Beta thật sự không thể sinh con

Chương 2

07/08/2026 13:18

Trông cứ như hai con chó cỏ nuôi trong nhà vậy.

Sau khi xem Giản Ly như một con chó, tôi quả nhiên không còn bài xích nhiều như trước nữa.

Nhưng rất nhanh, tôi đã nhận ra Giản Ly đ/áng s/ợ hơn mấy con chó cỏ ở nhà nhiều.

Dù sao thì chúng cũng đâu có cắn người yêu của ông tôi.

4

Quản gia không biết đã lui ra ngoài từ bao giờ, trong thư phòng rộng lớn chỉ còn lại tôi và Giản Ly.

Cứ tưởng cuộc chiến này sẽ diễn ra trên bàn làm việc của anh ta, không ngờ Giản Ly đẩy một cánh cửa bí mật ở phía bên cạnh, đằng sau cánh cửa đó là một phòng ngủ với chiếc giường đôi lớn.

Giản Ly ném tôi lên giường, bắt đầu thong dong cởi bỏ chiếc áo sơ mi của mình.

Để kết thúc nhanh chóng, tôi cũng bắt đầu cởi quần áo của mình.

Giản Ly nhìn thấy vậy, động tác càng trở nên vội vã hơn.

Thậm chí đến cuối cùng, anh trực tiếp x/é toạc chiếc áo sơ mi của mình, mấy chiếc cúc áo phía trên đều văng mất.

Tôi nhớ nhãn hiệu của chiếc áo sơ mi này, rất đắt đỏ, hơn nữa những chiếc cúc áo đó cũng rất có giá trị.

Lần theo quỹ đạo văng đi của những chiếc cúc, tôi quỳ rạp trên giường tìm ki/ếm dấu vết của chúng.

Vừa chộp được chiếc cúc áo, tôi đã cảm nhận được hơi nóng phía sau lưng.

Đến giây phút này, tôi mới thực sự nhận thức được điều gì sắp xảy ra.

Tôi ép bản thân phải bình tĩnh, cố gắng để Giản Ly khôi phục lại chút lý trí của con người.

"Ông chủ, tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm, nhẹ tay chút được không?"

Nghe thấy câu này, hơi thở của Giản Ly càng trở nên nặng nề.

"Yên tâm, tôi sẽ không để cậu thấy khó chịu đâu."

Tôi gật đầu, nghĩ lại cũng đúng.

Anh ta có b/ệnh ẩn, dù có khó chịu đến đâu, cũng không thể bằng việc tôi phải làm việc liên tục mười bốn tiếng đồng hồ được chứ?

5

Nó chẳng khác gì cảm giác khó chịu khi tôi làm việc suốt mười bốn tiếng cả.

Cả người tôi lún sâu vào tấm nệm mềm mại, chỉ cần cử động một chút thôi là lại bị kéo ngược trở lại.

Giản Ly như một tảng đ/á, đ/è người ta đến mức không thể nhúc nhích.

Tôi cảm thấy mình như một miếng bánh nếp biến dạng, bị nhào nặn thành đủ loại hình th/ù kỳ quái, cuối cùng còn phải bị nhai nuốt vào bụng.

Trong lúc lơ đãng, Giản Ly lại bắt đầu gặm nhấm.

Tôi không thể chịu nổi nữa, lén đưa tay véo anh một cái.

Giản Ly khựng lại, vẻ mặt anh có chút kích động, sự thay đổi cũng khiến người ta khó lòng mà phớt lờ.

Tôi vội đẩy Giản Ly ra.

"Có thể... nghỉ một lát được không? Thắt lưng của tôi không được tốt lắm."

"Được."

Giản Ly xoay người cùng tôi, nhưng vẫn không dừng lại.

"Như thế này sẽ tốt hơn."

Tôi: "..."

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc nghỉ ngơi, tôi tắm rửa xong liền quấn chăn nằm sang một bên, đến cả đầu ngón tay cũng lười cử động.

Phía sau, Giản Ly vẫn chưa nằm xuống, anh đang lục lọi trong ngăn kéo, không biết là đang tìm cái gì.

Đột nhiên sau lưng tôi lành lạnh, Giản Ly chen qua, cầm thứ gì đó mát lạnh dán lên.

Tôi gi/ật b/ắn người, vội vàng lấy tay che lại.

"Ông chủ?"

"Bôi th/uốc cho cậu."

Giản Ly nói với giọng điệu không chút tạp niệm, ánh mắt cũng rất bình thản, khiến tôi giảm bớt sự đề phòng.

Nhưng chuyện thế này sao có thể để kim chủ tự mình làm cơ chứ, vốn dĩ thân phận của tôi đã là giả, bây giờ còn để Giản Ly phục vụ mình, thực sự khiến trong lòng tôi thấy áy náy.

"Để tôi tự làm..."

Giản Ly né bàn tay tôi: "Để tôi."

Thấy thái độ anh kiên quyết, tôi đành bỏ cuộc, chuyển sang giúp anh bẻ.

