Đào Hoa Sát

Chương 2

05/08/2026 02:50

Ta cúi người, muốn nếm thử một chút.

Bỗng nhiên, ta nhớ tới câu nói của lão Cát: Kẻ hạ đ/ộc chắc chắn là người thân cận của ngươi.

Hơi thở ta nghẹn lại, lập tức thẳng người dậy, mò lấy đoản đ/ao dưới gối.

Phải rồi.

Từ xưa đến nay, biết bao bậc đế vương tướng lĩnh bị người đầu ấp tay gối mưu hại.

Chẳng nói đâu xa, Võ Đại Lang trong thoại bản chẳng phải đã bị Phan thị đầu đ/ộc ch*t đó sao!

Ta nắm ch/ặt đoản đ/ao, từ từ kề vào cổ Tương Quân.

Không ai được phép hại ta!

04

Tương Quân dường như cảm thấy khó chịu, chậm rãi tỉnh giấc.

Ngay khoảnh khắc nàng mở mắt, ta vội vã rút đoản đ/ao về, giấu vào trong chăn.

Tương Quân dụi đôi mắt còn ngái ngủ: "Sao chàng lại ngồi đó?"

Ta xoa xoa thái dương: "Nhớ ra còn một tệp hồ sơ chưa xem, ta phải đến thư phòng một chuyến."

Tương Quân lẩm bẩm: "Thân thể của chàng chính là bị hànhz hạz như thế mà hỏng đấy!"

"Đang lo lắng cho ta sao?"

Ta cúi người, muốn hôn lên mặt nàng.

Nàng dường như không vui, quay người tránh đi.

Ta đắp lại chăn cho nàng, đứng dậy đi ra thư phòng.

Cây nến trắng trên bàn ch/áy leo lét.

Ta nghịch đoản đ/ao, nhìn ngọn lửa nến nhảy múa mà thẫn thờ.

Là do ta quá đa nghi sao?

Vậy mà lại nghi ngờ người vợ đã ở bên mình bao năm, hơn nữa vừa rồi còn suýt chút nữa làm nàng bị thương!

Thế nhưng kinh thành sóng ngầm cuộn trào, chốn triều đường kẻ nào kẻ nấy đều mưu mô xảo quyệt.

Nếu ta không đa nghi, thì đã ch*t hàng trăm lần từ lâu rồi!

Được thôi, giả định Tương Quân hạ đ/ộc ta, nàng hạ thế nào? Hạ ở đâu?

Đồ ăn? Trà rư/ợu? Hay là nước nóng tắm rửa?

Nếu ta là kẻ hạ đ/ộc.

Ta sẽ quan sát mục tiêu thật kỹ, ra tay vào thói quen thường nhật của họ, đó là cách dễ trúng đích nhất.

Nhưng ta có thói quen gì?

Ta tìm đến một chiếc hộp gỗ không lớn không nhỏ, mở ra xem.

Bên trong là hơn một trăm chiếc bút lông với chất liệu khác nhau, có cán gỗ tử đàn, cán gỗ nam, cán gỗ táo chua...

Ta có một sở thích, mỗi lần gi*t ch*t kẻ nào, ta đều dùng tóc của họ để làm một chiếc bút.

Đêm khuya không ngủ được, lại lấy ra nghịch ngợm.

Ngoài thói quen này, ta còn nghiện rư/ợu như mạng.

Nhưng trước kia, ta vốn là kẻ không uống lấy một giọt.

Ta xuất thân từ bộ khoái địa phương, mười năm trước sau khi được đặc cách đề bạt vào kinh thành, liền tiến vào Nội Túc Tư.

Án đầu tiên ta nhúng tay vào là phối hợp với trưởng quan thẩm vấn phạm nhân.

Trưởng quan bảo ta l/ột da mặt kẻ đó.

Giờ nghĩ lại thấy x/ấu hổ vô cùng, lúc đó chân ta đã run lên vì sợ.

Trưởng quan chán gh/ét nhìn ta, quát bảo ta cút ra ngoài, đổi người khác vào thẩm.

