“那其他人呢?”

“啊?”

Bùi Dực rũ mắt, gương mặt vô cảm.

“Cậu có cắn người khác không?”

Tôi lập tức lắc đầu, cố gắng bảo vệ chút liêm sỉ cuối cùng.

“Không có, bình thường tớ chỉ ngậm tay mình thôi, hôm nay là do thực sự không nhịn nổi nên mới cắn cậu.

“Bởi vì cậu có sức hút quá lớn đối với tớ, cứ nhìn thấy cậu là tớ lại muốn mút cậu.

“Xin, xin lỗi nhé, tớ cũng không biết tại sao nữa, có lẽ là vì mùi hương trên người cậu quá dễ chịu.

“Cậu đừng gi/ận, được không?”

Tôi vội vàng bồi thêm lời xin lỗi, thấp thỏm chờ đợi phán quyết cuối cùng của Bùi Dực.

Ngay lúc tôi đang căng thẳng đến mức nuốt khan, chàng trai ngồi trên ghế khẽ day day vệt nước miếng trên ngón tay.

Đôi mắt rũ xuống, lạnh nhạt, xa cách.

“Ninh Hoài, tớ không gi/ận.”

Tôi ngạc nhiên mở to mắt.

“Thật sao?”

“Thật, nhưng có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì, cậu nói đi!”

Chỉ thấy Bùi Dực khẽ nhướng mắt, tâm trạng có vẻ khá tốt.

“Cậu chỉ được phép cắn tay một mình tớ thôi.”

7

Tôi dĩ nhiên không chút do dự mà đồng ý ngay.

Cậu ấy không những không gi/ận mà còn cho tôi cắn tay, đúng là người tốt bụng nhất thế gian.

Chỉ cho phép tôi cắn tay cậu ấy thôi thì tôi cũng hiểu được.

Dù sao nếu tôi cắn người khác rồi lại quay sang cắn cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ không vui.

Chuyện tốt thế này, trừ khi tôi bị ngốc mới từ chối, đúng không?

Bùi Dực rút một tờ khăn giấy, định lau sạch tay.

Còn tôi ngồi xổm bên cạnh cậu ấy, lại thèm thuồng nuốt nước miếng.

Động tác của chàng trai khựng lại, rồi lại đưa tay ra.

“Ninh Hoài, cậu còn muốn cắn không?”

“Tớ... bây giờ có thể cắn luôn sao?”

Tôi tràn đầy hy vọng, nhìn chằm chằm vào những ngón tay thon dài của cậu ấy một cách thận trọng.

Bùi Dực dường như khẽ cười.

“Được, đã nói là cho cậu cắn, thì tức là thực sự có thể.”

Nói đoạn, cậu ấy đưa một ngón tay đến bên miệng tôi.

Tôi chậm rãi há miệng ngậm lấy, chỉ dám dùng răng khẽ cọ xát.

Trong khi cảm giác sướng đến tê dại cả da đầu, tôi vẫn cố giữ lại một chút lý trí để lén quan sát phản ứng của Bùi Dực.

Chỉ cần cậu ấy lộ ra một chút khó chịu hay phản cảm, tôi sẽ lập tức rút miệng ra rồi chuồn ngay, sau đó hỏa tốc đi khử trùng cho tay cậu ấy.

Thế nhưng tôi mút suốt mười phút, Bùi Dực vẫn rũ mắt nhìn tôi, đôi mắt đen láy sâu thẳm.

Thậm chí trong lúc đó, cậu ấy còn đột ngột dùng ngón tay quấn lấy lưỡi tôi.

Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy người đang ngồi xổm trước mặt cậu ấy không phải là bạn cùng phòng.

Mà là một con vật nhỏ ngoan ngoãn đang chờ đợi sự định đoạt.

Tuy nhiên, tôi cũng biết điểm dừng.

Mút mười phút xong, tôi chủ động buông miệng ra, còn tích cực kéo tờ giấy vệ sinh lau tay cho Bùi Dực.

“Bùi Dực, cảm ơn cậu nhé.”

“Khách sáo, sau này còn muốn ngậm thì bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tớ, những gì cậu muốn tớ đều cho cậu.”

Tôi phấn khích hỏi: “Thật sao?”

Chàng trai đột nhiên đưa tay xoa đầu tôi, giọng hơi khàn.

“Thật.”

8

Lời hứa của Bùi Dực, cậu ấy thực sự đã làm được.

Tối hôm sau, chứng ham muốn đường miệng của tôi lại tái phát.

Nguyên nhân chỉ là vì khi Bùi Dực tắm xong lau tóc, một giọt nước vô tình dính trên ngón tay cầm khăn.

Nó trượt dọc theo mu bàn tay, chảy vào cánh tay, cuối cùng men theo tay áo ngắn chảy vào trong.

Miệng tôi lập tức không thể kìm nén được mà cử động, nước miếng trào ra.

Nhưng lúc này, các bạn cùng phòng đều đang ở đây.

Đại Tráng và mấy người kia đang cười đùa không biết nói chuyện gì.

Bùi Dực tuy cao lãnh nhưng cũng thỉnh thoảng góp vui vài câu.

Nếu bây giờ tôi lao vào cắn ngón tay cậu ấy, chắc chắn sẽ dọa ch*t Đại Tráng và mấy người kia mất.

Tiêu rồi, sau trải nghiệm thần tiên tối qua, khả năng chịu đựng của tôi dường như giảm sút nghiêm trọng.

Tôi ngồi trên ghế của mình, nhất thời lo âu không chịu nổi, mồ hôi lạnh gần như đã rịn ra.