"Tôi giúp anh, anh bôi đi."

Dù sao Giản Ly cũng đã giúp bôi th/uốc rồi, nếu tôi mà không làm gì đó, quả thực lương tâm không an ổn.

Cảm giác mát lạnh như dự đoán không hề lan tỏa ra, thay vào đó là một luồng hơi nóng từ từ.

Giọng nói của Giản Ly truyền đến từ phía dưới.

"Làm thêm lần nữa đi."

6

Khi tôi tỉnh dậy, Giản Ly đã không còn ở bên cạnh.

Ngửi thấy mùi cơm thơm phức từ ngoài hành lang, tôi ôm thắt lưng chạy bước nhỏ ra ngoài.

Trên bàn ăn là bữa trưa đã được chuẩn bị sẵn, tùy tiện chọn một món thôi cũng là những món ngon mà ngày thường tôi không thể nào ăn nổi.

Tôi ngồi phịch xuống, vừa ăn vừa lén xem tin nhắn cậu tôi gửi đến.

【Tiểu Mẫn, đến lúc đó đừng để lộ sơ hở, nhất định phải thể hiện ra cái cảm giác con bị pheromone của anh ta thu hút đấy.】

Nhìn thấy câu này, mông tôi bắt đầu đ/au nhói.

【Cần phải mỗi ngày sao?】

【Đó tất nhiên là ngày nào cũng tốt nhất!】

【Tên đó là Alpha ưu tú đấy, sức hút đối với Omega cũng tương đương với sức hút của tiền đối với con thôi.】

Nếu ví von như vậy, hình như tôi có thể hiểu được vài phần.

【Vì tiền, nhịn một chút đi Tiểu Mẫn, chỉ cần tích cực hơn một chút là được.】

Tôi đột nhiên cảm thấy bát cơm trong tay chẳng còn thơm ngon nữa.

Giản Ly về nhà đúng vào giờ ăn tối, anh đặt áo khoác và túi xách sang một bên, rồi lại đi tháo đồng hồ trên tay.

Trong suốt quá trình đó, ánh mắt anh luôn dừng lại trên người tôi không hề rời đi.

Nhìn đến mức miếng th!t trong miệng tôi nhai thế nào cũng thấy không phải vị.

"Cơ thể thế nào rồi?"

Thế nào ư?

Anh tự mình trải nghiệm một lần là biết thế nào ngay thôi!

Tôi dậy sóng trong lòng, nhưng chỉ có thể giả vờ ra vẻ hơi ngại ngùng dè dặt.

"Cảm ơn anh, tôi không sao."

Giản Ly gật đầu, cầm đũa gắp thức ăn cho tôi.

Suốt buổi tối, anh đều chú ý đến khẩu vị của tôi, thỉnh thoảng lại hỏi về sở thích ăn uống.

Tôi không quá để tâm, chỉ cảm thấy Giản Ly đang quan tâm đến cái bụng của mình.

Nhưng sự quan tâm của Giản Ly thực sự quá thường xuyên, không chỉ ngày nào cũng ăn cùng sáng tối, quan tâm đến tâm trạng hàng ngày của tôi, mà khi đi làm về còn mang quà nhỏ cho tôi nữa.

Trong phút chốc khiến tôi nảy sinh ảo giác rằng mình đang yêu đương với Giản Ly.

Đã mấy ngày trôi qua kể từ lần trước.

Nhìn gương mặt đẹp trai của anh trước mặt mình, tôi chợt nhớ đến lời dặn của cậu.

Cái gọi là 【thu hút】 chẳng phải là muốn gần gũi với đối phương sao?

Tôi lười bày ra mấy biểu cảm nhỏ nhặt đó, trực tiếp hỏi anh.

"Tối nay tiếp tục không?"

Tôi vừa dứt lời, hơi thở của Giản Ly rõ ràng khựng lại.

Anh trả lời dứt khoát, động tác cũng rất nhanh nhẹn, bưng cả tôi và đĩa thức ăn trước mặt lên.

"Được, phần còn lại, lên lầu ăn tiếp nhé."

7

Giản Ly chắc chắn là cầm tinh con chó rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy một người biết cắn người đến thế.

Toàn thân trên dưới không chỗ nào là không bị cắn, đến nỗi tôi cứ nhìn thấy anh há miệng là bắt đầu r/un r/ẩy.

Khi bị hànhz hạz đến mức đôi mắt nhòe đi, tôi đã nghĩ đến ông cậu của mình.

Tuy ông ấy đã hơn năm mươi tuổi, nhưng trông vẫn còn phong độ lắm.

Tôi bắt đầu suy nghĩ xem khi nào thì giới thiệu cậu cho Giản Ly.

Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị Giản Ly gặm nát tan tành.

Những ngày sau đó, chỉ cần tôi có một chút dấu hiệu muốn lấy lòng, Giản Ly sẽ lập tức lôi tôi về phòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm