Mùa xuân của cậu bé mập

Chương 4

05/08/2026 02:28

Tôi lặng lẽ leo lên sân thượng, ngồi ở góc rìa, nhìn từ trên cao xuống, cảm giác như có thể nhìn thấu suốt cả ngôi trường này.

Đây là nơi tôi vô tình phát hiện ra trước đây, chiếc khóa lớn khóa cửa lên sân thượng đã hỏng do thời gian, nên tôi biến nó thành căn cứ bí mật của mình.

Chưa kịp ngồi được bao lâu, đột nhiên tôi thấy đám đông bên dưới tụ tập lại.

Có hoạt động gì sao?

Tôi cúi đầu nhìn xuống thêm vài lần, đột nhiên nghe thấy tiếng cửa sân thượng phía sau bị đạp tung ra với một tiếng "rầm" chấn động.

Sau đó, Phó Diệu Dương mồ hôi nhễ nhại chạy vào, đưa tay về phía tôi:

"Tô Tiểu Tinh, qua đây!"

Ừm? Làm gì vậy?

Tôi ngẩn người, không cử động.

"Tô Tiểu Tinh, chuyện hai ngày nay tôi đều biết hết rồi, cậu qua đây, tôi giúp cậu giải quyết."

Phó Diệu Dương thật sự là một người tốt, lần trước giúp tôi trừng trị Lương Trạm, lần này lại sẵn lòng giúp tôi, tôi cảm động đến mức muốn khóc.

"Phó Diệu Dương, anh là người tốt, mặc dù bây giờ có hơi muộn rồi."

Muộn mất rồi khi mới quen biết anh.

"Vẫn muốn hỏi anh, anh có sẵn lòng làm bạn với tôi không?"

Cảm giác như việc đột nhiên ngỏ ý muốn làm bạn với một thiên chi kiêu tử như Phó Diệu Dương, liệu có làm anh ấy thấy phiền phức không?

Phó Diệu Dương đứng cách đó ba mét, tay vẫn giơ về phía tôi, hốc mắt đỏ hoe, đứng hồi lâu cũng không nói gì.

Bị bạn cùng phòng và bạn học nhục mạ như vậy tôi còn chẳng thấy buồn đến thế, nhưng sự do dự của anh khiến hốc mắt tôi lập tức cay xè.

"Phó Diệu Dương, anh nói xem có phải vì tôi b/éo, nên sẽ chẳng có ai yêu tôi, cũng chẳng có ai muốn làm bạn với tôi, thế nên việc không ai thích tôi cũng là chuyện bình thường đúng không?"

Phó Diệu Dương bước về phía tôi vài bước, bị tôi giơ tay ngăn lại:

"Anh đừng qua đây!"

Anh mà lại gần, tôi sẽ không nhịn được mà muốn khóc thêm.

"Tô Tiểu Tinh! Cậu bị hỏng n/ão à? Không phải cậu nói cậu tin tôi sao, tôi sẽ giúp cậu thay đổi!"

"Không có bạn thì tôi làm bạn của cậu, không ai thích cậu thì tôi thích cậu, không ai yêu cậu thì để tôi yêu cậu."

"Chẳng qua chỉ là một thằng đàn ông thôi mà? Tôi chỗ nào không hơn cái tên Lương Trạm kia? Cậu chọn tôi đi!"

Phó Diệu Dương nhíu mày, tay hơi run, giọng điệu đầy tức gi/ận và lo lắng.

Tôi không chút nghi ngờ, nếu bây giờ anh đứng trước mặt tôi, anh sẽ giơ tay cho tôi hai cái t/át vào đầu mất thôi.

Gió trên sân thượng hơi lớn, thổi làm tôi thấy lạnh, tôi định đứng dậy đi xuống.

Ai ngờ vừa đứng lên, cảm giác chân hơi tê, thân hình loạng choạng.

Đám sinh viên dưới lầu một phen kinh hãi, ngay cả lãnh đạo nhà trường vừa vất vả leo lên sân thượng cũng mềm nhũn cả chân, phải nhờ sinh viên bên cạnh giữ lại.

"Tô Tiểu Tinh! Cậu mẹ kiếp đừng có nhảy!"

Ừm?

