Beta thật sự không thể sinh con

Chương 1

07/08/2026 13:18

Tôi là một Beta, sau khi giả dạng thành Omega thành công, tôi vội vã chạy đến nhà vị Alpha kim chủ đang ốm yếu, nằm liệt giường kia ngay trong đêm.

Kết quả, đối phương không những còn trẻ, mà còn vạm vỡ đến mức trông có vẻ chỉ cần một cú đ/ấm là đủ lấy mạng tôi.

Sau nửa tháng lao tâm khổ tứ ngày đêm, tôi thực sự không chịu nổi nữa, đành thú nhận thân phận của mình.

"Thật ra tôi là Beta! Beta! Không thể sinh con được!"

"Beta?"

Tôi gật đầu lia lịa.

Nghe thấy lời thú nhận của tôi, anh ta nhếch môi, khóa ch/ặt tay tôi kéo lên đỉnh đầu:

"Nếu là Beta, vậy thì chúng ta càng phải nỗ lực hơn chút nữa."

1

Người thân giới thiệu cho tôi một công việc, nội dung là nối dõi tông đường cho một Alpha cô đ/ộc không nơi nương tựa.

Nghe nói vị Alpha đó đã già yếu b/ệnh tật, nằm liệt giường, tâm nguyện duy nhất là có một đứa con để thừa kế gia sản.

Tôi chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay, cầm theo bản báo cáo giả mạo chạy đến đó ngay trong đêm.

Nhưng thực tế, tôi là một Beta.

Sự khác biệt lớn nhất giữa Beta và Omega chính là: Omega có thể sinh ra hậu duệ mà anh ta muốn, còn tôi thì dù có bị đục cho ch*t cũng chẳng đẻ được một cái trứng nào.

Mặc dù vậy, tôi vẫn làm giả báo cáo và vội vã chạy đến.

Suy cho cùng, ai mà lại chối từ tiền bạc chứ? Huống hồ đối phương còn là một ông già không biết có còn làm ăn được gì không.

Tính đi tính lại, đây chẳng phải là miếng bánh rơi từ trên trời xuống sao.

Địa chỉ được định vị là một khu biệt thự, quản gia dẫn thẳng tôi lên tầng ba.

Suốt dọc đường, tôi cứ cảm thán nhìn ngắm cách trang trí ở hành lang.

Lần cuối cùng ở trong căn nhà như thế này đã là chuyện của hơn mười năm trước, xem ra vị kim chủ mà cậu tôi giới thiệu giàu có hơn tôi tưởng.

Đang mải mê kinh ngạc, quản gia đã mở cửa thư phòng.

"Thưa ngài."

Người đàn ông buông tài liệu trong tay xuống, một gương mặt với cấu trúc xươ/ng tuyệt đẹp ngước lên nhìn tôi.

"Tô Mẫn... phải không?"

Ánh mắt tôi lướt qua gương mặt trẻ trung đó, sau đó dừng lại ở bờ vai rộng lớn, những ngón tay thon dài rõ ràng, cuối cùng lại dừng lại trên gương mặt anh ta.

Chẳng phải bảo kim chủ là một ông già nửa chân đã bước vào qu/an t/ài sao???

Chẳng phải bảo đến việc ngồi dậy cũng khó khăn sao???

Chẳng phải bảo chỉ còn lại nửa hơi tàn sao???

Tôi đứng ngẩn người tại chỗ, một lúc lâu sau mới thăm dò lên tiếng.

"Giản... tiên sinh."

Anh gật đầu: "Phải."

Tôi: "..."

2

Giản Ly không để ý đến sắc mặt của tôi: "Cậu có ấn tượng gì với tôi không?"

Tôi r/un r/ẩy lục tìm trong ký ức cũ.

Trước kia lúc đi nhặt rác hình như chưa từng thấy ai đẹp trai thế này, lúc rửa bát cũng không, lúc đi giao đồ ăn cũng không...

Sau một hồi tìm ki/ếm không có kết quả, tôi thành thật lắc đầu.

"Chưa từng gặp."

Giản Ly cụp mắt xuống, đáp lại một tiếng nhạt nhẽo.

Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy khoảnh khắc nghe thấy câu trả lời của tôi, tâm trạng anh ta lập tức chùng xuống.

Nhưng tôi tạm thời không có tâm trí để suy nghĩ những điều này, bèn lên tiếng hỏi Giản Ly xem có thể ra ngoài gọi một cuộc điện thoại không.

Vừa ra khỏi cửa, tôi lập tức trốn vào một góc khuất gọi điện cho cậu tôi.

"Cậu! Rốt cuộc chuyện này là thế nào!"

"Người này mà là già yếu b/ệnh tật sao?"

"Anh ta không những trẻ! Trông còn vạm vỡ hơn cả con đấy, được chưa?"

Cậu tôi phát ra một âm thanh do dự.

