Vai rộng eo thon, cơ bắp săn chắc.
Cậu ấy nói:
"Anh ơi, lưng em không biết sao lại hơi đ/au, anh có thể giúp em xem thử bị làm sao không?"
......
Ồ, hóa ra chỉ là khám b/ệnh.
Tôi thầm tự cắn lưỡi mình một cái, vừa buồn cười vừa thấy hụt hẫng.
Là tôi không biết x/ấu hổ lấy lòng tiểu nhân (gay) để đo lòng quân tử (trai thẳng) của người ta.
6
Tôi thu lại những suy nghĩ vẩn vơ, vội vàng nhưng nghiêm túc liếc nhìn lưng của Chu Việt.
Chỉ có vài giọt nước còn sót lại, đến cả một vết đỏ hay trầy xước cũng không có.
Cơ bắp săn chắc.
"Chẳng có chỗ nào bất thường cả."
"Nhưng mà nó cứ đ/au đ/au."
"Chẳng lẽ là nội thương?"
Tôi hơi lo lắng.
Chu Việt hơi nghiêng đầu nhìn tôi, giọng điệu rất ngoan.
Chỉ là góc độ này hơi ngược với ánh sáng phòng tắm nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của cậu ấy.
"Anh Sở có thể dùng tay ấn giúp em không?"
"Cái, cái gì?"
"Như vậy mới biết rốt cuộc là đ/au ở đâu."
"......."
Mi mắt tôi gi/ật gi/ật, rồi lại gi/ật thêm cái nữa.
"Được rồi..."
Coi như làm việc thiện vậy.
Thế là tôi r/un r/ẩy giơ tay lên.
Dùng phần th!t ở ba đầu ngón tay bắt đầu ấn nhẹ từ chỗ xươ/ng bả vai của chàng trai.
Da th!t chạm nhẹ, sự ám muội nảy sinh.
"Ở đây có đ/au không?"
"Không đ/au, xuống dưới một chút nữa."
"Được, thế ở đây thì sao?"
"Cũng không đ/au, anh xuống dưới thêm chút nữa đi."
......
Rõ ràng phòng tắm lúc này đầy hơi nước, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng khô cổ.
Trong lòng khẩn cấp niệm chú thanh tâm để giữ cho đầu óc tỉnh táo.
Ánh mắt dán ch/ặt vào vai Chu Việt, không dám nhìn xuống thêm chút nào.
Tay tiếp tục di chuyển xuống dưới, đến gần vùng eo.
Thằng nhóc này bình thường tập luyện kiểu gì mà ngay cả eo cũng có cơ bắp thế này.
Thực sự sắp làm tôi – một gã gay – mê ch*t đi được.
Nhưng bề ngoài tôi vẫn giả vờ bình tĩnh, ôn hòa hỏi:
"Chỗ eo này có đ/au không?"
"Có ạ, có lẽ cần anh Sở ấn xuống dưới thêm chút nữa."
Giọng Chu Việt không biết vì sao cũng hơi khàn đi.
Xuống dưới nữa...
Không dám nghĩ tới.
Tôi nuốt nước bọt ừng ực, trong chốc lát bị câu dẫn đến đầu óc choáng váng.
Nhưng vừa nhấc tay lên lại đột nhiên nhận ra điều gì đó, ngơ ngác nói:
"Tiểu Việt, nếu thấp như vậy, bây giờ em đã có thể tự vòng tay ra sau ấn được rồi mà."
......
Chu Việt im lặng một lát, quay đầu cười với tôi rất ngoan.
"Anh nói đúng, cảm ơn anh Sở, vậy để em tự ấn là được ạ."
"Khách sáo quá, em cứ tắm tiếp đi, có chỗ nào không khỏe thì bảo anh, anh đưa em đi b/ệnh viện."
"Vâng."
Lời vừa dứt, cậu ấy liền định quay người lại.
!
Tôi nào dám đối mặt với khung cảnh có tính sát thương cao hơn nữa, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy biến khỏi phòng tắm.
7
Sau khi Chu Việt tắm xong, cậu ấy chúc tôi ngủ ngon qua cánh cửa rồi về phòng khách ngủ.
Không chơi game, cũng không ngáy.
An tĩnh vô cùng.
Tôi lại ôm chăn, thở dài thườn thượt.
Hối h/ận rồi.
Lẽ ra không nên đồng ý cho cậu ấy ở lại.
Chỉ riêng việc tắm rửa thôi mà đã suýt làm gã "trâu ngựa" là tôi đây mê đến mức thành kẻ ngốc rồi.
Trằn trọc mãi một hồi, tôi ch/ửi thầm một tiếng.
Liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho cậu bạn thân.
"Này, em trai cậu đẹp trai thế, nó có yêu đương gì chưa?"
Cậu bạn thân trả lời rất nhanh: "Chưa, nó có vẻ rất lạnh nhạt với chuyện yêu đương. Hồi đi học toàn vác cả cặp sách thư tình về, mà chẳng thấy có dấu hiệu yêu sớm nào cả."
