Trước lúc lâm chung, người từng nắm tay ta mà dặn rằng, nữ tử có thể có chồng có con, nhưng không thể không có chút vốn liếng tự tay nắm giữ. Khi đó, ta còn thấy phụ thân lo xa quá mức. Giờ đây mới hiểu, người đã sớm phòng bị giúp ta cho ngày này.
Tạ Vân Gián trở về vào giờ Sửu. Chàng bước vào cửa, mang theo cả luồng khí lạnh, vệt đỏ trên mặt tuy đã nhạt đi nhưng vẫn lộ rõ vẻ chật vật. Nhìn thấy đám hạ nhân đang tất bật trong sân, sắc mặt chàng lập tức âm trầm.
"Thẩm Chiêu Ninh, nàng đang làm lo/ạn cái gì?"
Ta không đứng dậy, chỉ đẩy cuốn sổ sách đã kiểm kê xong về phía chàng.
"Tạ đại nhân xem qua trước đã."
Chàng lật vài trang, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
"Cố Hành chỉ là tạm trú, đứa trẻ trong bụng nàng ấy..."
"Là con của ngươi."
Ta nói thay chàng. Tạ Vân Gián im lặng hồi lâu mới thấp giọng đáp: "Phải."
Ta bưng chén trà lên, nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt.
"Bắt đầu từ khi nào?"
"Thu năm ngoái."
"Thu năm ngoái, ngươi nói phải ra ngoài thành c/ứu trợ nạn dân, liên tiếp nhiều ngày không về. Hóa ra là đi bầu bạn với nàng ta."
"Chiêu Ninh, ta và nàng ấy không hề đê tiện như nàng nghĩ. Nàng ấy gả cho Lương Khải Nguyên năm xưa là để trả n/ợ cho ân sư. Sau khi nhà họ Lương lụn bại, nàng ấy không còn đường lui, ta không thể không quản."
"Vậy nên ngươi quản luôn lên tận giường nàng ta sao?"
Sắc mặt Tạ Vân Gián tái mét. Ta tiếp tục nói:
"Cố Đình Chương mà ngươi gọi là ân sư ấy, ông ta đứng ra bảo lãnh người khác, dính líu đến việc thâm hụt lương thảo, chính phụ thân ta đã bỏ ra số bạc lớn để lấp lỗ hổng cho ông ta. Về sau Cố Đình Chương qu/a đ/ời, ngươi lại đi khắp nơi rêu rao rằng chính ta ép ngươi từ bỏ Cố Hành, hại nàng ta phải gả vào nhà họ Lương."
"Ta không hề nói như vậy."
"Ngươi không nói, thì sao trong kinh ai ai cũng biết, Tạ Vân Gián cưới nữ nhi nhà họ Thẩm là vì ép buộc quyền thế, phụ bạc di cô của ân sư?"
Chàng mím ch/ặt môi. Ta nhìn chằm chằm vào chàng, hỏi câu hỏi đã đ/è nén dưới đáy lòng từ lâu:
"Ngươi cưới ta thuở ấy, rốt cuộc là vì ta, hay vì bạc của nhà họ Thẩm có thể c/ứu vãn tiền đồ của ngươi?"
Tạ Vân Gián ngẩng đầu, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn. Chỉ chút hoảng lo/ạn đó thôi đã đủ để ta biết câu trả lời. Ta đứng dậy, đặt một văn bản trước mặt chàng.
"Hòa ly thư. Ta cho ngươi vài ngày suy nghĩ kỹ, ký tên đóng dấu."
"Ta không ký."
"Vậy thì ta sẽ đến Đại Lý Tự, Kinh Triệu Phủ, Ngự Sử Đài, nơi nào cũng sẽ nộp đơn trạng. Kiện ngươi tư dưỡng phụ nữ đã có chồng, xâm chiếm của hồi môn của vợ, lừa dối hôn nhân."
Ta cúi người xuống, giọng rất nhẹ:
"Tạ Vân Gián, tiền đồ mà ngươi coi trọng nhất, chính tay ta sẽ tiễn nó xuống mồ."
3.
Sáng sớm hôm sau, Tạ lão phu nhân đã tới. Bà ta gần sáu mươi, ngày thường thích nhất là dùng cái uy của bề trên để dạy dỗ quy củ cho ta. Nay vừa bước vào cửa, trà còn chưa kịp uống, bà đã hất đổ chén trà trên bàn.
"Chiêu Ninh, con định ép ch*t Vân Gián sao?"
Mảnh sứ vỡ tan tành dưới đất. Ta rũ mắt nhìn thoáng qua, rồi ung dung gạt đám than trong lò sưởi tay.
"Mẫu thân nói câu này thật kỳ lạ. Người ép buộc chàng ấy, là con sao?"
Ngựk Tạ lão phu nhân phập phồng:
"Đàn ông năm thê bảy thiếp vốn là chuyện thường. Trong bụng Cố Hành là cốt nhục của nhà họ Tạ, con không thể vì nhất thời gh/en t/uông mà h/ủy ho/ại tiền đồ của Vân Gián."
"Nàng ta là phụ nữ đã có chồng."
"Nhà họ Lương sớm đã tan đàn x/ẻ nghé rồi! Lương Khải Nguyên kia có còn sống trở về hay không còn chưa biết, Cố Hành là một nữ tử yếu đuối, Vân Gián chăm sóc nàng ấy thì có gì sai?"
Ta ngước nhìn:
"Nếu mẫu thân cảm thấy không sai, vậy thì hãy để Cố Hành đường đường chính chính bước vào cửa. Chỉ có điều, nàng ta nếu đã vào cửa, thì không được dùng dù chỉ một đồng tiền hồi môn của ta."
Tạ lão phu nhân nghẹn lời. Nhà họ Tạ những năm nay cơm bưng nước rót, thứ nào chẳng dựa vào tiền của nhà họ Thẩm? Bà ta hiểu rõ nhất. Thấy bà không nói gì, ta mỉm cười:
"Còn nữa, đêm qua con kiểm kê sổ sách, phát hiện người lén lấy bộ trâm cài bằng vàng ròng của mẫu thân con để lại, đem tặng cho Cố Hành làm sính lễ. Bộ trâm đó là di vật của ngoại tổ mẫu con, trị giá ngàn lượng."
Sắc mặt Tạ lão phu nhân thay đổi:
"Ta chỉ là mượn tạm..."
"Tự ý lấy của hồi môn của chủ nhân, theo luật có thể kiện là tội tr/ộm cắp. Mẫu thân muốn con coi như không thấy cũng được. Hãy mang đồ trả lại nguyên vẹn, rồi trả sạch số bạc đã rút từ sổ sách của con những năm qua."
Tạ lão phu nhân tức đến run môi:
"Con đã gả vào nhà họ Tạ, thì chính là người của nhà họ Tạ. Đồ của con chính là đồ của nhà họ Tạ!"
"Sai rồi."
Ta từng chữ từng chữ nói: "Con gả cho Tạ Vân Gián, chứ không hề b/án mình cho nhà họ Tạ. Của hồi môn của con và sản nghiệp phụ thân để lại đều mang họ Thẩm. Nhà họ Tạ nếu muốn, hãy tự lấy gia sản của mình ra mà đổi."
Bà ta chỉ vào ta, hồi lâu không nói nên lời. Đúng lúc này, Tạ Vân Gián từ ngoài bước vào. Chàng thấy mảnh sứ vỡ đầy đất, liếc nhìn ta một cái rồi vội đỡ lấy Tạ lão phu nhân:
"Mẫu thân, người về trước đi."
Tạ lão phu nhân túm lấy tay áo chàng:
"Vân Gián, nó đi/ên rồi! Con mau quản nó đi!"
Tạ Vân Gián im lặng một lát, thấp giọng nói: "Con sẽ xử lý."
Ta suýt chút nữa bật cười. Đến tận bây giờ chàng vẫn tưởng rằng, chỉ cần chàng chịu "xử lý" thì mọi chuyện sẽ quay về như cũ.
Đợi Tạ lão phu nhân rời đi, ta lấy ra một văn bản khác:
"Đây là khế nhà biệt viện đứng tên Cố Hành."
Chân mày Tạ Vân Gián khóa ch/ặt:
"Nàng lấy ở đâu ra?"
"Từ nha hành ở thành Nam."
"Đó là do ta m/ua."
"Nhưng tiền lại lấy từ khoản vốn xoay vòng của thương hành nhà họ Thẩm. Ngươi tự ý chiếm dụng tiền cửa hàng của ta để m/ua nhà cho ngoại thất. Tạ Vân Gián, ngươi là thấy ta không biết đọc sổ sách, hay là thấy ta vĩnh viễn sẽ không đi kiểm tra?"
Sắc mặt chàng càng thêm trầm trọng:
"Sau này ta sẽ bù lại cho nàng."
"Không cần."
Ta gấp khế nhà lại, cho vào tay áo:
"Ta chỉ muốn ngươi ký hòa ly thư và trả lại tài sản đã chiếm đoạt."
Tạ Vân Gián tiến tới một bước:
"Chiêu Ninh, nàng nhất định phải làm đến bước đường cùng sao?"
"Kẻ làm đến bước đường cùng chính là ngươi."
Ta không lùi bước:
"Ngươi muốn bảo vệ Cố Hành, được. Ngươi muốn nhận đứa trẻ trong bụng nàng ta, cũng được. Nhưng ngươi không thể vừa cầm tiền của ta, vừa đạp lên con đường của nhà họ Thẩm để leo cao, lại vừa coi ta như một món đồ trang trí không biết đ/au đớn."
"Từ ngày ngươi chọn cách phản bội ta, giữa chúng ta đã không còn đường lui."
4.
Tạ Vân Gián không ký hòa ly thư. Nhưng chàng nhanh chóng nhận ra mình không thể kéo dài thêm nữa. Sau khi ta phong tỏa mọi khoản chi tiêu của nhà họ Thẩm tại Tạ phủ, trong phủ trước là đ/ứt đoạn tiền than củi, tiếp đó là phòng kế toán không lấy ra được tiền tiêu vặt cho hạ nhân, ngay cả quan phục Tạ Vân Gián thường mặc cũng không còn ai đem đi giặt ủi.
Tạ lão phu nhân ch/ửi m/ắng dữ dội. Bà chạy đến biệt viện của Cố Hành khóc lóc kể lể, nói ta đ/ộc á/c vô tình, ép nhà họ Tạ không còn đường sống. Cố Hành ngược lại cũng thông minh, lập tức bảo nha hoàn mang trang sức của mình ra b/án vài món để bù vào chi phí.