Ta uống cạn một vò rư/ợu mạnh, lấy chút can đảm, không nói một lời cầm con d/ao nhỏ hình lá liễu bước về phía phạm nhân kia.

Sau việc đó, trưởng quan ngạc nhiên hỏi: "Lần đầu làm à? Tay vẫn rất vững, là một mầm non tốt cho chốn hình ngục."

Từ đó, ta bắt đầu thích uống rư/ợu.

Ngày nào cũng phải uống, ít thì ba bốn chén, nhiều thì cả vò.

Vậy nên đ/ộc sẽ bôi trên cán bút?

Hay là hạ trong rư/ợu?

05

Ta mặc nguyên y phục ngồi trên ghế, nghe tiếng gió tuyết gào thét như q/uỷ khóc cả đêm.

Sáng hôm sau trời vừa rạng.

Người hầu đến gõ cửa, nói phu nhân đã làm cơm xong, gọi ta ra ăn.

Trong nhà ngoài ta và phu nhân, chỉ có hai người hầu.

Một người tên Thuận Tử, trông coi nhà cửa cho ta đã nhiều năm;

Một người hầu gái tên Bích Đào, là nha hoàn hồi môn của Tương Quân.

Sống ở kinh thành không thể quá nổi bật, nhất là kẻ như ta.

Người ngoài sợ ta, e ngại ta, nghe thấy tên ta là biến sắc r/un r/ẩy.

Nhưng ta biết, họ thực chất h/ận không thể uống m/áu ăn th!t ta.

Cho nên người trong nhà không được đông, đông thì dễ sinh lo/ạn.

Việc ăn uống của ta, đều do một tay Tương Quân nấu nướng.

Nàng yêu ta, rất tình nguyện làm việc đó.

...

Khi ta đến hoa sảnh, Tương Quân đang bày cơm nước lên bàn.

Mùi thơm nức mũi, khiến người ta thèm thuồng.

Tương Quân nhìn ta một cái, trách móc: "Lại bận rộn ở thư phòng cả đêm rồi?"

Ta cười gượng gạo, chắp tay hướng về phía trời cao vái một cái: "Gần đây đang thẩm án mưu phản của Tống đại tướng quân, bệ hạ tin tưởng trọng dụng, làm bề tôi tất phải tận tâm."

Tương Quân thở dài: "Thì cũng phải chú ý đến thân thể của mình chứ."

Ta giơ tay xoa eo Tương Quân: "Nàng yên tâm, phu quân nhất định sẽ cùng nàng bạc đầu giai lão."

Ta quét mắt nhìn bàn ăn: "Hôm nay làm món gì thế?"

Tương Quân mở từng chiếc nắp bát, gắp một chiếc bánh bao, đặt vào bát trước mặt ta.

"Thiếp hầm canh cừu cho chàng, còn làm bánh bao nhân tiểu hồi hương."

Đúng lúc này, tâm phúc của ta là Từ Đại Phong vội vã chạy đến.

Hắn đứng ở cửa hoa sảnh, chắp tay hành lễ với ta: "Đại nhân, lão già Tống Thành An kia không chịu nổi khảo vấn, đ/âm đầu vào tường t/ự s*t rồi."

Ta đứng phắt dậy: "Người ch*t chưa?"

Từ Đại Phong: "Vẫn còn một hơi thở."

Ta quay đầu dặn dò Tương Quân: "Đóng cơm nước vào hộp, ta mang đến Vệ Ngục ăn."

06

Thực ra, ta không hề đến Vệ Ngục, sau khi ra khỏi cổng, ta quay đầu đi thẳng đến nhà lão Cát.

Chiếc kiệu kẽo kẹt đi trên nền tuyết, ta nhắm mắt giả ngủ.

Qua chừng nửa canh giờ.

Từ Đại Phong vén rèm kiệu: "Đại nhân, đến nơi rồi."

Ta xách hộp cơm, khom lưng bước ra khỏi kiệu, mỉm cười phủi tuyết trên vai Từ Đại Phong.

