Đèn ở quán ăn đầu đường vẫn sáng, bàn ghế bày bên ngoài đã chật kín khách.

Tiếng ồn ào náo nhiệt, trông vô cùng đông đúc.

Tôi nhìn kỹ lại.

Ông chủ quán ăn đang thái th!t kho ở quầy.

Bà chủ đang mở bia cho khách ở cửa.

Một cô bé thắt bím tóc đuôi ngựa đang dọn dẹp những vỏ chai bia trên đất.

Hứa Lam lắc lắc cánh tay tôi.

"Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng bị hànhz hạz lâu như vậy, mình hơi đói rồi."

"Lâm Kiều Kiều, cậu đói chưa?"

Lời vừa dứt.

Bụng tôi phát ra một tiếng "ọc" không đúng lúc.

"Cũng hơi đói thật."

"Được, vậy mình mời cậu đi ăn xiên nướng."

Hứa Lam kéo tôi đi về phía quán ăn.

16

Khách bên trái cửa đang bàn về chuyện chứng khoán mấy ngày nay.

Bên phải là mấy người trông như sinh viên, có vẻ vừa tan làm xong.

Bà chủ nhiệt tình đón tiếp chúng tôi.

"Mấy người nhỉ?"

"Hai người ạ."

"Vậy các cô ngồi bên này nhé, tôi vừa dọn bàn ra xong."

Hứa Lam kéo tôi ngồi xuống.

Bà chủ đưa thực đơn đến.

"Muốn ăn gì thì cứ gọi nhé, quán chúng tôi tuy nhỏ nhưng chủng loại đa dạng, cái gì cần có đều có cả."

Bà chủ rất hòa nhã.

Nói chuyện lúc nào cũng tủm tỉm cười.

Cô bé nhỏ đang chống cằm xem tivi ở bàn bên cạnh.

Trong tivi đang chiếu phim "Heo Peppa".

Khách trong quán kẻ cười người nói.

Người trò chuyện, người chơi oẳn tù tì.

Không khí tại hiện trường rất hòa thuận.

Nỗi sợ hãi trong lòng tôi đã giảm bớt rất nhiều.

Hứa Lam nhìn chăm chăm vào thực đơn.

"Vậy gọi một phần cà tím nướng, một phần th!t bò kho và một phần tôm cay nhé, thế nào?"

Tôi gật đầu.

Sau khi gọi món xong.

Tôi lấy điện thoại ra.

Vẫn không có tín hiệu.

Tin nhắn trong nhóm cư dân cũng dừng lại ở nửa tiếng trước.

Lúc đó chủ nhóm đang tag tất cả mọi người.

"Đến giờ gom cơm chung rồi, tiếp lời đi."

17

Ông chủ đang đứng thái th!t kho ở bên cạnh.

Ông ta không hề ngẩng đầu lên, nói với bà chủ.

"Khu chung cư Hạnh Phúc gom cơm rồi, bà đi xem họ muốn gì, lát nữa giao lên cho họ."

Nghe câu này.

Tim tôi lại thắt lại.

Bà chủ nhìn điện thoại ghi chép.

"Hai phần cơm rang trứng, một phần th!t bò kho, một két bia ướp lạnh, một phần cà tím nướng..."

Là thực đơn bình thường.

Tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

"Được rồi, lát nữa giao qua ngay."

Ông chủ cười hớn hở.

Cúi đầu tiếp tục công việc trên tay.

"Lâm Kiều Kiều, tối nay cậu cứ hoảng hoảng hốt hốt, nửa đêm nửa hôm kéo mình ra khỏi cửa, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế?"

"Chẳng lẽ chỉ để bắt mình mời cậu ăn đêm thôi sao?"

Tôi không biết phải kể cho cô ấy nghe về hai giấc mơ kỳ lạ kia như thế nào.

Cho dù có nói ra.

Liệu cô ấy có tin không?

Tôi nghĩ ngợi hồi lâu, chỉ có thể nói.

"Không có gì, mình gặp á/c mộng thôi."

Lời vừa ra khỏi miệng.

Tôi bỗng có cảm giác quen thuộc đến lạ thường.

Hình như lúc ở giấc mơ thứ hai.

Tôi cũng đã hỏi câu này.

Lại một lát sau.

Đồ ăn đã được dọn lên đủ.

Hứa Lam ăn uống ngon lành.

Còn ông chủ cũng đã đóng gói xong phần gom cơm của nhóm.

"Bà trông quán nhé, tôi mang lên cho họ đây."

18

Ông chủ xoay người đi vào trong nhà.

Khi bước ra, ông ta đã thay một bộ quần áo khác.

Lúc này tôi mới nhìn thấy.

Ông ta đã thay bộ đồ shipper màu vàng.

