Tôi là một kẻ bi/ến th/ái.
Tôi yêu anh trai mình.
Anh ấy thanh cao, lạnh lùng, không thích những thứ dơ bẩn.
Vì vậy tôi kìm nén, che giấu bản thân, đóng giả làm đứa trẻ ngoan mà anh ấy thích.
Cho đến một ngày, anh nói: "Phong Từ, anh sắp kết hôn rồi."
Cánh cửa giam giữ con thú dữ trong tôi đã vỡ nát!
1
Tôi là một kẻ bi/ến th/ái.
Là một con quái vật không biết tiết chế.
Tôi yêu anh trai mình.
Anh ấy là đối tượng cho những ảo tưởng của tôi.
Ban ngày, anh mặc vest chỉnh tề, diện mạo chỉn chu.
Nhưng đêm đến, anh lại như một yêu tinh quyến rũ, ngày ngày quấn quýt cùng tôi trong những giấc mơ.
Ví dụ như đêm qua, chiếc kính gọng vàng bị vứt tùy tiện trên sàn.
Mái tóc đen khẽ r/un r/ẩy dưới ánh nhìn của tôi, chỉ chạm nhẹ một chút thôi là đã khóc đến không ra hình người.
Còn bây giờ.
Vì đá/nh nhau ở trường.
Tôi bị anh t/át mạnh một cái vào mặt.
"Quỳ xuống!"
Chàng trai cao lớn với dấu tay đỏ ửng trên mặt, ngoan ngoãn quỳ xuống đất mà không hề phản kháng.
Ngước mắt lên, trong đáy mắt tràn đầy sự ngưỡng m/ộ.
Đây chính là lớp vỏ bọc của tôi trước mặt anh trai.
Một chú cừu non.
Anh ấy thích tôi ngoan ngoãn nghe lời.
Vậy thì tôi sẽ diễn bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời đó.
Dỗ dành cho anh vui.
Cà vạt đồng phục trước ngựk bị bàn tay đeo găng trắng siết ch/ặt.
Người anh trai xinh đẹp của tôi thở dốc, lồng ngựk phập phồng dữ dội.
Cuối cùng, anh hất mạnh cà vạt của tôi ra.
Chiếc cà vạt hơi nhăn nhúm đung đưa trong không trung, khiến tôi thoáng chốc ngẩn ngơ.
Nếu dùng nó trói đôi cổ tay trắng ngần của anh lại, để nó đung đưa theo "chuyển động đều", chắc chắn sẽ đẹp lắm.
"Phong Từ!"
Thấy tôi mất tập trung, anh trai nhíu mày quát lớn tên tôi.
Tôi ngẩng đầu, vươn tay nắm lấy gấu áo vest của anh.
"Anh, đừng gi/ận nữa."
Anh hít sâu vài hơi, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, thốt ra vài chữ:
"Tại sao lại đá/nh nhau với thiếu gia nhà họ Bùi?"
Ánh mắt tôi thoáng chốc trở nên sắc lạnh, tôi cụp mắt xuống để anh không nhìn thấy.
Còn về lý do, tất nhiên là...
Vì có kẻ đang mơ tưởng đến anh trai của tôi.
2
Ng/u Tư Niên, đại thiếu gia nhà họ Ng/u, đứa con đ/ộc nhất ba đời.
Từ khi sinh ra đã định sẵn là được vạn người cưng chiều, hưởng vinh hoa phú quý.
Nhưng trớ trêu thay, anh lại ốm yếu b/ệnh tật từ nhỏ.
Một bậc thầy cao tay ấn đã phán rằng, anh là tinh tú hạ phàm, mệnh quý nhưng thân không lâu.
Nói tiếng người thì chính là, không sống quá hai mươi bảy tuổi.
Nếu muốn sống, phải tìm một người có bát tự hợp mệnh để xung hỉ.
Mẹ tôi khi được tìm thấy.
Đang đầu bù tóc rối đứng ngoài phố cãi vã với người cha hờ trước kia của tôi.
Thực dụng, nhếch nhác, tầm thường không chịu nổi.
Phía sau còn đứng một cậu bé chân trần, bẩn thỉu.
Đó chính là tôi.
Người mẹ có bát tự hợp với nhà họ Ng/u đã được đưa đi xung hỉ.
Không phải với Ng/u Tư Niên, mà là với cha anh.
Dù sao thì người anh trai xinh đẹp của tôi lúc đó cũng chỉ mới mười hai tuổi.
Cha anh nhíu mày, vì con trai mà cưới một người phụ nữ chỉ biết đến tiền.
Tiện thể tìm cho thiếu gia họ Ng/u một "bạn chơi".
3
Thiếu gia họ Ng/u thực sự là một cậu bé xinh đẹp.
Trong thế giới quan đầy rẫy giáo dục người lớn của tôi hồi nhỏ.
Anh giống như con búp bê đắt tiền, xinh đẹp nhất trong tủ kính.
Là một đứa con riêng bị mẹ kéo đi qua bao nhiêu gia đình, tôi đã gặp không ít đứa trẻ.
Chúng hoặc là tuyên bố chủ quyền.
Hoặc là sợ bị cư/ớp mất sự cưng chiều.
Hoặc đơn giản là muốn b/ắt n/ạt người khác để thể hiện sự mạnh mẽ của mình.
Chúng đều là kẻ mạnh trong chính ngôi nhà của mình.
Chỉ có tôi là kẻ ngoại lai, cần phải giành được "quyền cư trú".
Muốn có được, thì phải trả giá.
Phải học cách lấy lòng.
Mà lấy lòng, thì luôn phải chịu thiệt.
Tôi thậm chí đã từng lén nghĩ.
Nếu thiếu gia họ Ng/u không thích tôi, anh muốn b/ắt n/ạt tôi, thì để anh đá/nh vài cái cũng tốt.
Anh đẹp như vậy, chắc là sẽ không đ/au lắm đâu.
Nhưng Ng/u Tư Niên không làm thế.
Anh nhìn thấy tôi chỉ khẽ nhíu mày.
Sau đó như nhìn thấy một khúc gỗ, một tờ giấy, hay chút bụi bẩn trên sàn, anh lướt qua tôi.
Anh là đại thiếu gia cao cao tại thượng.
Trong mắt anh không có tôi.
Vậy làm sao để đôi mắt xinh đẹp đó nhìn về phía tôi đây?
Tôi dồn sự chú ý vào chú chó nhỏ của thiếu gia họ Ng/u.
Đó là một chú Samoyed.
Trắng muốt xinh đẹp, tựa như đám mây trên trời.
Mỗi khi thiếu gia gọi nó, nó luôn cười ngây thơ vô số tội, đôi mắt sáng ngời.
Vì vậy, lần tiếp theo khi anh gọi nó, tôi đã xuất hiện trước mặt thiếu gia một bước.
Nở nụ cười tương tự nhìn anh.
Khuôn mặt xinh đẹp sững sờ một chút, sau đó quả nhiên nở nụ cười.
"Phong Từ, em là chó con à?"
Tôi không nói gì.
Chỉ: "Gâu."
Ngày hôm đó, tôi đã chạm vào tay thiếu gia họ Ng/u.
Khi anh dạy tôi bắt tay.