Tôi vui mừng.
Đẹp trai thế mà không yêu đương.
Cậu bạn thân và Chu Việt nhìn có vài phần giống nhau, số bạn gái từ nhỏ đến lớn cộng lại đủ lập thành một tiểu đoàn tăng cường.
Vì vậy, trường hợp này của Chu Việt không ngoài ba khả năng.
Một là cậu ấy không được, cái này loại.
Lúc nãy trong phòng tắm tôi thực sự không nhịn được mà vẫn lén nhìn tr/ộm một cái.
Được lắm.
Hai là cậu ấy là gay, tất nhiên khả năng này còn cần kiểm chứng.
Ba là cậu ấy chung thủy không lăng nhăng.
Tôi tiếp tục hào hứng hỏi:
"Thế cậu có biết hình mẫu lý tưởng của nó là kiểu người như thế nào không?"
Cậu bạn thân: "?"
"Ông bạn, hỏi cái này làm gì?"
Tôi tùy tiện bịa chuyện: "Muốn giới thiệu đứa em họ xa cho nó."
"Thế thì tốt quá. Nhưng hình mẫu lý tưởng của em trai tớ thì tớ thực sự không biết."
Tôi hơi tiếc nuối.
Haiz.
Tôi còn định cố gắng theo hình mẫu lý tưởng của Chu Việt nữa chứ.
Lúc này cậu bạn thân lại trả lời: "Không đúng, tớ vừa nhớ ra một chuyện, em trai tớ đúng là chưa từng yêu đương, nhưng hình như nó có người mình thích."
Tôi lập tức bật dậy.
"Người nào cơ?"
[Không biết nữa, chỉ nhớ nó luôn viết tên một người lên sách.]
[Mà mỗi lần tớ tò mò muốn xem nó viết tên ai, nó đều mặt nặng mày nhẹ đuổi tớ ra khỏi phòng.]
[Thế này chẳng phải là thiếu niên hoài xuân rõ mười mươi sao, ha ha ha ha ha.]
[Tuần sau tớ về nhà một chuyến, đến lúc đó sẽ lén xem giúp cậu xem tên viết trong mấy cuốn sách cũ ở kho là ai.]
Vậy ra là ánh trăng sáng (crush) à...
Tôi mím môi, bật cười.
8
Sáng hôm sau thức dậy, mở ra một ngày mới của kiếp "trâu ngựa".
Cửa phòng Chu Việt đóng kín, tôi tưởng cậu ấy vẫn còn ngủ nên không làm phiền.
Đang định ăn tạm miếng bánh mì thì cửa nhà đột nhiên được mở ra.
Chu Việt mặc bộ đồ thể thao đi vào, tóc hơi ướt mồ hôi.
Cậu ấy xách túi đồ ăn sáng, vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Cả người toát lên vẻ tràn đầy sức sống.
Tôi hơi ngạc nhiên.
"Tiểu Việt, em đi tập thể dục à?"
Chu Việt gật đầu, đứng lại trước mặt tôi, bóng đổ lên người tôi.
Tôi lại cảm nhận được luồng áp lực vô hình đó.
Nhưng giọng nói của chàng trai lại rất ngoan:
"Vâng, em đi chạy bộ một lát, còn tiện m/ua cho anh ít đồ ăn sáng."
"Anh Sở, tranh thủ ăn lúc còn nóng nhé. Không biết khẩu vị của anh nên em m/ua mỗi loại một ít."
Tôi nhận lấy đồ ăn sáng, quan tâm liếc nhìn eo cậu ấy.
"Chu Việt, sáng sớm em tập luyện mạnh như vậy, chỗ hôm qua không khỏe đã hết đ/au chưa?"
"Không đ/au nữa ạ, chắc là do hôm qua bị cảm lạnh, ngủ một giấc là khỏi rồi."
"Thế thì tốt, em ngồi xuống ăn chút đi."
"Vâng ạ."
Chu Việt ngồi xuống cạnh tôi, chủ động bóc bao bì đồ ăn sáng giúp tôi.
Ngay cả dằm trên đôi đũa gỗ cũng được cậu ấy cẩn thận cạo sạch.
Trong lòng tôi thở dài thườn thượt.
Sao có thể hiểu chuyện và ngoan ngoãn đến thế cơ chứ?
Lại càng yêu hơn.
Trong lòng trào dâng cảm xúc, tôi giả vờ tùy tiện hỏi chuyện.
"Chu Việt, em đẹp trai thế này, chắc chắn có nhiều cô gái theo đuổi lắm nhỉ?"
"Vâng, nhưng em không thích họ."
"Vậy à, thế em thích kiểu người như thế nào?"
Tôi thuận nước đẩy thuyền thăm dò tin tức.
Chu Việt đặt đũa xuống trước mặt tôi: "Em thích kiểu dịu dàng, lớn tuổi hơn em."
Thì ra ánh trăng sáng của cậu ấy lại là kiểu người như vậy.