"Ừ, mau nếm thử đi."
Những ngón tay thon dài trắng trẻo ấy còn nhiệt tình đẩy đĩa thức ăn về phía tôi. Tôi r/un r/ẩy cầm đũa, cẩn thận gắp một miếng nhỏ, ngay khoảnh khắc cho vào miệng dưới ánh nhìn lấp lánh của cậu ấy, linh h/ồn tôi suýt thì bay lên trời luôn!
"Chồng ơi~ ngon không?"
Tôi gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chữ: "Ngon!"
Ngon đến mức lưỡi tôi gần như mất sạch cảm giác!
Ngon đến mức nếu tôi còn để Trần Gia Mộc bước vào bếp lần nữa, tôi đúng là đồ chó!
6
Căn hộ này không có chỗ phơi đồ, mà Trần Gia Mộc, cậu ấy lại thích mùi nắng vương trên quần áo và chăn màn. Để chiều lòng vợ, hôm sau được nghỉ, tôi tranh thủ lúc buổi trưa, chuẩn bị ôm chăn ra ban công nhỏ phơi.
Chiếc chăn trắng muốt vừa được trải lên dây phơi, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau truyền tới. Giây tiếp theo, một đôi bàn tay to lớn từ hai bên siết ch/ặt lấy eo tôi, làm tôi sợ đến mức suýt thì nhảy dựng lên.
"Ai đó? Buông ra!"
Tôi muốn giãy giụa, nhưng sức lực của người kia quá lớn, căn bản không cách nào thoát ra được. Tôi quay đầu nhìn lại, thấy Phàn Dã đang mặc áo đấu, trên người đầy mùi mồ hôi sau khi vận động, dán ch/ặt vào lưng tôi như một lò lửa khổng lồ.
Bàn tay nóng bỏng bóp nhẹ eo tôi, trêu đùa: "Lần trước đã phát hiện ra rồi, eo của anh trai đây thật sự rất nhỏ đấy."
Mặt tôi đỏ bừng lên.
"Anh... anh đừng có nói bậy!"
Nếu nói về eo nhỏ, đó phải là Trần Gia Mộc, đại công dũng mãnh sao có thể bị chê là eo nhỏ được!
Tôi giãy giụa muốn hắn buông tay, hắn lại siết ch/ặt không chịu thả. Chiếc chăn vừa phơi cạnh đó trong lúc giằng co bị va phải, trượt dọc theo dây phơi rơi xuống đất.
Tôi kêu lên: "Chăn kìa!"
Phàn Dã thấy vậy mới buông tay, tôi lập tức ngồi xổm xuống nhặt chăn. Dưới đất có chút bụi bặm, chiếc chăn trắng tinh đã lấm lem vết bẩn. Tôi có chút thất vọng: "Tiêu đời rồi, Trần Gia Mộc sạch sẽ nhất, lần này chắc chắn cậu ấy sẽ gi/ận cho xem."
"Trần Gia Mộc?"
Hắn không nói thì thôi, vừa nhắc đến tên cậu ấy, tôi lập tức nhớ ngay thủ phạm là ai. Tôi quay đầu lườm hắn: "Tất cả là tại anh! Vợ tôi khó dỗ lắm đấy!"
Phàn Dã không nói gì, ánh mắt từ sáng chuyển tối. Tôi hơi bực, không muốn để ý đến hắn nữa, vừa cúi người định ôm chăn về nhà thì đã bị Phàn Dã đ/è mạnh lên chiếc chăn.
Tôi tức đến mức ch/ửi thẳng:
"Anh bị b/ệnh à!"
Khuôn mặt bị ấn vào chiếc chăn trắng muốt, loáng thoáng vẫn có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng trên người Trần Gia Mộc. Bàn tay xươ/ng xẩu rõ ràng lật người tôi lại, một tay bóp cằm tôi, tay kia khóa ch/ặt hai tay tôi ấn lên đỉnh đầu.
"Phàn Dã, buông tôi ra!"
Người đang đ/è trên mình tôi khựng lại một chút, sau đó ngón cái m/ập mờ lướt qua khóe môi tôi.
"Hình như tôi vẫn chưa nói cho anh biết tên mình nhỉ? Sao lại quan tâm tôi thế? Anh trai đây là thích tôi à?"
Đồ th/ần ki/nh!
"Tôi thích em gái anh ấy! Mau buông ra! Tôi gi/ận thật rồi đấy!"
Hắn cười x/ấu xa gật đầu, rồi cúi người đ/è tôi trên chiếc chăn của Trần Gia Mộc, hôn tới tấp.
Mẹ kiếp!
