Phía trên, chăn của Thẩm Vũ sột soạt một tiếng.
Tôi ngậm lấy môi dưới của nó, khẽ cắn một cái.
Nhịp thở của Thẩm Vũ đột nhiên trở nên nặng nề, là kiểu thở dốc như người vừa bị bóp cổ rồi lại được buông ra.
Tay tôi bắt đầu run lên.
Tôi muốn tiếp tục, nhưng tôi đã nhẫn nhịn.
Trên giường tầng vang lên một tiếng thở dài cực khẽ.
"Thẩm Vũ?" Tôi khẽ gọi một tiếng.
Không có tiếng trả lời. Nhưng tôi chắc chắn cậu ấy chưa ngủ.
6
Trưa hôm sau, trong phòng chỉ còn tôi và Thẩm Vũ.
Cậu ấy ngồi trước bàn đọc sách, tôi nằm trên giường giả vờ ngủ.
"Lâm Bắc." Cậu ấy đột nhiên lên tiếng.
Tôi gi/ật mình suýt chút nữa bật dậy khỏi giường.
"...Ừ?"
"Có phải cậu chưa ngủ không?"
"Ngủ rồi, vừa mới tỉnh thôi."
Cậu ấy quay đầu nhìn tôi, ánh mắt rất kỳ lạ.
"Dạo này... cậu có thấy trong phòng mình có gì không ổn không?"
"Không ổn gì cơ?"
"Chỉ là... không nói rõ được." Cậu ấy cúi đầu, vành tai dần đỏ lên.
Cậu ấy không nói gì nữa, nhưng tôi để ý thấy tay cậu ấy cứ luôn mân mê ngón tay mình--
Chính là vị trí mà mấy hôm nay tôi vẫn luôn mân mê ngón tay con búp bê.
Tim tôi đ/ập nhanh hơn.
"Lâm Bắc, trong túi cậu... có phải để cái gì không?"
Tim tôi hẫng một nhịp. "Cái gì?"
"Túi của cậu, cộm lên kìa."
"À, cái đó," n/ão tôi vận hành với tốc độ ánh sáng, "là sạc dự phòng."
"Sạc dự phòng? Cậu ở trong phòng mà cũng mang theo sạc dự phòng à?"
"Ừ, mang theo cho có cảm giác an toàn."
Thẩm Vũ nhìn tôi hai giây, không hỏi thêm nữa.
Nhưng chiều hôm đó, cậu ấy phá lệ đề nghị cùng tôi đến thư viện tự học.
Khi đi đến cửa thư viện, cậu ấy đột nhiên dừng lại.
Quay người nhìn tôi, biểu cảm nghiêm túc đến mức không giống như đang nói đùa.
"Lâm Bắc, nếu cậu có chuyện gì muốn nói với mình, cứ nói thẳng đi."
"Ý cậu là sao?"
"Chỉ là..." môi cậu ấy mấp máy, cuối cùng chỉ nói một câu, "Thôi, vào đi."
Cậu ấy đi vào trước. Tôi đứng ở cửa, tim đ/ập nhanh như đá/nh trống.
Cậu ấy biết rồi sao? Hay chỉ là nghi ngờ?
Tôi sờ sờ con búp bê trong túi.
Nó nằm im lìm ở đó.
Tôi đột nhiên nảy ra một ý nghĩ đi/ên rồ--
Thay vì để cậu ấy đoán, chi bằng chính tôi nói cho cậu ấy biết.
7
Nhưng ý nghĩ này còn chưa kịp thực hiện thì Lão Tam đã cầm một tờ áp phích xông vào.
"Lâm Bắc! Thẩm Vũ! Trường tổ chức đi dã ngoại!
Hai ngày một đêm! Đi vào trong núi! Hai người một phòng!"
Tim tôi hẫng một nhịp.
Hai người một phòng, với Thẩm Vũ ư?
"Ai dẫn đội?" Tôi hỏi.
"Hội trưởng hội sinh viên, Lục Từ Chu."
Lục Từ Chu. Sinh viên năm ba, hội trưởng hội sinh viên trường, đẹp trai, gia thế tốt, thành tích tốt.
Thẩm Vũ dường như khá thân với cậu ta-- thỉnh thoảng tối về còn nhắc tới cậu ta:
"Lục Từ Chu mời mọi người uống trà sữa"
"Lục Từ Chu nói bản kế hoạch của mình viết tốt".
Lần nào tôi cũng giả vờ như không để ý, thực tế là từng chữ từng chữ đều nghe rất rõ.
Tối đến Thẩm Vũ về, thay một chiếc áo khoác mới, màu xanh navy.
"Áo mới à?" Tôi hỏi.
"Ừ." Thẩm Vũ cúi đầu nhìn một cái.
"Lục Từ Chu nói màu này hợp với mình nên mình m/ua."
Lòng tôi chua xót. Lục Từ Chu nói hợp với cậu nên cậu m/ua?
