Uất Văn Chu không biết gì cả.
Tôi nhảy xuống khỏi đầu gối anh, liều mạng cào vào cửa kính.
Anh ấy hiểu rồi.
Uất Văn Chu thở dài:
“Không muốn thì thôi.”
Anh bế tôi lên lần nữa, vuốt ve bộ lông của tôi:
“Nếu em muốn giữ, vậy thì sinh ra đi.”
Không ngờ cũng có lúc Uất Văn Chu dễ nói chuyện như vậy.
Nhưng rất nhanh, tôi đã nhận ra.
Anh ấy sợ sẽ mất tôi một lần nữa.
Anh vẫn ôm tôi ngủ mỗi tối như trước, nhưng nửa đêm luôn gi/ật mình tỉnh giấc để x/ác nhận xem tôi có còn ở bên cạnh hay không.
Cứ mỗi một tiếng đồng hồ, anh lại phải kiểm tra vị trí của tôi.
Ngay cả khi ở công ty, anh cũng xem camera.
Thế là tôi ngậm lấy ổ mèo, kéo nó đến trước ống kính, rồi quay mông vào camera.
Người và mèo vẫn ở đây nhé.
Những ngày này, tôi cứ suy nghĩ mãi không biết người và mèo thì sẽ sinh ra thứ gì.
Người-mèo sao?
Liệu nó sẽ trông giống Uất Văn Chu, hay giống tôi đây?
Tối hôm nay trở về, tâm trạng Uất Văn Chu có vẻ rất tốt.
Anh cúi người, xoa xoa đầu tôi:
“Tiểu Quất, tao sắp tìm được người đó rồi.”
“Cái kẻ đã bò lên giường tao, cái kẻ đã lừa dối tao, cái kẻ có thể biến mất một cách lặng lẽ không dấu vết.”
Vì tìm tôi, Uất Văn Chu đã bắt giữ cả Giản Kiều Tri và Tống Độ Ngôn.
đá/nh giá của Tống Độ Ngôn về Uất Văn Chu quả nhiên không sai.
Nếu Uất Văn Chu bình thường một chút, thì đã chẳng thể làm phản diện.
Anh điều tra ra việc tôi hóa hình từng có qua lại với nam nữ chính, nên đã trực tiếp dùng th/ủ đo/ạn bắt cả hai về.
Nh/ốt họ ở những căn phòng khác nhau.
Bên ngoài, ai cũng tưởng Giản Kiều Tri và Tống Độ Ngôn đi hưởng tuần trăng mật rồi.
Uất Văn Chu rất hiểu tâm lý con người, anh cố gắng khai thác từ miệng họ dù chỉ là một manh mối nhỏ nhất về tôi.
Nhưng Uất Văn Chu không hiểu tình yêu.
“A Ngôn sẽ không nói cho anh đâu, nên Uất Văn Chu, đừng hòng khai thác được gì từ tôi.”
Giản Kiều Tri ngồi trên ghế sofa, thần thái bình thản:
“Người đó đã bị chúng tôi đưa đi rồi, anh sẽ không bao giờ tìm thấy cậu ấy đâu.”
Tôi lo lắng chạy vòng quanh Uất Văn Chu.
Uất Văn Chu cười khẩy:
“Vậy sao?”
Mâu thuẫn giữa nam nữ chính và phản diện lần này gay gắt hoàn toàn là vì tôi.
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải làm gì đó.
Tôi chơi cuộn len trong phòng, Uất Văn Chu đã vào phòng tắm.
Cửa vừa đóng ch/ặt, tôi liền lập tức lục lọi lấy ra chìa khóa từ đầu giường anh.
Ngậm chìa khóa chạy xuống lầu, khó khăn nhét vào khe cửa.
“Meo.”
Tôi cào vài cái vào cửa.
Không dám gây ra tiếng động quá lớn vì sợ thu hút sự chú ý của người khác, nhưng cũng không dám quá nhỏ vì sợ Giản Kiều Tri không nghe thấy.
Giản Kiều Tri đúng là nữ chính.
Cô ấy phản ứng nhanh nhạy, chỉ loáng cái đã dùng chìa khóa mở cửa.
Cửa mở ra, không thấy người đâu, chỉ thấy mỗi tôi.
Giản Kiều Tri ngẩn người một chút.
Cô ấy bế tôi lên, thì thầm cảm ơn:
“Cảm ơn em nhé, Tiểu Quất.”
“Em có biết A Ngôn bị nh/ốt ở đâu không?”
Tôi nhảy ra khỏi lòng cô ấy, dẫn cô ấy đi về phía cánh cửa khác.
Tôi cũng muốn nói, cảm ơn cô, Giản Kiều Tri.
Nếu không có cô, giờ này tôi vẫn đang lang thang ngoài đường rồi.
Cảm ơn cô đã tìm cho tôi một người chủ.
Tuy anh ấy là kẻ x/ấu trên danh nghĩa, nhưng đối với tôi thực sự rất tốt.
