khăng khăng nói rằng tay cậu ấy bị muỗi đ/ốt.
Chỉ một lần này thôi, thỏa mãn xong là tôi không làm chuyện x/ấu nữa.
Quyết định xong, tôi ngồi xổm xuống rồi tiến lại gần.
Cẩn thận ngậm lấy một ngón tay của cậu ấy, chỉ mới một cái thôi, tôi đã thấy "phê" ngay lập tức.
Ư ư ư, đúng là cực phẩm trong tầm tay!
Trong ký túc xá bắt đầu vang lên tiếng mút chùn chụt đầy nhỏ nhẹ và bí mật.
Tôi không nhịn được lại cắn thêm một ngón nữa.
Đang lúc tôi dùng răng mài nghiến đầy thỏa mãn, lưỡi tôi đột nhiên bị ai đó quấn lấy một cách đầy mạnh mẽ, khiến cằm tôi bị ép phải mở ra.
Đồng thời trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói trầm thấp nhưng vô cùng rõ ràng.
"Ninh Hoài, cậu đang làm gì thế?"
6
Lúc đó trong lòng tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ.
Tiêu rồi, bị phát hiện rồi, thôi thì dọn dẹp rồi tự vùi đầu vào bồn cầu luôn đi cho xong.
Tôi r/un r/ẩy ngước mắt lên, chạm ngay vào ánh nhìn từ trên cao của Bùi Dực.
Chàng trai vừa nãy còn say khướt, lúc này đôi mắt lại tỉnh táo đến lạ thường.
Cậu ấy lại quấn lấy lưỡi tôi thêm cái nữa.
"Sao không nói gì?"
"Ưm... tớ... nói..."
Tôi vội vàng muốn giải thích, nhưng vì trong miệng đang ngậm thứ gì đó nên nói năng ú ớ.
Bùi Dực lúc này mới như hiểu ra điều gì đó.
"Ồ, quên mất ngón tay tớ đang bị cậu cắn."
Cậu ấy chậm rãi rút tay ra khỏi miệng tôi.
Không thể không nói, tôi suýt chút nữa đã lao tới cắn lại lần nữa.
Nhưng ngay lúc này, tôi không có cái gan đó, chỉ có thể nhìn vệt nước miếng trên ngón tay cậu ấy mà r/un r/ẩy.
"Bùi Dực, cậu nghe tớ giải thích."
"Ừm, cậu nói đi."
"Cái đó... trước hết tớ không phải bi/ến th/ái, cũng không phải đồng tính, tớ... tớ chỉ là có một loại b/ệnh tâm lý thôi."
Bùi Dực khẽ nhướng mày: "B/ệnh gì?"
Tôi ngập ngừng: "Chính là... chứng ham muốn đường miệng."
"Là cái chứng ham muốn đường miệng mà hầu như đứa trẻ nào cũng trải qua sao?"
Tôi x/ấu hổ gật đầu.
"Đúng vậy, chỉ là vì hồi nhỏ mẹ tớ thấy cắn tay không vệ sinh nên luôn ngăn cấm tớ."
"Điều này dẫn đến chứng ham muốn đường miệng của tớ ngày càng nghiêm trọng, kéo dài từ nhỏ đến tận bây giờ."
Bùi Dực im lặng một lúc.
"Cho nên cậu mới cắn tay tớ?"
"Ừm..."
Tôi cẩn thận liếc nhìn cậu ấy, sợ rằng cậu ấy sẽ lộ ra vẻ mặt chán gh/ét hay gh/ê t/ởm.