Đang định lên giường lén ngậm ngón tay mình để xoa dịu sự khó chịu thì bên cạnh đột nhiên có người đứng lại.

Tiếp đó, một cánh tay khoác lên vai tôi.

Kèm theo đó là mùi hương thanh khiết, dễ chịu quen thuộc.

“Đang xem phim à?”

Bùi Dực tựa vào ghế của tôi, đứng một bên, giọng điệu bình thản.

Tôi vừa định ngẩng đầu lên thì cằm đã bị đầu ngón tay cậu ấy khẽ chạm vào.

Tiếp đó, giọng nói cố tình hạ thấp của Bùi Dực vang lên trên đỉnh đầu tôi.

“Ninh Hoài, cắn đi.

“Tớ giúp cậu chắn rồi, bọn họ không thấy đâu.”

Thì ra cậu ấy đã tinh tế nhận ra.

Tôi vô cùng cảm kích, cúi đầu lặng lẽ ngậm lấy đầu ngón tay cậu ấy đưa đến bên miệng.

Chàng trai vừa tắm xong, đến cả ngón tay cũng thơm tho đến lạ kỳ.

Chẳng trách đám con gái lại mê cậu ấy như điếu đổ.

Tôi vừa vội vàng vừa căng thẳng mút lấy, lực đạo vô thức có chút mất kiểm soát.

Trên đỉnh đầu là ánh đèn ký túc xá sáng trưng, bên tai là tiếng ồn ào của Đại Tráng, Bùi Dực còn thỉnh thoảng đáp lại họ vài câu ngắn gọn.

Chỉ có trong thế giới nhỏ bé giữa tôi và cậu ấy mới tồn tại những tiếng nước đầy bí mật.

Cảm giác vụng tr/ộm khó hiểu này khiến mồ hôi lạnh của tôi dần được thay thế bằng mồ hôi nóng.

Đôi tai nóng ran, nhịp tim đ/ập dồn dập.

“Ổn không?”

“Ưm... cắn thêm mấy phút nữa là được.”

“Ừ, cắn đi.”

Bùi Dực lại đưa ngón tay cho tôi.

Mang theo sự nuông chiều.

Khiến tôi chỉ muốn cứ thế ngậm lấy ngón tay cậu ấy mà già đi.

Đợi đến khi tôi thỏa mãn nằm bò ra bàn để trấn tĩnh lại, chàng trai đã rửa tay xong quay về.

Đại Tráng đột nhiên tò mò hỏi:

“Bùi Dực, tay cậu bị cái gì cắn vậy, sao đỏ thế?”

Tôi lập tức căng thẳng ngồi dậy, lén lút nhìn sang.

Có lẽ do vừa nãy tôi cắn hơi mạnh, trên đầu ngón tay Bùi Dực quả thực có một vết răng rất rõ.

À, tôi làm cậu ấy bị thương rồi.

Tôi áy náy dùng ánh mắt để xin lỗi.

Bùi Dực thần sắc không đổi, đưa tay rút tờ giấy lau nước.

“Lúc về bị con mèo nhỏ tham ăn dưới lầu cắn mài răng thôi.”

“Ồ ồ.”

Đại Tráng không hỏi thêm gì nữa.

Tôi lại lặng lẽ bò ra bàn, mặt đỏ bừng.

Nói bậy...

Tôi cũng đâu có tham ăn đến thế chứ?

9

Những tuần sau đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Bùi Dực có thể gọi là tiến triển vượt bậc.

Bề ngoài bắt đầu đi chung về chung, từ bạn cùng phòng bình thường chuyển sang anh em tốt.

Trong bóng tối, chỉ cần tôi lên cơn thèm là cậu ấy đều để tôi mút ngón tay.

Chỉ là cứ mỗi ngày cắn như vậy, những đ/ốt ngón tay thon dài của cậu ấy luôn ướt át, còn ửng đỏ.

Khiến tôi càng thêm thèm thuồng.

Nhưng tôi cũng không phải kẻ không có lương tâm.

Người ta đã hy sinh vì tôi nhiều như vậy, tôi dĩ nhiên phải báo đáp cậu ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trường Doanh

Chương 18
Khi ta vào kinh, vết thương ở chân vẫn chưa lành, bước đi khập khiễng. Thuở đi săn mùa xuân, Thiếu tướng quân cùng Thế tử tranh đấu, chẳng may rơi xuống hố bẫy hổ, được ta cứu mạng. Để bảo toàn tính mạng cho hai người, ta đành xé vạt áo làm băng gạc cầm máu. Về sau, tuy hai người giữ được mạng sống, song trong mắt thế nhân, ta đã là kẻ thất tiết. Ơn cứu mạng ép buộc họ phải chịu trách nhiệm với ta. Thế nhưng, cả hai lại chê ta chân đi tập tễnh, chẳng kẻ nào chịu cưới. Thế là, họ bèn rút thăm định hôn sự. Ban đầu, Thiếu tướng quân rút trúng thẻ đỏ, nhưng y không cam lòng, bèn bày mưu, cầu lấy một đạo thánh chỉ rồi phi ngựa đi tận biên ải. Hôn sự đành đổ lên đầu Thế tử. Thế tử ngoài mặt tươi cười nhận lời, quay lưng liền rời kinh trong đêm, chạy đến nương nhờ nhà ngoại ở Giang Nam. Ba năm sau, Thiếu tướng quân cùng Thế tử gặp lại nhau trong cung. Khoảnh khắc trông thấy ta, cả hai đều ngẩn người.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Đồ chơi Chương 10