Tôi cũng rất thích anh ấy.
Giản Kiều Tri dùng chiếc chìa khóa còn lại mở cửa.
“A Ngôn?”
Trong phòng trống không.
“Cô Giản.”
Uất Văn Chu đứng giữa cầu thang, thần sắc bình thản, thu hết mọi thứ vào tầm mắt.
“Cô đang tìm cậu ta sao?”
Hai vệ sĩ áp giải Tống Độ Ngôn đang bị trói tay đi vào.
11
“Tôi biết ngay là sẽ không đơn giản như thế mà.”
Giản Kiều Tri bước lên một bước, chắn tôi ra sau lưng:
“Thả A Ngôn ra.”
“Ngay từ đầu, anh đâu chỉ muốn tìm người đó, anh còn muốn tìm một cái cớ đường hoàng để giam cầm tôi và A Ngôn.”
Giản Kiều Tri từng câu từng chữ, vô cùng rõ ràng:
“Anh chưa bao giờ yêu tôi, anh chỉ là không cam tâm khi không có được thứ mình muốn. Làm khó tôi và A Ngôn, chẳng lẽ anh nghĩ mình sẽ đạt được thứ mình muốn sao?”
Uất Văn Chu không nhìn cô ấy, anh dường như chẳng nghe thấy một chữ nào, chỉ chằm chằm nhìn vào cục bông màu cam đang trốn sau chân cô:
“Uất Tiểu Quất, lại đây.”
Tôi run lên.
Ai cũng biết, gọi cả họ lẫn tên thì chắc chắn không có chuyện gì tốt lành.
Huống hồ nửa tiếng trước, tôi vừa mới tr/ộm chìa khóa của Uất Văn Chu để thả Giản Kiều Tri ra.
Nhưng tôi vẫn chọn bước về phía anh.
Giản Kiều Tri cản tôi lại:
“Tiểu Quất là con mèo tôi nhặt được. Lúc đó tôi nhìn nhầm người nên mới giao nó cho anh chăm sóc, bây giờ, tôi muốn mang nó đi cùng.”
“Loại người như anh, không xứng đáng nhận được bất kỳ tình yêu nào.”
Nghe những lời này từ người mình từng thích, tôi nghĩ Uất Văn Chu chắc chắn rất đ/au lòng.
Dù sao tôi cũng từng tận mắt chứng kiến dáng vẻ Uất Văn Chu yêu Giản Kiều Tri.
Tôi muốn thoát khỏi vòng tay Giản Kiều Tri để chạy về phía Uất Văn Chu, rất muốn, rất muốn.
Cùng lúc đó, Tống Độ Ngôn phía bên kia dùng mảnh kính vỡ giấu trong người c/ắt đ/ứt dây trói, nhân lúc hai vệ sĩ không kịp phản ứng đã quật ngã họ.
Anh ta sải bước chạy về phía Giản Kiều Tri, cuối cùng gần như là lao đến ôm ch/ặt lấy cô ấy như thể vừa thoát ch*t.
Cửa bị va mạnh, một nhóm lớn người nhà họ Tống và họ Giản xông vào.
Nam nữ chính luôn có đường lui, Uất Văn Chu dù làm gì cũng chỉ trở thành chất xúc tác cho tình cảm của họ.
“Uất tổng.”
Tống Độ Ngôn và Giản Kiều Tri đan mười ngón tay vào nhau.
“Lời vừa nói chẳng qua chỉ để kéo dài thời gian thôi. Nhưng tôi nghĩ, A Kiều nói đúng.”
“Kẻ đi/ên như anh, vĩnh viễn không bao giờ có được thứ mình muốn, vì anh không xứng.”
Tôi đã nhân lúc hỗn lo/ạn chạy về phía Uất Văn Chu từ sớm.
Khi Tống Độ Ngôn nói câu đó, tôi đang cào vào đầu gối Uất Văn Chu.
Lo lắng đến mức suýt thì nói ra tiếng người.
“Meo meo meo meo meo!”
Đừng nghe bọn họ nói bậy.
Tiểu miêu yêu anh mà! Tiểu miêu yêu anh mà!
Uất Văn Chu cúi đầu nhìn tôi một cái.
Sau đó cúi người bế tôi lên.
“Vậy sao?”
Lời vừa dứt, người của nhà họ Uất từ phía sau bao vây lại.
Hai bên đối đầu, không ai động thủ.
“Tiễn khách.”
Khóe môi Uất Văn Chu cong lên:
“Chỉ là đùa với cô Giản và anh Tống một chút thôi, đừng làm họ bị thương.”
Giản Kiều Tri và Tống Độ Ngôn biết rõ, năng lực hiện tại của họ chưa đủ để lật đổ Uất Văn Chu.
Chỉ đành nuốt gi/ận rời đi.
Trước khi đi, Giản Kiều Tri còn ngoái đầu nhìn tôi một cái.