Nhưng tôi không nói ra, chỉ "ồ" một tiếng, rồi xoay người quay mặt vào tường.
Tôi lén nhìn cậu ấy qua khe rèm giường--
Đẹp, thực sự là quá đẹp.
Cho nên người khác cũng sẽ thấy đẹp, người khác cũng sẽ muốn đến gần cậu ấy.
Tôi lấy con búp bê từ dưới gối ra ôm vào lòng, khẽ gọi nó:
"Thẩm Vũ, cậu có thể đừng quan tâm đến Lục Từ Chu không?
Đi dã ngoại mình muốn ở chung phòng với cậu."
Con búp bê không thèm đếm xỉa đến tôi.
Tôi thở dài, vùi mặt vào cổ con búp bê.
8
Ngày hết hạn đăng ký dã ngoại, tôi điền vào phiếu đăng ký.
Ở mục "bạn đồng hành", tôi viết tên Thẩm Vũ.
Lão Tam ghé vào xem: "Người ta chưa chắc đã muốn ở chung với cậu đâu.
Dạo này Thẩm Vũ cứ đi cùng Lục Từ Chu như hình với bóng, biết đâu hai người họ đã hẹn nhau rồi."
Tay tôi khựng lại: "Cậu nói bậy gì thế?"
"Tớ không nói bậy đâu.
"Hôm qua tớ đến văn phòng hội sinh viên, thấy Lục Từ Chu khoác vai Thẩm Vũ cùng xem tài liệu, hai người họ cười nói vui vẻ lắm."
Tôi ném bút xuống bàn, rồi nhặt lên, trải phẳng tờ giấy, điền lại lần nữa.
Vẫn viết tên Thẩm Vũ.
Kết quả là tối hôm đó danh sách phân chia đã có:
Tôi và Thẩm Vũ được phân cùng một phòng, Lão Tam ở cùng người khác.
Lão Tam gào lên "Tại sao".
Tôi lờ cậu ta đi, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên.
Thẩm Vũ cũng đang xem danh sách, biểu cảm rất bình thản.
"Thẩm Vũ, chúng ta ở chung phòng."
"Ừ, thấy rồi."
"Cậu không vui à?"
"Không." Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái, "Ở với ai cũng như nhau thôi."
Ở với ai cũng như nhau?
Lòng tôi chùng xuống, quay người bỏ đi.
Đi được ba bước lại quay lại: "Vậy cậu ở với Lục Từ Chu cũng như nhau à?"
Thẩm Vũ ngẩn người: "Cậu đang nói cái gì vậy? Lục Từ Chu ở với người khác rồi."
"Nếu cậu ta ở cùng cậu thì sao?"
"Rốt cuộc cậu muốn hỏi gì?"
"Không có gì."
Tôi về giường lôi con búp bê ra:
"Thẩm Vũ, có phải cậu thích Lục Từ Chu không?"
Con búp bê không nói gì.
Tôi xoay người ép bản thân phải ngủ.
Trưa hôm sau, trường đột xuất kiểm tra xem có đồ điện tử cấm hay không.
Lão Tam tranh thủ lúc tôi không có ở đó đã lục lọi giường tôi.
Khi tôi về đến nơi, cậu ta đang cầm con búp bê lật qua lật lại ngắm nghía.
"Lâm Bắc! Con búp bê này của cậu--"
"Trả lại đây!"
"Vãi thật, con búp bê này nhìn giống Thẩm Vũ thế!
Cậu nhìn cái mắt này, cái mũi này, vị trí nốt ruồi này đều y hệt luôn-- vãi, không phải là cậu..."
9
Cậu ta đưa tay định sờ vào mặt con búp bê.
"Không được!"
Hai giọng nói cùng vang lên một lúc-- là tôi và Thẩm Vũ.
Lão Tam sững người, nhìn tôi, rồi lại nhìn Thẩm Vũ.
Mặt Thẩm Vũ hơi đỏ lên: "Mình chỉ là... không thích người khác chạm vào thứ gì đó trông giống mình thôi."
Tôi nói theo: "Đây là búp bê của tôi, cậu đừng có sờ lung tung."
Lão Tam chớp mắt: "Búp bê của cậu trông giống Thẩm Vũ, Thẩm Vũ còn không cho người khác chạm vào--
Hai người các cậu..."
"C/âm miệng." Tôi và Thẩm Vũ lại đồng thanh.
Lão Tam giơ hai tay đầu hàng, chuồn khỏi phòng.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Thẩm Vũ, không khí đông cứng lại.
Tôi ôm con búp bê không biết nên nói gì.
Thẩm Vũ đi đến trước mặt tôi: "Cho mình xem với."
Tôi chần chừ một lúc rồi đưa con búp bê qua.
Thẩm Vũ nhận lấy, cúi đầu nhìn khuôn mặt giống hệt mình kia, ngón tay khẽ chạm vào tai con búp bê--
Chính là vị trí mà tối qua tôi đã cắn-- tai cậu ấy đỏ bừng lên.