"Cái này, cậu cũng không biết nữa, người liên lạc trước đó đúng là một ông già mà."

"Hình như cậu quên hỏi tuổi thật rồi..."

Quan trọng nhất là, tôi vốn tưởng đối phương đã lớn tuổi, đến khi thực sự phải thực hiện hợp đồng, tôi chỉ cần giở chút tiểu xảo là có thể lừa cho qua chuyện.

Trong tình huống hiện tại, muốn lừa gạt là điều hoàn toàn không thể.

"Tiểu Mẫn, hay là con nhịn nhục một chút? Dù sao tiền đặt cọc đã là hơn một triệu rồi, có số tiền này, khoản n/ợ còn lại của nhà chúng ta có thể trả hết sạch."

"Hơn nữa con nghĩ kỹ xem, nếu là một Alpha khỏe mạnh lại giàu có, ai mà lại tùy tiện tìm một Omega chứ! Chắc chắn anh ta có b/ệnh ẩn gì đó..."

"Nhưng con yên tâm, đợi đến khi thời cơ chín muồi, cậu nhất định sẽ giúp con trốn ra."

Nói thì nghe dễ lắm, thử đổi lại là cậu bị người ta đ/è xem?

Nghĩ đến số tiền đó, cơn gi/ận trong lòng tôi tạm thời lắng xuống.

"Con biết rồi."

Cửa thư phòng khép hờ, tôi vừa bước tới đã nghe thấy tiếng trò chuyện giữa quản gia và Giản Ly.

"Thưa ngài, lúc nãy khi đưa vị Tô tiên sinh này vào, tôi quan sát thấy dáng đi của cậu ta không tự nhiên lắm, vì gen di truyền của hậu duệ sau này của ngài, liệu có cần sắp xếp kiểm tra sức khỏe lại lần nữa không?"

Tim tôi đ/ập thịch một cái.

Omega có b/ệnh sẽ bị trả hàng, điều khoản đầu tiên trong yêu cầu tư cách là 【Sức khỏe tốt, không có b/ệnh ẩn】.

Tôi đạp cửa xông vào: "Không, tôi không có b/ệnh."

Nói rồi, tôi bước nhanh tới, vòng qua bàn làm việc, đi thẳng đến bên cạnh Giản Ly, kéo hai sợi dây mảnh dài ở mép cạp quần lên.

"Thấy chưa, chỉ vì mặc cái này không thoải mái nên dáng đi mới kỳ quặc thôi."

"Tôi khỏe mạnh lắm nhé!"

3

Ban đầu tôi cứ tưởng mấy sợi dây mà cậu tôi bắt mặc là để quấn cổ kim chủ, đóng vai trò bảo toàn mạng sống vào thời khắc mấu chốt.

Nhưng không ngờ, nó lại đạt được một hiệu quả khác.

Gương mặt vốn bình thản tự tại của Giản Ly dần dần đỏ ửng, ngay cả mu bàn tay cũng phớt lên một lớp hồng.

Anh nhấc tay, dùng đầu ngón tay ấn vào giữa chân mày, sau đó rút một tờ giấy ra từ xấp tài liệu.

Đó là một bản hợp đồng, trên đó viết rõ ràng trách nhiệm của tôi và th/ù lao tôi xứng đáng nhận được.

"Không có vấn đề gì thì ký đi."

Bản hợp đồng rất chi tiết, tôi đã xem kỹ, không có bất kỳ vấn đề gì.

Tôi vừa buông bút, Giản Ly đã ôm chầm lấy tôi.

Anh như đang kiểm tra gì đó, bàn tay sờ soạng, đầu cũng cúi xuống hít hà.

Chỉ tiếc tôi là Beta, anh chẳng ngửi thấy gì cả.

Để không bị Giản Ly phát hiện ra sơ hở, tôi lí nhí lên tiếng: "Trước khi đến, tôi đã tiêm th/uốc ức chế rồi."

Giản Ly không nói gì, chỉ ậm ừ một tiếng, ôm trọn lấy eo tôi nhấc bổng lên.

Tôi bị anh ôm trong lòng, hai chân khua khoắng giữa không trung, giẫm thế nào cũng không chạm đất.

Cố nén cơn thôi thúc muốn đ/ấm vào mặt Giản Ly, tôi cố gắng giữ vẻ ngoan ngoãn nhất có thể.

Nhưng dù tôi có muốn phản kháng, chắc cũng chẳng ích gì.

Sức của Giản Ly rất lớn, một tay siết ch/ặt lấy eo tôi, tay kia vòng qua nách, ấn vào xươ/ng quai xanh.

Ngoài đôi chân cứ khua khoắng không ngừng, cả người tôi như bị đóng đinh tại chỗ, không thể động đậy.

Anh vùi đầu vào vai cổ tôi cọ quậy, gặm nhấm đến mức ướt đẫm cả một mảng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm