"Tôi biết có một người có thể giúp cậu, hơn nữa nhân phẩm của anh ta tốt hơn Phương Trác nhiều!"
"Ai cơ?"
Người mà Lâm Xảo Xảo nói chính là Giang Tư Dự, Giang đại thiếu gia.
"Nghe nói bao nhiêu nữ sinh xinh đẹp theo đuổi anh ta, anh ta đều không thèm, nhỡ đâu anh ta lại thích kiểu con trai ngoan ngoãn, ưa nhìn thì sao.
"Tiểu Cẩn, hay là... cậu đi dụ dỗ anh ta thử xem? Thành công thì cậu coi như có thêm một người bạn trai, không thành công mà bị anh ta đá/nh một trận, cậu cứ than khổ, anh ta chắc chắn sẽ giúp cậu thu dọn Phương Trác!"
Đầu óc Lâm Mộc Cẩn đang rối như tơ vò, chẳng thèm suy nghĩ gì liền đồng ý như thế.
Thế là, nhân lúc Giang Tư Dự đi vệ sinh trong giờ chơi bóng rổ, Lâm Mộc Cẩn mặc đồng phục đến để "dụ dỗ".
Dụ dỗ?
Tôi bỗng chốc gi/ật mình tỉnh giấc, bật dậy khỏi bàn.
Ch*t ti/ệt!
Ông đây là đi dụ dỗ à?
Vậy mà tôi lại đ/ấm Giang Tư Dự một trận, chẳng phải là xong đời rồi sao?
5
Buổi chiều, Lâm Xảo Xảo ăn cơm trưa xong quay lại lớp, lập tức chạy lại hỏi tôi:
"Tiểu Cẩn, thế nào? Có dụ dỗ thành công không?"
Sắc mặt tôi đỏ lên rồi lại tái nhợt, cuối cùng đành đá/nh liều lắc đầu.
Lâm Xảo Xảo thở dài, sau đó nhìn quanh quất, nhiều chuyện ghé sát vào thì thầm:
"Cũng không trách cậu không thành công, bạn của bạn tôi, chị của bạn cùng phòng với cô ấy đang học lớp 1, chính là lớp của Giang đại thiếu gia ấy, nghe nói anh ta buổi trưa bị người ta tập kích ở sân bóng rổ!"
Sắc mặt tôi cứng đờ, Lâm Xảo Xảo đang mải mê hóng hớt nên không nhận ra.
"Nghe nói kẻ tập kích anh ta là một tên bi/ến th/ái, còn cư/ớp cả quần của Giang đại thiếu gia đi nữa!
"Này cậu nói xem, có phải rất giống kiểu fan cuồ/ng bi/ến th/ái không?"
Tôi cứng đờ gật đầu, hoàn toàn không muốn thừa nhận, tôi chính là tên fan cuồ/ng bi/ến th/ái đó!
Mà cái quần của Giang đại thiếu gia, hiện vẫn đang nhét trong cặp sách của tôi.
Giờ nghỉ trưa, tôi vẫn luôn suy nghĩ cách giải quyết Phương Trác.
Chỉ có một mình Phương Trác thì dễ xử, đá/nh một trận là xong.
Nhưng thằng nhóc đó chắc là thích xem phim xã hội đen, đi đâu cũng kè kè ba bốn đứa.
Nếu đông người quá, một mình tôi có lẽ không chống đỡ nổi.
Hơn nữa, bọn chúng còn biết địa điểm b/án hàng của bà nội tôi.
Haiz, thở dài một tiếng, đã xuyên vào đây rồi, vẫn phải dọn dẹp hậu quả thật tốt cho thân chủ nhân cũ thôi.
Còn nửa tiếng nữa vào học, cửa lớp bị người ta đ/á văng ra, tôi và các bạn cùng lớp đồng loạt nhìn sang.
Giây tiếp theo, tôi lập tức co người lại, dùng áo khoác che đầu giả vờ ngủ.
Ai nói cho tôi biết, tại sao Giang Tư Dự lại đến lớp chúng tôi hả?
Tôi gục xuống bàn, trùm áo đồng phục, r/un r/ẩy không dám nhúc nhích, thế mà Lâm Xảo Xảo cái con bé nhiệt tình này cứ chọc chọc tôi.
"Tiểu Cẩn, Tiểu Cẩn! Dậy mau, mục tiêu của cậu xuất hiện rồi!"
Ban đầu Giang Tư Dự lướt mắt nhìn qua, vẻ mặt khó chịu định bỏ đi.
Vừa nghe thấy giọng oang oang của cô nàng, anh ta lập tức chậm rãi nhìn về phía này, tiếng bước chân trong tai tôi ngày càng rõ ràng, cuối cùng dừng lại trước bàn tôi.
"Mục tiêu gì? Nói tôi à?"
Không hề nhé!
Đó đều là suy nghĩ của thân chủ nhân cũ, không liên quan đến tôi!
Đều là hiểu lầm cả thôi!
