Cùng với Thẩm Nhược Khanh được một năm, tôi mới biết mình đã tìm nhầm đối tượng công lược.
Hệ thống bảo Thẩm Nhược Khanh thích kiểu người bám người, thế là tôi cứ thế mặt dày mày dạn chen chân vào cuộc sống của anh ấy.
Sau khi ở bên nhau, tôi càng ngày càng đòi hỏi phải hôn, phải ôm, h/ận không thể lúc nào cũng dính lấy nhau không rời.
Thẩm Nhược Khanh chưa bao giờ thể hiện sự yêu thích dành cho tôi, tôi cứ ngỡ anh chỉ là người kín đáo.
Cho đến khi hệ thống đột ngột lên tiếng.
"Ký chủ, cô công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!"
"Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, thực chất tâm địa đ/ộc á/c, gh/ét nhất là người khác bám lấy mình."
Tôi vội vàng lăn lộn từ trên người Thẩm Nhược Khanh xuống.
Đối mặt với ánh mắt khó hiểu của anh, tay tôi run lên bần bật.
Từ đêm đó trở đi, tôi không dám rúc vào lòng Thẩm Nhược Khanh ôm eo anh ngủ nữa.
1
"Ký chủ!!!"
Khi nghe lại giọng nói đã im hơi lặng tiếng từ lâu của hệ thống, tôi đang ngồi vắt vẻo trên người Thẩm Nhược Khanh làm nũng.
Thẩm Nhược Khanh đang xử lý công việc, còn tôi thì như không có xươ/ng, rúc vào lòng anh.
Sống mũi cao thẳng của anh đeo một chiếc kính gọng vàng, anh đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, ngay cả nửa ánh mắt cũng không thèm dành cho tôi.
Tôi không an phận ngồi trên đùi anh, chỗ này chạm một cái, chỗ kia sờ một cái.
Thẩm Nhược Khanh coi như không nghe thấy những hành động nhỏ của tôi, anh vẫn đang chỉ đạo công việc trong cuộc họp, giọng nói không hề thay đổi một chút nào.
Đúng lúc tôi đang chán nản, giọng nói của hệ thống n/ổ tung bên tai tôi.
"Trời ơi, ký chủ, cô đã làm cái gì thế này!"
Tôi gi/ật nảy mình, suýt chút nữa trượt khỏi đùi Thẩm Nhược Khanh.
Đang định oán trách hệ thống biến mất lâu như vậy mà vừa xuất hiện đã dọa người, tôi liền nghe thấy một tin tức kinh khủng hơn.
"Ký chủ, cô công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!"
Cái gì? Làm sao có thể!
Tôi trợn tròn mắt, vội vàng rụt tay lại, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn gương mặt nghiêng của Thẩm Nhược Khanh.
Có lẽ ánh mắt tôi quá lộ liễu, Thẩm Nhược Khanh quay đầu lại nhìn tôi một cái đầy ẩn ý.
Tôi vội vàng giao tiếp với hệ thống trong đầu.
"Ngươi nói ta công lược nhầm người? Sao có thể chứ?"
"Ký chủ, sao cô có thể phạm sai lầm cấp thấp như vậy cơ chứ!"
"Chính ngươi bảo ta là người đầu tiên va phải khi bước ra khỏi nhà vệ sinh chính là nam chính mà! Ta còn chưa trách ngươi tự ý bỏ vị trí, sắp xếp nhiệm vụ xong là biến mất, suốt nửa năm không thấy bóng dáng đâu, giờ ngươi còn quay sang trách ta!"
"Ký chủ! Cô! Ta!"
Hệ thống bị tôi tuôn một tràng m/ắng mỏ đến mức á khẩu.
"Ký chủ, Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, thực chất tâm địa đ/ộc á/c, gh/ét nhất là người khác bám lấy mình. Lần này cô không chỉ công lược nhầm người, mà đ/áng s/ợ hơn là cô đã chọc vào Thẩm Nhược Khanh rồi!"
Hệ thống vừa dứt lời, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Không chút do dự, tôi lăn lộn từ trên người Thẩm Nhược Khanh xuống, ngã nhào ra đất một cách chật vật.
Lúc này, tầm mắt của Thẩm Nhược Khanh mới rời khỏi máy tính, đặt lên người tôi đang ngã chỏng vó trên sàn.
Đối mặt với ánh mắt anh, nếu là ngày thường, chắc chắn tôi đã nhân cơ hội làm nũng, nói mình bị ngã đ/au ở đâu đó, bắt anh bế lên, thổi thổi cho mình rồi.