Từ Đại Phong tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh.

Nực cười.

Ta là chó của hoàng đế, thằng nhãi này chính là chó của ta.

Thú thật, gặp lão Cát, trong lòng ta đầy rẫy sự bất an.

Ta khao khát muốn biết điều gì đó.

Nhưng lại sợ thực sự nghe thấy điều gì từ miệng lão.

07

"Đây là những chiếc bút ta thường hay nghịch."

Ta lấy ra một gói vải từ trong tay áo, lấy năm chiếc bút lông đặt lên bàn: "Ngươi xem thử có gì bất thường không?"

Lão Cát cầm bút lông lên, đưa sát mũi ngửi đi ngửi lại: "Không đ/ộc."

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp đó, ta mở hộp cơm, bày biện cơm canh từng món lên bàn.

"Đây là cơm Tương Quân làm sáng nay, ngươi xem thử."

Lão Cát lấy kim bạc ra, thử đ/ộc từng món, sau đó lại cầm bánh bao lên ăn, rồi uống canh.

Ta gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đ/ập.

Ta chưa bao giờ tin vào q/uỷ thần, nhưng lúc này, ta không kìm được mà cầu khẩn trong lòng: Trời cao ơi, c/ầu x/in người, Tương Quân là người ta yêu thương nhất đời này, ta không muốn ra tay với nàng.

Lão Cát dùng khăn lụa lau sạch kim bạc: "Đều không có đ/ộc."

Sợi dây căng như dây đàn trong cơ thể ta, tức thì chùng xuống.

"Vậy thì tốt rồi."

Ta cầm thìa, múc một thìa canh cừu uống.

Dù canh đã nguội lạnh, trên mặt nổi một lớp mỡ, ta vẫn cảm thấy rất ngon.

Ta nghĩ, lát nữa phải đi m/ua một chiếc trâm vàng, không, một đôi vòng ngọc dương chi!

Lần trước Tương Quân nhìn thấy phu nhân Trấn Bắc Hầu đeo chiếc vòng ngọc như thế, trong mắt tràn đầy ngưỡng m/ộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Độ Vong Xuyên Chương 8
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện nơi biên viễn của kẻ ốm yếu và người khờ khạo

Chương 9
Cô mẫu gả cho Trấn Bắc Vương làm kế thất. Phụ mẫu định đến nương nhờ cô mẫu, lúc sắp đi lại vì chuyện giữ hay bỏ con mà tranh cãi. Mẫu thân khóc lóc nói: "Nó từ nhỏ đã yếu ớt, dẫu có mang theo đến kinh thành thì sống được mấy ngày nữa chứ!" Phụ thân bực dọc đáp: "Từ khi nó lọt lòng, ngày nào cũng ngỡ nó sắp chết. Kết quả bao năm qua, cứ nơm nớp lo sợ, thế mà nó vẫn sống dai dẳng tới tận mười hai tuổi!" Mẫu thân vốn còn muốn tranh cãi để mang con theo vào kinh. Nhưng tỷ tỷ cúi đầu khẽ nói: "Mẫu thân, nếu kẻ khác biết con có một đứa muội muội bẩm sinh yếu ớt, e là con khó bề gả đi." Mẫu thân liền im lặng. Cô mẫu gửi thư tới, nói tỷ tỷ dung mạo tuyệt trần, muốn tỷ ấy gả vào Vương phủ để lung lạc Thế tử. Vinh nhục hưng suy của cả gia tộc đều đặt cả lên vai tỷ tỷ. Thế nhưng năm con mười bảy tuổi, phụ mẫu lại vội vã trở về tìm con. Họ cầm một bức họa, khẩn cầu con: "Thế tử nói muốn cưới một cô nương như thế này, chúng ta nhìn qua, thấy con giống hệt nàng ta. Hảo hài tử, hãy theo phụ mẫu về nhà đi."
Cổ trang
Ngôn Tình
9
Nghi Ninh Chương 12
Chước Hoa Chương 6
Ninh Yểu Chương 6