Sau đó là bị tôi đá/nh cho một trận, mới ngoan ngoãn từ bảy lần một tuần giảm xuống còn ba lần.
Khi Úc Trì Mặc đi công tác về, tôi đang ngâm mình trong bồn tắm.
Anh lịch sự gõ gõ vào cánh cửa kính mờ, hỏi:
"Bé cưng, anh vào được không?"
Tôi khua khua làn nước trong bồn, chân thực đến mức tôi quên mất đây chỉ là một giấc mơ, quên mất Úc Trì Mặc đã ch*t được một năm rồi.
"Không được."
Tôi lạnh lùng từ chối.
Bên ngoài im lặng mất năm phút.
Năm phút sau, tiếng gõ cửa lại vang lên.
"Bé cưng, anh có mang quà cho em này."
"Lần trước em nói muốn thấy anh mặc bộ đồng phục đó, giờ còn muốn xem không?"
Đồng phục gì cơ?
Tôi nhớ ra rồi, đó là một chiếc tạp dề cực kỳ hồng phấn, mặc theo kiểu không nội y, chẳng che đậy được gì cả.
"Vào đi."
Giọng tôi hơi khàn.
Chuyện xảy ra sau đó thì không cần phải nói nhiều nữa.
Chúng tôi đùa nghịch trước tấm gương kia, tôi như thể biến thành một khối bột, bị nhào nặn đủ kiểu.
Chơi đến mức hỏng bét.
Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, ga giường đã trở nên hỗn độn.
Đôi chân không hiểu sao hơi r/un r/ẩy.
Tôi thầm m/ắng Úc Trì Mặc vài câu rồi dọn dẹp bãi chiến trường đó.
Người giúp việc trong nhà đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Tôi xuống lầu, nhìn thấy một người không ngờ tới.
7
Giấc mơ đêm qua quá sâu đậm.
Đến mức khi nhìn thấy gương mặt của Giang Thiếu Dụ, người có ba phần giống Úc Trì Mặc, tôi có chút thẫn thờ.
Giang Thiếu Dụ là một sinh viên nghèo.
Thêm vào đó, chúng tôi cùng xuất thân từ một nơi.
Tôi đến kinh thành đi học, nhà cậu ta nghèo đến mức không còn hạt gạo nào mà vẫn còn cố giúp tôi một trăm tệ.
Đời này tôi hiếm khi làm việc thiện, nên đã chiếu cố cậu ta một chút.
Ai ngờ mọi người đều hiểu lầm cậu ta là tiểu tình nhân của tôi.
Là tôi vì cô đơn không chịu nổi nên tìm một kẻ thế thân cho Úc Trì Mặc.
Ch*t ti/ệt, Úc Trì Mặc ch*t bao lâu thì tôi sung sướng bấy lâu, tôi có bao nhiêu là không nghĩ thông suốt mà phải tự tìm cho mình một Úc Trì Mặc khác chứ?
Giang Thiếu Dụ trước đây khá thú vị, sống lưng thẳng tắp, mang theo chút kiêu ngạo, nói:
"Anh Tống, số tiền này tôi sẽ trả lại cho anh."
Tôi tiện tay vỗ vai cậu ta, đứa nhỏ này còn biết đỏ mặt.
Sau này không biết có phải nghe được vài lời ra tiếng vào hay không mà trở nên lạnh nhạt với tôi hơn hẳn.
Tôi để lại phòng trong biệt thự cho cậu ta, cậu ta cũng rất ít khi đến ở.
Tôi dừng bước.
Cúi đầu.
Trên eo có thêm một bàn tay.
Úc Trì Mặc không biết xuất hiện từ lúc nào.
Anh dường như khẽ cười bên tai tôi:
"Bé cưng, cậu ta là ai?"
Không phải đang mơ.
Lần này, tôi thực sự nghe thấy giọng nói của Úc Trì Mặc.
Tôi thậm chí có thể cảm nhận được bàn tay trên eo mình đang siết ch/ặt lại.
Úc Trì Mặc bắt đầu có thực thể.
Đối với tôi, đây tuyệt đối không phải là một tin tốt.
"Hôm qua anh không đến đón tôi."
Giọng Giang Thiếu Dụ hơi căng thẳng.
Cậu ta không nhìn thấy Úc Trì Mặc.
Nghĩa là, chỉ có tôi và những dòng bình luận mới nhìn thấy anh.
Tôi đứng ở góc cầu thang, nhìn xuống Giang Thiếu Dụ:
"Thì sao?"
Giang Thiếu Dụ quay mặt đi:
"Tôi đang làm thêm, tiền sẽ trả lại cho anh, cả tiền ở nữa, cũng sẽ trả cho anh."
Cách đây không lâu, tôi nhận được cuộc gọi từ bố mẹ Giang Thiếu Dụ.