Tôi đi/ên cuồ/ng giải thích trong lòng, thế nhưng Lâm Xảo Xảo lại nhiệt tình vỗ tôi mạnh hơn.
"Tiểu Cẩn, dậy đi!"
Tôi vẫn không dám động đậy.
Cứ coi như tôi ngủ ch*t đi là được!
Giang Tư Dự cười lạnh một tiếng, những ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn, giọng điệu lạnh lùng như muốn đóng băng tôi: "Ngẩng đầu lên."
6
Tôi gục xuống không nhúc nhích, Lâm Xảo Xảo dường như cũng nhận ra điều gì đó không ổn, ánh mắt ngơ ngác không nói thêm câu nào.
Giang Tư Dự châm chọc lên tiếng: "Là cậu đúng không? Buổi trưa còn dám tập kích tôi, giờ không dám thừa nhận à?"
Nghĩ bụng đằng nào cũng ch*t, sớm muộn gì cũng ch*t!
Tôi mạnh mẽ hất áo đồng phục ra, để lộ đôi mắt đỏ hoe, sụt sịt mũi, dũng cảm thừa nhận tội lỗi của mình: "Là tôi làm đấy!"
Giang Tư Dự gi/ận quá hóa cười: "Được lắm, hay thật đấy!"
Giây tiếp theo, anh ta khóa ch/ặt gáy tôi, dưới ánh mắt kinh ngạc của các bạn học, trực tiếp "b/ắt c/óc" tôi đi.
Khi lại bị đẩy vào buồng vệ sinh, cả người tôi có một cảm giác bất lực tràn trề.
Thú thật, lúc đó tôi thực sự tưởng rằng vừa xuyên qua đã bị b/ắt n/ạt nên mới đ/ấm anh ta một cái.
Giờ thấy Giang Tư Dự mặt mày đầy gi/ận dữ, trên gương mặt đẹp trai còn có một vết bầm tím, tôi cũng có chút hối lỗi.
Tôi thành khẩn xin lỗi: "Xin... xin lỗi..."
Mặc dù nguyên nhân sự việc là hiểu lầm, nhưng tôi cũng không thể giải thích là mình xuyên không đến, chỉ đành chịu trận thôi.
Giang Tư Dự khoanh tay nhìn tôi, cười lạnh: "Nếu xin lỗi mà có ích thì cần cảnh sát làm gì?"
"Vậy... hay là... anh đá/nh lại đi?"
Bị đ/ấm một cái cũng chẳng sao, cùng lắm là mất mặt một chút, chủ yếu là chuyện l/ột quần hơi... cái đó, làm tôi có chút do dự.
Cũng không biết nếu gửi tin nhắn cho Lâm Xảo Xảo, cô ấy có thể đến nhà vệ sinh nam c/ứu tôi không?
"đá/nh cậu?"
Giang Tư Dự bước lên một bước, chiều cao hơn tôi một cái đầu khiến tôi có chút áp lực, tôi lùi lại một bước rồi ngã ngồi lên bồn cầu.
"Đúng là nên đá/nh cậu thật!"
Khoảnh khắc nắm đ/ấm anh ta giơ lên, tôi tưởng anh ta thực sự muốn đ/ấm tôi một cái, theo bản năng liền nhắm mắt lại.
Kết quả, cằm bị người ta nâng lên, môi bị người ta hung hăng cắn lấy.
7
Tôi bỗng chốc mở bừng mắt, chạm phải ánh nhìn của Giang Tư Dự đang tùy ý cắn x/é mình.
Ánh mắt anh ta đầy vẻ thú vị, mang theo ý trả th/ù nồng đậm.
Tôi ban đầu ngẩn người, sau đó vì không đẩy được anh ta ra nên nổi gi/ận, trực tiếp dựa theo lực đạo anh ta hôn mình, hung hăng cắn lại!
Hai người giống như dã thú, x/é x/ác lấy nhau.
Trong khoang miệng tràn ngập mùi tanh sắt của m/áu🩸.
Không hề có chút ám muội nào, chỉ có sự đấu trí và gi/ận dỗi giữa đàn ông với nhau!
Lâu sau, cả hai đều thở hổ/n h/ển buông đôi môi sưng đỏ ra.
Giang Tư Dự nhìn tôi đầy hung á/c: "Tại sao cậu hôn tôi?"
Tôi vừa lau miệng vừa hung dữ trừng mắt nhìn lại: "Anh hôn tôi trước mà! Giờ lại định vừa ăn cư/ớp vừa la làng à?"
Giang Tư Dự vừa lùi lại một bước, thấy tôi h/oảng s/ợ né tránh, khóe môi đắc ý cong lên.
"Chẳng phải cậu muốn 'xử' tôi sao? Tôi muốn xem xem tên lùn như cậu định 'xử' tôi kiểu gì?"
Tôi sững sờ một lúc, sau đó nổi trận lôi đình.
Đệt!
Cái từ 'xử' mà tôi nói là đang nói hùa theo lời anh ta, hoàn toàn không có ý gì khác!"