Nhưng giờ tôi nào dám, chỉ cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình như những lưỡi d/ao sắc bén.
Tay tôi run lên như cày, không dám nán lại thêm, tôi để lại một câu "Em buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây", rồi vội vã chạy khỏi thư phòng.
2
Trở về phòng ngủ, tôi chui tọt vào chăn, hồi tưởng lại mọi chuyện sau khi gặp Thẩm Nhược Khanh, lúc này mới nhận ra mọi thứ đều đã có dấu vết từ trước.
Theo như hệ thống nói trước đó, nam chính thích kiểu người bám người, càng bám càng tốt. Nhưng Thẩm Nhược Khanh, tôi mặt dày đeo bám, ngày nào cũng dính lấy anh, chẳng thấy anh nở một nụ cười hay nói lời yêu tôi bao giờ.
Trước đây tôi cứ nghĩ anh quá kín đáo, giờ nghĩ lại, bản thân Thẩm Nhược Khanh vốn chẳng ưa gì kiểu người bám người.
Việc anh đồng ý ở bên tôi, có lẽ cũng chỉ vì tôi cứ bám riết không buông, quá phiền phức mà thôi.
Sau khi xâu chuỗi lại những việc đã làm từ khi gặp Thẩm Nhược Khanh, tôi rút ra một kết luận: tôi xong đời rồi.
Ngộ nhỡ ngày nào đó Thẩm Nhược Khanh thấy tôi chướng mắt, liệu anh có trực tiếp thủ tiêu tôi luôn không?
"Hệ thống, ngươi nói xem giờ ta chạy trốn ngay trong đêm, liệu còn sống nổi không?"
Hệ thống rất nghiêm túc từ chối đơn xin chạy trốn của tôi.
"Ký chủ, nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ, không chỉ không nhận được 50 triệu tiền thưởng, mà còn bị hệ thống chính xóa sổ. Hơn nữa, với tình hình hiện tại, cô mà tự ý bỏ trốn, rất có thể bị Thẩm Nhược Khanh bắt lại, nguy hiểm đến tính mạng đấy."
Tiền thưởng… tiền thưởng cũng không phải quan trọng nhất.
Nếu chỉ vì 50 triệu, tuy tôi không lấy ra được, nhưng Thẩm Nhược Khanh thì có thể.
Nhưng quan trọng nhất là, nếu tôi không hoàn thành nhiệm vụ, tôi vẫn sẽ bị hệ thống xóa sổ. Cơ thể ở thế giới gốc của tôi đã ch*t rồi, chỉ còn lại linh h/ồn này, nếu nhiệm vụ thất bại, tôi cũng không thể trở về thế giới cũ được nữa.
Tôi phải tìm cách hoàn thành nhiệm vụ, ở lại đây.
Nhiệm vụ chẳng phải là ngăn cản nam chính và bạch nguyệt quang gương vỡ lại lành, để nam chính bước lên đỉnh cao nhân sinh sao?
Thế nên lúc đó tôi mới chen ngang, định gặp nam chính trước, c/ắt đ/ứt cuộc trùng phùng của anh ta và bạch nguyệt quang, sau đó lợi dụng điểm nam chính thích người bám người để hy sinh bản thân, triệt để c/ắt đ/ứt khả năng họ gương vỡ lại lành.
Giờ xem ra, tuy đã c/ắt đ/ứt cuộc trùng phùng của họ, nhưng tôi lại nhận nhầm người rồi!
Ngược lại còn mơ màng hồ đồ ở bên Thẩm Nhược Khanh.
Không chỉ vậy, tôi còn ngày ngày bám lấy Thẩm Nhược Khanh, bắt anh hôn chào buổi sáng, hôn chúc ngủ ngon, ngày nào cũng phải ôm tôi ngủ, ngay cả khi anh làm việc tôi cũng luôn bám lấy không rời.
Đều tại hệ thống, tại nam chính, tại Thẩm Nhược Khanh.
Tôi sợ hãi r/un r/ẩy trong chăn, nước mắt chực trào nơi khóe mắt.
"Thẩm Nhược Khanh đến rồi."
Hệ thống đột ngột nhắc nhở, giây tiếp theo, tấm chăn trên đầu tôi bị người ta vén lên, ánh đèn làm tôi phải nheo mắt lại.
Thẩm Nhược Khanh hôm nay xong việc sớm vậy sao?
Bình thường Thẩm Nhược Khanh luôn làm việc đến rất muộn, tôi rúc vào lòng anh buồn ngủ díu mắt, nhưng vẫn cố gắng ở lại cùng anh làm việc cho xong.