Đầu dây bên kia, hai ông bà dè dặt hỏi tôi liệu Giang Thiếu Dụ có gặp chuyện gì ở trường không.
Tôi mới biết tên nhóc này đắc tội với mấy vị công tử bột.
Trở thành cái gai trong mắt người ta.
Tôi vốn không định quản chuyện bao đồng này.
Chỉ là đột nhiên nhớ đến bố mẹ mình.
Thế nên mỗi lần ra ngoài, tôi đều bảo tài xế đổi lộ trình để qua trường.
Đón cái tên sói mắt trắng không biết tốt x/ấu kia về.
Giang Thiếu Dụ rất ít khi chủ động đến biệt thự của tôi.
Tôi không có thời gian để vỗ về lòng tự trọng của thiếu niên, chỉ đáp lại một cách qua loa:
"Được."
Bàn tay trên eo biến mất.
Con m/a Úc Trì Mặc này quả thật là đến không dấu vết, đi không hình bóng.
Nhưng hôm nay, tôi còn có lịch trình khác.
Không có thời gian tìm đại sư bắt q/uỷ.
Một người anh em khác của Úc Trì Mặc là Tần tổng, có một dự án hợp tác với sản nghiệp nhà họ Úc, vừa mới bắt đầu triển khai khi Úc Trì Mặc còn sống.
Nếu có thể tiến hành thuận lợi, thu nhập sẽ rất đáng kể.
Tiệc rư/ợu anh ta tổ chức, tôi phải đi một chuyến.
8
【Ăn mặc hoa hòe lộng lẫy thế này, Tống An Linh đang mở màn cho ai xem đấy?】
【Người bên trên kia, thực ra người ta chỉ mặc một bộ vest lịch sự thôi mà? Có điều vóc dáng này, gương mặt này, chậc chậc, công chính được hưởng lợi quá rồi nhỉ?】
【Tống An Linh chẳng cần phải thả câu, chỉ cần khẽ ngoắc tay, không biết có bao nhiêu đại gia cắn câu nữa.】
……
Bình luận phân hóa cực đoan, một nửa đang m/ắng tôi, một nửa đang khen ngợi vẻ ngoài.
Khi tôi đến nơi, bữa tiệc sắp bắt đầu.
Vừa xuất hiện, tôi vẫn trở thành tâm điểm của đám đông.
Vẫn là nhờ phúc của lão công m/a q/uỷ, ai ai cũng muốn xem thử, con chim hoàng yến đã mê hoặc Úc Trì Mặc đến mức mất phương hướng, đến cả di chúc cũng chỉ viết tên tôi một mình, trông như thế nào.
Ba "người anh em tốt" của Úc Trì Mặc vây quanh tôi, hỏi han ân cần.
Những vị công tử nhà giàu này đều biết, thay vì nói mấy lời hoa mỹ, chi bằng đưa một khoản tiền lớn thì thiết thực hơn.
Tôi chọn tới chọn lui, đang định nhận quà của một trong số họ thì Tần tổng đến.
"Khuy măng sét?"
Tần tổng đẩy đám anh em nhà mình ra:
"Trong buổi đấu giá cách đây không lâu, tôi vừa thắng được một đôi khuy măng sét sapphire, rất hợp với em."
"An Linh, nếu em thích khuy măng sét, tôi sẽ bảo người đi lấy ngay."
Tôi từ chối vài câu.
Tần tổng ngược lại bật cười:
"Úc Trì Mặc không còn nữa, chăm sóc em là việc tôi nên làm."
Những người khác thực lực không bằng Tần tổng, tự thấy mất mặt nên rời đi.
Bình luận không nhắc nhở, xung quanh cũng không có bóng m/a nào của Úc Trì Mặc.
Quà của kẻ khờ dâng tận cửa, không lấy thì phí.
Thấy tôi đồng ý nhận, nụ cười trên gương mặt Tần tổng cũng chân thành hơn đôi chút.
Anh ta lấy ra loại rư/ợu trân quý, mời tôi nếm thử.
"Tần tổng, dự án ở phía Tây thành phố kia..."
Tần tổng lại xua tay:
"Hôm nay chỉ cần vui vẻ, không bàn chuyện công việc."
Không lâu sau, anh ta đi tiếp đãi những vị khách khác.
Nhưng cứ có người tiến lên mời rư/ợu tôi.
Người quen tôi còn chưa chắc nể mặt, người không quen thì khỏi phải nói.
Thế nhưng uống chưa được mấy ngụm, thần trí tôi bắt đầu trở nên hỗn lo/ạn.
Đuôi mắt nhuốm một tầng đỏ ửng, tôi cố gắng đứng dậy, bước chân có chút không vững, sắp ngã sang một bên.