Sống chung bao nhiêu năm, mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi vẫn luôn rất tốt.
Cho nên, ngoài Đoạn Tinh Lan ra, người tôi tin tưởng nhất chính là Cố Yến Tâm.
「Vậy ý cậu là, người leo lên giường boss đêm đó chính là cậu?」
「Cậu không chỉ ngủ với anh ta, mà còn vì thể chất đặc biệt nên đã mang th/ai?」
「Trời đất ơi, chuyện này đúng là......」
「Quá kí/ch th/ích!」
Tôi: 「?」
「Ai mà không biết boss bao năm nay vẫn luôn lạnh lùng vô cảm, kết quả trong chớp mắt đã gây ra một đứa nhỏ, mà chính anh ta còn bị giấu nhẹm đi.」 Cố Yến Tâm cười khà khà, 「Nghĩ đến việc boss nhà chúng ta ăn quả đắng như thế mà không tìm ra kẻ thủ á/c, chị lại thấy buồn cười.」
Không phải, chị ơi, như thế có đúng không?
Cố Yến Tâm cười đủ rồi, lại chỉ chỉ vào bụng tôi.
「Vậy cậu định giữ lại đứa bé à?」
Tôi sờ bụng, không nói gì.
6
Tôi muốn giữ lại đứa bé.
Dù sao đây cũng là con của Đoạn Tinh Lan.
Nhưng tôi phải làm sao để giấu giếm đây?
Cố Yến Tâm nói, chị ấy sẽ giúp tôi nghĩ cách.
Thật may là công việc của chị ấy có thể tự do ra vào phó bản.
Việc m/ua th/uốc men gì đó rất tiện lợi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng không cần phải tự mình lén lút m/ua ẩn danh trên thương trường nữa.
「Du Nghiêu, dạo này ngày nào cậu cũng ôm điện thoại, rốt cuộc là đang chat với ai thế?」
Nghe thấy giọng nói của Đoạn Tinh Lan, tôi gi/ật b/ắn mình.
Điện thoại suýt chút nữa rơi xuống đất.
Boss đi đứng kiểu gì mà không có lấy một tiếng động vậy!
「Chỉ là một người bạn thôi ạ.」
Đoạn Tinh Lan hỏi một cách vẻ như vô tình.
「Ồ, bạn à, nam hay nữ?」
Tôi: 「......」
「Anh, anh còn quản cả việc nhân viên chat với ai à?」
Đoạn Tinh Lan sa sầm mặt.
「Cậu còn biết cậu là nhân viên của tôi cơ à.」
「Đi làm mà chat chit, trừ 200!」
Tôi: 「?」
Tôi sờ bụng, thầm m/ắng trong lòng.
Con à, bố con đúng là keo kiệt.
Tôi cúi đầu, định gửi tin nhắn cho Cố Yến Tâm, bảo chị ấy mang thêm cho tôi hai túi mơ khô.
Đoạn Tinh Lan lại xuất hiện bên cạnh tôi như một bóng m/a.
Anh ấy nói một cách âm u.
「Du Nghiêu, cậu biết là chúng ta không cho phép yêu đương công sở mà nhỉ.」
「Lúc tôi nhặt cậu về trước đây, cậu suýt chút nữa đã ch*t rồi.」
「Cậu sẽ không quên mình suýt bị ai hại ch*t chứ?」
「Phụ nữ càng đẹp, càng đ/áng s/ợ......」
Không ngờ chuyện này, Đoạn Tinh Lan còn nhớ rõ hơn cả tôi.
Lúc đó trong nhóm người đi cùng, có một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, nói rằng cô ta là người mới, khóc lóc bảo sợ hãi và muốn kết đồng minh với tôi.
Tôi mềm lòng nên đã đồng ý.
Nhưng sau đó, cũng chính cô ta không chút lưu tình, dùng d/ao đ/âm xuyên qua bụng tôi.
Tự tay lấy đi chiếc chìa khóa quan trọng để thoát khỏi phó bản.
「Anh, tôi không quên!」
「Thế thì tốt.」
Đoạn Tinh Lan xoa đầu tôi như đang vuốt mèo, 「Ngoan ngoãn chút, sẽ phát thưởng cho cậu.」
Nghe được câu trả lời hài lòng, Đoạn Tinh Lan lại rời đi như một bóng m/a.
Cố Yến Tâm nói chị ấy đã liên hệ giúp tôi người cần thiết.
Đợi đến khi tôi sắp sinh, sẽ tìm cơ hội đưa tôi ra khỏi phó bản.
Tôi gật đầu đồng ý.
Cứ ngỡ cuộc sống sẽ tạm thời yên ổn.
Nhưng nửa tháng sau.
Tôi vừa tiễn xong một đợt người chơi thông quan.
Cố Yến Tâm đã hớt hải tìm tôi.
Sắc mặt chị ấy nghiêm trọng lạ thường.
「Du Nghiêu, camera giám sát trong phó bản đã được khôi phục rồi.」
7
Nghe thấy câu này.
Đầu óc tôi trống rỗng trong chốc lát.
Theo bản năng nuốt nước bọt.
