Anh trai tôi sắp kết hôn rồi.
Tôi đặc biệt trốn về nước để gửi lời chúc phúc.
Tại hiện trường hôn lễ, tôi cầm ly rư/ợu đi về phía anh ấy.
Ngửa cổ uống cạn, rồi nhào tới cắn lên đôi môi mỏng ấy.
Lùi lại một bước, nhìn vết m/áu trên môi anh, tôi mỉm cười ngoan ngoãn:
“Anh, chúc mừng tân hôn.”
1
Quý Triệu Lân nhìn chằm chằm tôi, vẻ mặt vô cảm.
Ánh mắt như lưỡi d/ao tỏa ra hàn quang.
Tôi không sợ ch*t, cong ngón tay lau đi vết m/áu trên môi anh, cười nói:
“Anh, thấy em không vui sao?”
Quý Triệu Lân cau mày quét mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, giọng điệu lạnh lùng:
“Là đợi tôi gọi người mời cậu, hay là cậu tự cút?”
Thật lạnh lùng.
Tôi khẽ thở dài, lại rót thêm một ly rư/ợu.
Cụng ly với cô dâu xinh đẹp.
“Chúc mừng tân hôn nhé, chị dâu.”
Ngửa cổ uống cạn ly rư/ợu, tôi tiếp tục cười:
“Đã gần năm năm rồi không gặp anh trai, hôm nay lại là ngày đại hỷ của hai người, tâm trạng khó tránh khỏi có chút kích động, nên vừa rồi em thật sự không nhịn được… đã cắn anh ấy một cái, chị dâu đừng trách.”
Cô dâu mỉm cười với tôi, nâng ly uống nửa ly.
“Sao có thể chứ, em trai đến được là chúng tôi mừng còn không kịp, chỉ là…” Cô ấy nhìn Quý Triệu Lân bên cạnh, rồi lại nhìn tôi, “Em trai có muốn đến b/ệnh viện xử lý vết thương trước không?”
Tôi ngẩn người.
Theo hướng nhìn của cô ấy, tôi đưa tay lên sờ thái dương.
Tay dính đầy m/áu tươi nhầy nhụa.
Cúi đầu nhìn xuống, cổ áo sơ mi trắng đã nhuộm đỏ cả rồi.
Thảo nào cứ thấy trước mắt lúc đen lúc trắng.
Tôi gi/ật cà vạt tùy tiện lau m/áu trên mặt, ánh mắt lạnh lẽo quét qua cha mẹ nuôi đang ngồi ở bàn chính.
Đặc biệt là người anh hai ốm yếu kia của tôi.
Ánh mắt vừa thu lại.
Cổ tay đột ngột bị nắm ch/ặt.
Quý Triệu Lân th/ô b/ạo gi/ật lấy chiếc cà vạt trong tay tôi rồi ném xuống đất.
Như một đóa hồng đã rữa nát.
Anh trai tôi không còn quan tâm đến tôi nữa rồi.
Tôi nhướng mắt, ánh mắt lướt qua đôi con ngươi đen đầy gi/ận dữ.
Nhìn sang cô dâu đang đứng ngoài cuộc.
Khách sáo cười: “Cảm ơn chị dâu đã nhắc nhở, trên đường tới đây gặp chút t/ai n/ạn nhỏ, em đi ngay đây.”
Cổ tay vẫn bị nắm ch/ặt.
Tôi khẽ lắc nhẹ, cười khẽ:
“Buông ra đi, anh, em phải đi rồi.”
Quý Triệu Lân nhìn chằm chằm tôi, kiệm lời như vàng:
“Giao ra đây.”
Tôi phản ứng lại một lúc.
Để lộ nụ cười bừng tỉnh, bước lên một bước dán sát vào người anh.
“Anh, anh biết không, trước khi về nước em đã đặt sẵn một ngôi m/ộ đôi, sống không thể chung chăn, ch*t cũng phải chung huyệt chứ.”
Chậm rãi lấy ra khẩu sú/ng ngắn Browning giấu ở thắt lưng phía sau, đặt vào lòng bàn tay anh, rồi tiếp tục:
“Nhưng vừa nhìn thấy cô dâu, em liền cảm thấy mình phí công vô ích. Em đã cắn anh như vậy, mà cô ấy chẳng có chút phản ứng nào.
“Rõ ràng, người chị dâu này anh tìm cho em--không, đạt, yêu, cầu.”
Tôi dùng sức rút tay ra, trên cổ tay hằn rõ một vòng đỏ.
Không đúng, hai vòng, ba vòng, bốn vòng…
Chưa kịp đếm xong, trước mắt đã tối sầm hoàn toàn.
Cả người đổ ập về phía trước.
Tiếng kinh hô đột ngột vang lên.
Như nước đổ vào chảo dầu, đại sảnh tiệc cưới hoàn toàn sôi sục.
Lạ thật.
Không cảm thấy đ/au.
Toàn thân được bao bọc trong mùi hương lạnh quen thuộc.
Tôi phản ứng lại.
Bàn tay yếu ớt nắm lấy cánh tay rắn chắc từng ôm tôi vô số lần ấy.