Ai vậy?

Ai muốn nhảy?

Tôi cảm thấy hệ thống ngôn ngữ trong đầu mình bị lỗi rồi, nếu không sao lại không hiểu Phó Diệu Dương đang nói cái gì?

Phó Diệu Dương mắt đỏ hoe, trong mắt đong đầy nước mắt, ánh mắt nhìn tôi đầy sợ hãi, giọng nói nghẹn ngào mang theo cả sự ấm ức.

"Cậu nhảy xuống, tôi không kéo được cậu đâu."

Tôi: "......"

Anh có lịch sự không vậy?

Sau đó, nhìn dáng vẻ của anh, tôi lại không nhịn được.

Chân không còn tê nữa, tôi tự đi xuống, bước về phía anh, vừa đến cách một mét, đã bị anh kéo mạnh, tôi thuận thế bước tới, bị anh ôm ch/ặt vào lòng.

"Tô Tiểu Tinh! Cậu... cậu đừng ch*t."

Tôi giơ tay ôm lấy anh, vừa thấy buồn cười vừa thấy lòng ấm áp.

Ngoài bà nội ra, dường như không còn ai quan tâm đến tôi như thế nữa.

10

Sau vụ hiểu lầm nhảy lầu, các bài đăng trên diễn đàn trường đã bị thay thế, dù nhân vật chính vẫn là tôi.

"Tin tức mới nhất, Tô Tiểu Tinh vì yêu mà nhảy lầu, nam thần Phó Diệu Dương lao lên sân thượng c/ứu nguy."

"Ôi mẹ ơi! Kí/ch th/ích thế sao? Nam thần Phó Diệu Dương lao lên vì ai? Sân thượng? Anh ấy m/ù rồi à? Lại đi để mắt đến cái tên b/éo ch*t ti/ệt Tô Tiểu Tinh kia?"

"Lầu trên đầy dấu chấm hỏi, theo nguồn tin thân cận tiết lộ, hôm Lương Trạm bị đá/nh, người đứng cạnh Tô Tiểu Tinh chính là Phó Diệu Dương!"

"Ý gì vậy? Sao tôi không hiểu lắm?"

"Phó Diệu Dương học trưởng ơi! Ra nói một tiếng đi, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Dạo này tôi hóng drama đến mức đứng ngồi không yên, chẳng còn tâm trí học hành nữa rồi!"

Không ai nghĩ Phó Diệu Dương sẽ lên tiếng, nhưng anh lại thực sự xuất hiện.

Phó Diệu Dương: "Hôm tiệc sinh nhật Lương Trạm là tôi và Tô Tiểu Tinh cùng đi, nhưng là tình cờ gặp ở cửa thôi."

"Cũng là anh đá/nh Lương Trạm?"

Phó Diệu Dương: "Hừ, tại sao đá/nh cậu ta? Tô Tiểu Tinh có b/éo một chút thì sao? B/éo thì làm sao? Cậu ta mẹ kiếp tự mình thích đàn ông, còn cá cược với bạn cùng phòng xem bao lâu thì bẻ cong được Tô Tiểu Tinh."

"Tô Tiểu Tinh tính cách tốt, lại đơn thuần nên bị lừa, ngày tiệc sinh nhật cậu ấy mời tôi qua, tôi vừa đến cửa đã thấy đứa nhỏ khóc thảm thương lắm rồi."

"B/ắt n/ạt đứa nhỏ khoa Máy tính mà không ai quản sao! Không có thời gian nói chuyện nhảm nhí này, lát nữa tôi sẽ trích xuất camera, các người tự mà xem."

Chưa đầy ba phút sau, Phó Diệu Dương đã hack được video giám sát, đường hoàng đăng lên diễn đàn trường, thậm chí còn tâm lý đến mức lọc bỏ tạp âm, khuếch đại giọng nói, ngay cả lúc tôi đứng ở cửa, cuộc đối thoại chế giễu và tiếng cười của bọn họ trong phòng, chỉnh âm lượng lên cao nhất vẫn nghe rõ mồn một.

Diễn đàn trường bùng n/ổ.

"Thảo nào bị đá/nh, nếu là tôi, tôi trực tiếp phế luôn cái của quý của hắn rồi!"