「Được... khôi phục rồi?」
Nghĩa là, Đoạn Tinh Lan sắp biết người đêm đó chính là tôi rồi ư?
Cố Yến Tâm nắm lấy tay tôi.
「Cậu nghe chị nói này.」
「Cậu phải rời đi ngay lập tức.」
「Nếu không đợi Đoạn Tinh Lan bắt được cậu, thì cậu tiêu đời rồi!」
Tôi mấp máy môi.
Ánh mắt mờ mịt.
「Nhưng tiền thưởng tháng mà boss hứa với tôi vẫn chưa phát mà......」
Cố Yến Tâm nhắm mắt lại.
「Còn tiền thưởng gì nữa, có tiền mà không có mạng để tiêu thì làm gì!」
Bị m/ắng té t/át vào mặt.
Tôi cũng tỉnh táo trở lại.
「Vậy giờ tôi phải làm sao?」
Cố Yến Tâm chỉ về phía cuối con đường.
「Lối đi của người chơi vẫn chưa đóng hẳn, cậu đi theo họ ra ngoài đi.」
「Du Nghiêu, đây là cơ hội tốt nhất!」
Thấy tôi vẫn còn do dự, giọng Cố Yến Tâm càng gấp gáp hơn.
「Nếu Đoạn Tinh Lan phát hiện ra cậu, thì cậu, và cả đứa nhỏ trong bụng cậu, đều phải ch*t!」
Có lẽ chính chữ "ch*t" đã đá/nh thức chút tỉnh táo ít ỏi còn sót lại trong tôi.
Tôi nghiến răng, lảo đảo đi về phía cuối con đường.
「Chị Cố... mấy ngày qua, cảm ơn chị.」
Cố Yến Tâm gật đầu mạnh.
「Du Nghiêu, tự bảo trọng nhé.」
Tôi bước theo bước chân của người chơi, tiến vào lối đi đó.
Cũng chính thức bước ra khỏi thế giới của Đoạn Tinh Lan.
8
「Ông bố phế vật, lần này thời gian thông quan của bố lại lâu hơn con rồi!」
Tôi vừa từ phó bản ra ngoài.
Đã nhìn thấy Du Tiểu Ngư khoanh tay trước ngựk, trên gương mặt bánh bao trắng trẻo là vẻ thiếu kiên nhẫn.
Không sai, Du Tiểu Ngư, con trai tôi.
Tuy đặt một cái tên đáng yêu như vậy.
Nhưng bản thân thằng bé lại chẳng liên quan gì đến hai chữ đáng yêu cả.
Không biết có phải gen của Đoạn Tinh Lan quá ưu việt hay không.
Đứa nhóc này không chỉ có đôi mắt giống hệt Đoạn Tinh Lan.
Mà ngay cả cái đầu cũng giống.
Từ nhỏ đã quái chiêu, thông minh đến mức khó tin.
Lúc tôi mới ra khỏi phó bản, cảm thấy thế giới này thật xa lạ.
Khó khăn lắm mới sinh được Du Tiểu Ngư, suýt chút nữa lấy đi nửa cái mạng của tôi.
Dù sao thì người lưỡng tính sinh con là chuyện hiếm thấy trên đời.
Nhưng may mắn thay, tất cả đều xứng đáng.
Cuộc sống một mình thật sự cô đơn đến đ/áng s/ợ.
Cũng may có con tôi bầu bạn.
Tuy nhiên, một vấn đề nghiêm trọng khác lại xuất hiện.
Chúng tôi không có tiền.
Du Tiểu Ngư giống như một con thú nuốt vàng.
Nuốt chửng hết số tiền tiết kiệm ít ỏi của tôi.
Không còn cách nào khác, tôi đành quay lại nghề cũ.
Thông quan phó bản ki/ếm tiền.
Sau khi Du Tiểu Ngư lớn lên một chút.
Thằng bé cũng nảy sinh hứng thú mãnh liệt với phó bản.
Trong phó bản đầy rẫy nguy hiểm, tôi nghiêm cấm thằng bé tuyệt đối không được vào.
Nhưng đứa nhóc này sinh ra đã có xươ/ng phản nghịch.
Một lần nhân lúc tôi không để ý, thằng bé lén lút lẻn vào.
Tôi lo đến mức vã cả mồ hôi hột.
Nhưng cũng chẳng có cách nào cả.
Cho đến khi thằng bé toàn vẹn trở ra.
Tôi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi đá/nh đò/n thằng nhóc này.
Du Tiểu Ngư chứng nào tật nấy, ăn đò/n xong lại quên.
Về sau, mỗi khi lối đi phó bản mở ra.
Thằng bé đều đòi đi theo.
Tôi thực sự hết cách.
Đa số thời gian, chúng tôi đều bị phân vào các phó bản khác nhau.
Mà tốc độ thông quan của nó hầu như lúc nào cũng nhanh hơn tôi.
Thế là dẫn đến cục diện như hiện tại.
Mỗi lần thông quan ra ngoài, đều bị thằng nhóc này cười nhạo một trận tơi bời.
Được thôi.
N/ão của người già không linh hoạt bằng người trẻ cũng là chuyện bình thường.