Sự chiếm hữu đầy tính xâm lược, không chịu buông tha dù chỉ một chút. Hàng lông mày sắc sảo của Phàn Dã nhắm nghiền đầy mê muội, luyến tiếc xâm chiếm từng chút một trên người tôi. Những đầu ngón tay r/un r/ẩy bấu ch/ặt vào chiếc chăn mềm mại, mùi hương còn sót lại trên đó khiến tôi ngỡ như mình đang được Trần Gia Mộc ôm ấp.
Sự hổ thẹn đầy tội lỗi đá/nh mạnh vào đại n/ão tôi. Ngay cả khi Phàn Dã buông ra, tôi vẫn ngây người tại chỗ.
Hắn thở dốc, cắn nhẹ môi dưới của tôi: "Lén lút với tôi kí/ch th/ích không?"
Tôi hơi lúng túng muốn đẩy ra, lại cảm thấy như bị nói trúng nỗi lòng thầm kín bên trong.
Quả thực... rất kí/ch th/ích.
Thế nhưng, ánh mắt rơi vào chiếc chăn đã lấm bẩn, tôi vẫn thấy hơi buồn. Trần Gia Mộc... nếu cậu ấy biết chắc chắn sẽ rất đ/au lòng...
Thẩm Tinh Hà là người đầu tiên cậu ấy thích, tôi không nên làm thế này.
Sự giằng x/é trong lòng bỗng chốc trở nên kiên định, tôi đẩy mạnh Phàn Dã ra, ôm chăn gần như chạy trốn thục mạng.
Tôi quay đầu nhìn lại từ xa, Phàn Dã đang đứng tại chỗ với khuôn mặt âm trầm nhìn về phía tôi, không hề di chuyển.
7
Chiếc chăn của Trần Gia Mộc đã được tôi giặt sạch. Tôi nhìn chiếc chăn được phơi trên giá, có chút ngẩn ngơ.
Đây là một cuốn tiểu thuyết "Hoa Thị" nặng đô, Trần Gia Mộc là thụ chính, Phàn Dã là công chính, còn tôi, chỉ là tấm phông nền, là bảng đèn không khí, là nhân vật qua đường pháo hôi.
Cho dù là Trần Gia Mộc hay Phàn Dã, đều đã định sẵn chẳng liên quan gì đến tôi.
Nhìn hiện tại, dường như cả Phàn Dã và Trần Gia Mộc đều đối xử với tôi rất đặc biệt.
Nhưng cũng không chắc được, có khi là Phàn Dã muốn "ăn cả đôi", cuối cùng lại cùng Trần Gia Mộc trả th/ù gã công tra như tôi!
Thẩm Tinh Hà, mày phải tỉnh táo lại, tuyệt đối đừng để bị dắt mũi!
Đang mải suy nghĩ, cho đến khi Trần Gia Mộc ôm lấy eo tôi, tôi mới gi/ật mình.
"Anh... anh về rồi à."
Ánh mắt thấu suốt của cậu quét qua gương mặt đang chột dạ của tôi.
"Hôm nay Tinh Hà được nghỉ, ở nhà có ngoan không?"
"Rất... rất ngoan ạ."
Cơ mặt tôi cứng đờ, thời gian chỉ thoáng qua, nhưng vẫn bị Trần Gia Mộc nhìn thấu.
"Thật sao? Vậy hôm nay đã làm gì nào?"
Cậu xoay người tôi lại, từng bước ép tôi lùi dần đến khi ngã xuống ghế sofa.
"Sáng dậy anh đi m/ua trái cây em thích, ăn cơm trưa xong thì giúp em phơi chăn..."
Giọng nói nhỏ dần, càng lúc càng chột dạ.
"Rồi sao nữa?"
Tôi cúi đầu.
Rồi còn hôn chồng tương lai của em nữa.
"Anh đã gặp người đối diện rồi sao?"
Đôi mắt phượng dài hẹp quét qua ánh mắt đang mở to đầy kinh ngạc của tôi, bị đoán trúng hành tung, tôi kích động đứng dậy từ ghế sofa, nhưng vì Trần Gia Mộc dán quá gần, tôi lại ngã ngồi xuống ghế.
Tôi hoảng lo/ạn biện minh:
"Không... không có đâu."
Trần Gia Mộc nhếch môi, nhưng đáy mắt không hề có lấy một tia cười.
"Thật không?"
Tôi không dám ngẩng đầu, chỉ có thể cắn răng gật đầu.
Ánh mắt rũ xuống, toàn bộ đều rơi trên ống quần của Trần Gia Mộc.
Cậu hôm nay mặc sơ mi trắng và quần tây đen, tôn lên vòng eo thon đôi chân dài, dưới chân còn xỏ đôi dép bông hình thỏ m/ua giảm giá ở siêu thị.
Chú thỏ bông với đôi mắt đen láy như hạt đậu đang nhìn chằm chằm vào tôi, người phía trên cũng không nói thêm lời nào.