Thì thầm:
“Anh… em sẽ không để anh… từ chối em lần thứ hai nữa đâu.”
2
Mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên giường b/ệnh.
Thật ra cũng chẳng bị thương nặng lắm.
Quý Triệu Lân chỉ cần ôm tôi thêm một lúc là sẽ khỏi thôi.
Vậy mà nhất quyết phải vứt tôi ở cái phòng b/ệnh lạnh lẽo, trống trải này.
Tôi nhắm mắt lại.
Trên người đầy vẻ mệt mỏi sau khi adrenaline rút đi.
Nói mới nhớ, tôi cũng là khách quen của b/ệnh viện này.
Nhờ phúc của người anh hai ốm yếu kia của tôi cả.
Thực ra tôi chẳng có chút qu/an h/ệ huyết thống nào với nhà họ Quý.
Chỉ là một đứa trẻ mồ côi được nhà họ Quý nhận nuôi để làm ngân hàng m/áu di động cho cậu hai mang nhóm m/áu gấu trúc.
Nhà họ Quý cung cấp cơm ăn, tôi cung cấp m/áu cho thiếu gia nhà họ.
Vốn dĩ cũng là một cuộc m/ua b/án khá công bằng.
Nhưng bát cơm đầu tiên họ cho tôi ăn, lại trộn lẫn nửa bát bùn cát.
Do chính tay thiếu gia Quý Trạch Huân múc cho.
Dưới ánh mắt mong chờ của anh ta, tôi đã ăn hết.
Sau đó vào viện, rửa ruột đến mức sống dở ch*t dở.
Ngày xuất viện là thiếu gia cả nhà họ Quý đến đón tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Quý Triệu Lân.
Cao cao lớn lớn, vẻ ngoài cứng rắn, lạnh lùng xa cách.
Nhưng cánh tay ôm tôi lại rất vững chãi.
Lồng ngựk rất ấm, tôi theo bản năng rúc vào trong.
Gọi một tiếng “Anh cả” khe khẽ.
Tôi không nhớ anh ấy có trả lời hay không.
Chỉ nhớ tiếng tim đ/ập mạnh mẽ, dồn dập truyền ra từ lồng ngựk anh.
Lúc đó Quý Triệu Lân mới vào đại học, tự m/ua nhà ở bên ngoài, không thường xuyên về nhà họ Quý.
Việc đón tôi cũng chỉ là tình cờ.
Anh ở nhà, Quý Trạch Huân còn biết thu liễm vài phần, anh vừa đi, Quý Trạch Huân liền nhe nanh múa vuốt với tôi.
Tôi không biết tại sao Quý Trạch Huân lại có á/c ý sâu sắc với tôi đến vậy.
Sau khi rửa ruột, tôi ngay cả cơm cũng ăn ít đi.
Anh ta vẫn không buông tha cho tôi.
Như thể trêu chọc tôi đã trở thành niềm vui trong cuộc sống của anh ta.
Lần thứ ba anh ta ấn đầu tôi xuống bể nước, tôi đã bỏ trốn.
May mà hôm đó trời đổ mưa bão.
Tôi ướt sũng chạy trên phố cũng không thấy quá kỳ lạ.
Tôi chạy đến trường đại học của Quý Triệu Lân.
đá/nh cược tất cả, lì lợm ở lại phòng bảo vệ đợi anh.
Tôi đã đợi được.
Ngày hôm đó anh vừa thi đấu bên ngoài về.
Vest chỉnh tề bước vào phòng bảo vệ.
Đẹp trai đến mức tôi quên cả gọi người.
Anh rủ mắt quét qua đôi chân trần của tôi.
Cũng không chê tôi mất mặt, đưa chiếc ô trong tay cho tôi, rồi xoay người, nửa ngồi xuống.
Tôi không nhớ mình đã trèo lên tấm lưng rộng lớn đó như thế nào.
Giống như gặp được đống củi trong ngày bão tuyết.
Khoảnh khắc áp sát vào, sự tủi nh/ục, tội lỗi, uất ức, hy vọng trong lòng cùng lúc bùng ch/áy, hóa thành nước mắt trào ra.
Sao nỡ buông tay cơ chứ.
Cả đời này cũng không nỡ.
Quý Triệu Lân đưa tôi về nhà riêng của anh.
Tôi được ăn no, có sách đọc không hết, những vết s/ẹo lớn nhỏ trên người dần phai nhạt.
Không biết từ khi nào, cách tôi gọi anh dần dần từ “Anh cả” đổi thành “Anh”.
Hình như bớt đi một chữ, lại thêm một phần thân mật, thêm một phần đặc biệt.
Mà Quý Triệu Lân cũng mặc nhiên chấp nhận.
Ngay cả khi anh và Quý Trạch Huân cùng có mặt, tôi chỉ cần gọi “Anh”,
anh cũng biết tôi đang gọi ai.
Sự ăn ý đ/ộc nhất vô nhị này khiến trong lòng tôi không dưng trào dâng một luồng nhiệt nóng bí mật.