Chiếc mũ bảo hiểm màu vàng, bộ đồ màu vàng, ông ta đặt cơm hộp đã đóng gói vào chiếc thùng lớn.

Ký ức chồng chéo.

Ông ta chính là người giao hàng gõ cửa trong giấc mơ của tôi.

Cảm nhận được ánh mắt của tôi.

Ông chủ quay đầu nhìn tôi một cái.

"Em gái, hai em cũng là người ở khu chung cư Hạnh Phúc à?"

Hứa Lam miệng vẫn đầy cơm canh.

Cô ấy nói không rõ chữ: "Đúng..."

"Không phải."

Tôi vội vàng ngắt lời cô ấy.

"Chúng em là sinh viên đại học X, ở trong trường, làm thêm hè xong tiện đường đi qua đây nên đói, ăn chút đồ rồi về trường ạ."

"Ồ."

Ông chủ quay đầu đi, không nói thêm gì nữa.

Cô bé đang xem tivi lấy một nắm đũa bỏ vào trong.

"Bố ơi, bố quên bỏ đũa rồi."

Ông chủ xoa đầu cô bé.

"Ni Ni ngoan lắm, cảm ơn con đã nhắc bố."

Trước mắt là một khung cảnh bình yên đến lạ.

Tôi hoàn toàn không thể liên hệ ông ta với người giao hàng tay cầm d/ao, gi*t người không chớp mắt trong giấc mơ.

Sau khi thu xếp xong.

Bà chủ giục ông ta mau lên đường.

"Đi nhanh đi, giao muộn là khách lại càm ràm đấy."

Ông chủ kéo chiếc thùng.

Đi về phía khu chung cư.

Chưa đầy mấy phút.

Cô bé lại cầm một chiếc thìa lên.

"Mẹ ơi, con nhớ là có khách gọi món cháo, nhưng bố chưa mang thìa theo."

Bà chủ bận rộn không xuể.

Vừa phải thanh toán, vừa phải lật xiên nướng trên vỉ.

"Ồ, vậy nhờ Ni Ni con mang qua cho bố nhé, ông ấy chưa đi xa đâu."

Khu chung cư Hạnh Phúc không cách quán ăn này bao xa.

Đi bộ chỉ mất bốn năm phút thôi.

Hứa Lam nghe xong lẩm bẩm.

"Chỉ là một cái thìa thôi mà, cái này cũng phải mang qua sao?"

Cô bé nghe xong rất vui vẻ.

Dường như việc có thể giúp bố mẹ làm việc là một điều vô cùng tự hào.

"Tuân lệnh, con đi ngay đây."

Cô bé xoay người lấy thêm hai cái thìa nữa.

"Mang thêm mấy cái cho chú ấy, như vậy chú ấy sẽ không đá/nh giá x/ấu quán chúng ta nữa."

Nói xong.

Cô bé cầm thìa.

Quay người bước vào bóng tối.

19

Còn chúng tôi ở đây cũng ăn gần xong rồi.

"Bà chủ, tính tiền."

Bà chủ cầm thực đơn đi tới.

"Các em có phải là hàng xóm khu chung cư Hạnh Phúc không, nếu phải thì được giảm giá 30% đấy."

"Không..."

Hứa Lam nháy mắt với tôi.

Cô ấy ngắt lời tôi.

"Cô ấy là, còn em không phải, em là sinh viên đại học X."

"Đã vậy thì, có thể giảm 30% cho chúng em được không ạ?"

Bà chủ vẫn cười.

"Tất nhiên rồi, đều là hàng xóm cả mà."

Hứa Lam như vừa nhặt được món hời lớn.

"Tuyệt quá, vốn là 150, giảm 30% còn có 105, thật là hời."

Người đàn ông vạm vỡ ngoài cửa đã ăn rất lâu rồi, bia cứ khui hết chai này đến chai khác.

Mấy người trông như sinh viên đang bàn tán chuyện bát quái nơi công sở.

Phim "Heo Peppa" trên tivi chiếu hết tập này đến tập khác.

Khoan đã.

Tôi k/inh h/oàng nhìn chằm chằm vào bộ phim hoạt hình trên tivi.

"Hứa Lam, tập phim Heo Peppa đi cắm trại đó, gia đình Peppa ăn gì ở ngoài lều vậy?"

"Không biết, mình chưa xem Heo Peppa bao giờ."

"Cậu nhìn kìa..."

Tôi r/un r/ẩy chỉ vào tivi.

Trong hình ảnh.

Cả gia đình Peppa đang ngồi trên bãi cỏ cắm trại, trước mặt họ đặt những cái đầu và đùi người 🩸 me, một nhãn cầu lăn lóc trên cỏ.

George cầm nhãn cầu lên nhét thẳng vào miệng.

Huyết tương hòa lẫn với chất nhầy b/ắn tung tóe đầy người cậu ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm