Nghĩ đến những món gà nướng, thỏ nướng, chim nướng dưới Vô Đề Nhai, đại n/ão ta đ/au nhói.
"Ta không ra khỏi Vô Đề Nhai, ngươi muốn ta ăn mấy món nướng đó cả đời sao? Ngươi muốn bỏ đói ta đến ch*t à?"
Toàn thân hắn chấn động, đột ngột ngẩng đầu nhìn ta: "Bởi vì... chuyện ăn uống?"
Ta mất kiên nhẫn: "Chứ còn gì nữa?"
Băng gạc trên eo bụng hắn đã thấm đẫm m/áu, ánh mắt ta vô thức dán ch/ặt vào đó, có chút lo lắng.
Thế nhưng Tạ Thương lại lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ không tin.
"Người nhất định là h/ận ta, ta không tin người chỉ vì chuyện ăn uống."
Ta vươn tay định chạm vào vết thương của hắn, hắn lại lùi về phía sau không cho ta chạm vào.
Phiền ch*t đi được! Vợ không nghe lời thì phải làm sao?
"Vậy ngươi phải làm thế nào mới tin?"
Sau tai hắn đỏ ửng: "Vậy người hôn ta một cái đi."
Ta chỉ cảm thấy thái dương gi/ật gi/ật, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Thằng nhãi ngươi cố tình muốn ta hôn đúng không?"
Sắc mặt hắn tái đi, sau đó làm bộ làm tịch quay mặt sang một bên, còn treo một giọt lệ bên má.
"Ta biết ngay là người không muốn mà."
Á á á á á!
Đúng là đứa trẻ hư khó chiều!
"Hôn, hôn, hôn, được chưa hả!"
Ta túm lấy người hắn, hung hăng hôn lên.
Hơi thở quấn quýt, nhiệt độ ngày càng tăng cao, ta vô thức ấn Tạ Thương xuống dưới thân, tay trượt dọc theo y phục xuống dưới, Tạ Thương khẽ hừ một tiếng.
Làm ta sợ hãi lập tức buông tay: "Có sao không?"
Hắn lại đáng thương ôm lấy tay ta, kéo vào trong lớp áo Iót: "Ta biết Vô Y luôn muốn ta, chỉ cần là người, dù là nơi nào ta cũng đều nguyện ý."
Mỹ nhân rơi lệ, vừa khóc lóc kể lể tình yêu dành cho ngươi, vừa miệng đầy nguyện ý dâng hiến thân mình.
Đừng nói là ta, hỏi xem ai mà chịu nổi?
Thế là, ta vốn định "ăn" sạch hắn, nhưng vết thương hắn đ/au, ta chỉ có thể nhẫn nhịn mà ôm ấp cọ xát với hắn.
Cho đến khi vị trí đảo ngược, bị hắn đ/è dưới thân hôn đến mê mẩn, chỉ cảm thấy đ/au nhói một cái.
Ta lập tức tỉnh táo lại: "Tạ Thương! Ngươi là đồ khốn kiếp!"
Hắn lại đ/è ch/ặt ta không buông, mặc cho ta giãy giụa làm vết thương m/áu chảy thành sông cũng không rời.
Chỉ khẽ nhíu mày, đẫm lệ nhìn ta: "Vô Y, ta đ/au quá."
Thân mình ta cứng đờ, cuối cùng vô lực nằm liệt ra.
Thôi bỏ đi, cũng đâu phải lần đầu.
Xem ra kiếp này bị tên khốn này ăn sạch rồi, đã vậy thì đành chịu thôi.
Trần nhà trong tầm mắt chao đảo qua lại, chao đảo suốt cả đêm.
Đến tận khi trời sáng, ta mệt mỏi chống mí mắt, đột nhiên nhận ra một chuyện.
Tạ Thương, tên khốn này chỉ chảy m/áu lúc ban đầu, sau đó dù kịch liệt đến thế vết thương cũng chẳng hề nứt ra.
"Mẹ kiếp, Tạ Thương, ngươi diễn kịch với ta!"
Kết thúc.