Không những không có vẻ mặt phấn khích.
Trái lại còn gh/ét bỏ hơn.
「Sao lại vớ phải người cha thế này......」
Tuy nói rất nhỏ.
Nhưng cả bốn cái tai đều nghe thấy.
「Tôi còn chẳng muốn có đứa con như cậu ấy chứ!」
Nói xong, Đoạn Tinh Lan tủi thân cọ cọ vào lòng tôi.
「Tôi không thích con cái.
Lại thêm một người nữa, chia sẻ tình yêu cậu dành cho tôi rồi.」
Du Tiểu Ngư đảo mắt.
「Bố ơi là bố, loại n/ão yêu đương này mà lại là bố con.
Thôi còn nói gì nữa, nhảy lầu thôi anh em ơi.」
......
Tôi đang cười, bỗng nghe thấy giọng nữ máy móc vang lên bên tai.
【Chúc mừng người chơi đã thông quan phó bản "Trang viên M/áu".】
Tôi quay đầu, ngẩn ngơ nhìn Đoạn Tinh Lan.
Hóa ra chìa khóa thông quan không phải là chìa khóa.
Mà là...... trái tim của anh ấy.
Đoạn Tinh Lan đan mười ngón tay vào tay tôi, 「Tôi vốn dĩ đã nghĩ, chỉ cần bắt được cậu lần nữa, sẽ dùng mọi th/ủ đo/ạn để giữ cậu lại, giữ cậu trong phó bản này, vĩnh viễn ở bên cạnh tôi.」
「Cho nên, tôi đã biến bản thân mình thành một chiếc chìa khóa.」
「Không có sự cho phép của tôi, cậu vĩnh viễn không thể ra ngoài.」
「Vậy còn bây giờ?」
「Bây giờ?」 Đoạn Tinh Lan cúi đầu, khẽ hôn lên đầu ngón tay tôi.
「Bây giờ, cậu được tự do rồi.」
20
Cuối cùng tôi vẫn chọn ở lại.
Chúng tôi đã xa cách quá lâu rồi.
Thời gian tới, đương nhiên phải bù đắp thật ngọt ngào.
Nhưng Du Tiểu Ngư thì không thể ngồi yên.
Nó xị cái mặt ra, nói là phải tiếp tục đi thông quan phó bản.
Đeo ba lô lên định đi ra ngoài.
「Ông bố phế vật, cha phế vật, cái nhà này quả nhiên vẫn phải dựa vào Du Tiểu Ngư tôi rồi......」
「Này.」
Đoạn Tinh Lan gọi nó lại từ phía sau.
「Bùa hộ mệnh này cho con, sau khi con đeo nó, đi bất kỳ phó bản nào, boss bên trong đều sẽ bảo vệ con.」
Du Tiểu Ngư không nhận.
「Bùa này, anh cứ để lại cho ông bố phế vật của tôi đi!」
Nói xong, nó không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về phía lối đi.
Gân xanh trên trán Đoạn Tinh Lan nổi lên.
Cứng rồi.
Nắm đ/ấm cứng rồi.
Tôi thật sự đã nhiều năm rồi chưa thấy Đoạn Tinh Lan tức gi/ận như vậy.
「Được rồi, đừng gi/ận nữa, tính cách nó là thế mà.」
Đoạn Tinh Lan nghiến răng nghiến lợi, 「Ba ngày không đá/nh, lại leo lên nóc nhà lật ngói.」
Tôi:......
Haiz, sao hai người này vẫn là cặp cha con ở đường đối kháng thế nhỉ?
(Toàn văn hoàn.)