"Giờ chuyển chuyên ngành sang khoa Máy tính còn kịp không? Tôi cũng muốn một người học trưởng như thế, cho tôi một người đi, tôi là sinh viên đại học mà!"

"Nam thần chẳng lẽ là vị 'Phán quan tra nam' trong truyền thuyết?! Ngầu quá, đồ tra nam khốn kiếp, ai cũng muốn đá/nh!"

"Đồ tra nam khốn kiếp, ai cũng muốn đá/nh!"

"Đồ tra nam khốn kiếp, ai cũng muốn đá/nh!"

......

Diễn đàn trường sôi nổi không ngớt, còn Phó Diệu Dương và tôi thì bận tối mắt tối mũi.

Tôi bị anh kéo ra sân vận động, đi bộ từng vòng từng vòng trên đường chạy, cho đến khi huấn luyện viên Phó nhìn đồng hồ bảo dừng thì tôi mới được dừng.

Mỗi ngày tập luyện xong, tôi cảm giác hai chân như đeo chì, muốn ngồi xuống nghỉ ngơi lại bị Phó Diệu Dương nắm lấy cánh tay, kéo về phía ký túc xá nam.

"Cái ký túc xá đó không ở cũng chẳng sao, đi, cùng cậu đi dọn hành lý."

"Nhưng em còn chưa xin đổi ký túc xá mà?"

"Đổi cái rắm, tôi thuê nhà ngoài trường rồi, có phòng trống, cậu dọn qua đó ở với tôi là được."

"Phiền phức quá..."

Phó Diệu Dương dừng bước, nở một nụ cười gian tà về phía tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
9 Độ Vong Xuyên Chương 8
10 SÓI ĐI LÙI Chương 12
12 Xán Tinh Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi người qua đường thất nghiệp gặp gỡ phượng hoàng trụi lông tuyệt vọng

Chương 9
Ngày đầu tiên thất nghiệp, tôi vô tình trúng phải tình độc, rồi ngủ với nam phụ. Sáng hôm sau, anh ta để lại cho tôi một con gà không lông rồi bỏ chạy mất dạng. Tôi xách con gà lên, đang phân vân không biết nên hầm canh hay kho tàu thì một hàng bình luận bỗng lướt qua trước mắt. 【Thảm thật, nam phụ rõ ràng là một con phượng hoàng, vậy mà sau khi bị nữ chính từ chối lại tự ti đến mức tự nhổ sạch lông thành gà khỏa thân.】 【Dù sao anh ta cũng không muốn sống nữa, nhưng cũng không thể để người qua đường Giáp này đem đi quay như gà rừng được chứ?】 【Quan trọng nè, người qua đường Giáp này lại có thể chất dễ thụ thai, chỉ một đêm thôi mà đã mang trong mình 5 quả trứng phượng hoàng rồi. Cô ta không những muốn đem bố của lũ trẻ đi hầm, mà còn vì không biết ấp trứng nên để 5 quả tiên trứng tuyệt thế sống sượng thành trứng thối.】 Tay tôi run lên, lập tức vớt con gà không lông kia ra khỏi nồi. "Anh có biết ấp trứng không?" Anh ta còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đã bồi thêm một câu: "Nếu không biết... đợi trứng sinh ra, tôi sẽ làm đĩa cơm rang trứng ăn tạm vậy." Lục Hoài Yến: "???" Về sau, lũ trẻ thực sự chào đời, anh ta ngày đêm canh giữ bên tổ, ấp quả này xong lại ấp quả kia, mắt không dám chớp lấy một cái. Chỉ sợ vừa nhắm mắt, tôi sẽ thực sự ăn món cơm rang trứng. Hôm nay, nữ chính cãi nhau với nam chính, chạy đến tìm anh ta than thở. Vừa vào cửa, đã thấy anh ta đang chỉ vào 5 cục bông nhỏ xíu mà giảng giải về cẩm nang các loài gia cầm: "Nhớ kỹ cho ta! Con vẹt mẫu đơn lông vàng này, nhìn là biết tướng tiểu lưu manh, sau này thấy nó thì nhớ tránh xa ra."" né ra xa."
Hiện đại
Ngôn Tình
3