Cậu ấy cúi đầu quan sát: "Thật sao?"

"Thật!"

Đôi môi đỏ thắm gần trong gang tấc, tỏa ra hương thơm đầy mê hoặc. Dưới ánh đèn, Trần Gia Mộc với gương mặt tuấn mỹ trông chẳng khác nào một nàng Siren nơi đáy biển sâu, quyến rũ kẻ khác sa ngã.

Yết hầu tôi cuộn lên đầy khó nhịn, đôi môi đẹp đẽ ấy khẽ nhếch lên.

"Vậy anh hôn em đi, được không? Tinh Hà."

Một người đàn ông hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của bạn, lại đang ở ngay sát bên, dùng giọng điệu mềm mỏng thốt ra những lời đầy ý tứ dụ dỗ. Ai mà chịu nổi chứ!

Tôi không kìm được mà ưỡn ngựk, cố gắng lại gần cậu ấy hơn một chút. Nuốt khan một cái, tôi thăm dò hỏi: "Thật sự được sao?"

Sau tiếng cười khẽ đầy khiêu khích, cậu ấy sát lại gần tôi hơn nữa, hơi thở đan xen, chóp mũi tôi ngập tràn hương thơm mê người trên cơ thể cậu. Tôi lấy hết can đảm vòng tay ôm lấy gáy cậu, lật người đ/è cậu xuống dưới.

Đôi môi mềm mại va chạm vào nhau, tựa như có chùm pháo hoa bùng n/ổ trong đầu, khoái cảm r/un r/ẩy xộc thẳng lên tận đỉnh đầu.

Trần Gia Mộc ngoan ngoãn nằm dưới thân tôi, tùy ý để gã "tay mơ" là tôi đây khai phá trên người cậu. Thỉnh thoảng tôi có hơi chệch hướng, cậu ấy lại đưa tay kéo tôi trở về.

Nụ cười diễm lệ cùng tiếng thở dốc đầy gợi cảm: "Tinh Hà, hôn chỗ này này."

......

Sáng sớm, tôi ôm chăn, phần thân trên đầy những dấu vết đỏ tím, ngồi trên giường mà đầu óc vẫn còn hơi mơ màng.

Tôi đã "ăn" Trần Gia Mộc rồi...

Nói chính x/ác hơn là suýt chút nữa đã ăn sạch sành sanh!

Cắn cắn ôm ôm hôn hít suốt nửa đêm, ngoại trừ bước cuối cùng, những gì nên làm dưới sự dung túng của Trần Gia Mộc thì tôi đều đã làm cả.

Một bàn tay trông có vẻ mảnh khảnh trắng trẻo, đầy vẻ chiếm hữu ôm ch/ặt lấy eo tôi từ phía sau.

"Tinh Hà, bây giờ chúng ta vẫn còn tính là hữu danh vô thực sao?"

Mặt tôi đỏ bừng lên trong tức khắc.

"Không... không tính nữa."

Người phía sau cười đắc ý, cánh tay ôm lấy tôi vẫn còn vài dấu răng đỏ ửng do tôi cắn tối qua.

Tai tôi đỏ rực vì tiếng cười của cậu, ngay cả trái tim cũng đang r/un r/ẩy.

"Em yên tâm, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em! Để anh đi làm bữa sáng!"

Để lại một câu, tôi chạy biến vào trong bếp như bay.

Lúc chạy trốn, tôi hoảng lo/ạn quay đầu nhìn lại, chiếc sơ mi trắng tinh của Trần Gia Mộc phanh rộng trước ngựk, để lộ đầy những dấu vết đỏ chót. Minh chứng cho việc đêm qua tôi đã quá đáng đến nhường nào.

11

Gần đây mọi chuyện đều thuận lợi, khiến tôi hoàn toàn vứt bỏ cái rắc rối lớn mang tên Phàn Dã ra sau đầu.

Công việc ở công ty không nhiều, tan làm tôi liền tới nhà máy lớn bên cạnh đón người vợ thiết kế của mình là Trần Gia Mộc.

Hai người cùng đi siêu thị, cùng tan làm về nhà nấu cơm. Tuy vì sự an toàn tính mạng nên người nấu thường là tôi, nhưng hai người vẫn đủ ngọt ngào.

Tối nay công ty Trần Gia Mộc có một dự án đột xuất, chắc phải tăng ca về muộn.

Tôi ôm túi đồ ăn vừa m/ua, vừa huýt sáo, bước chân nhẹ nhàng đi về phía căn hộ.

Đến cửa, đang nhập mật mã thì cảm thấy có người lại gần, tôi theo bản năng quay đầu ném luôn túi rau trên tay vào mặt người đó.

Quay đầu nhìn lại, kẻ đang hứng trọn túi rau đỏ cả mặt kia đúng là Phàn Dã.

Hắn xoa xoa bên má bị đ/ập đỏ, nhướng mày nhìn tôi: "Anh trai hung dữ quá đấy."

Tôi cảnh giác lấy bó cần tây non chặn trước ngựk, giọng điệu đầy cảnh cáo: "Tôi nói cho anh biết, tôi và bạn trai đã nói chuyện rõ ràng với nhau rồi, anh đừng có mà động tay động chân nữa, không thì tôi báo cảnh sát đấy!"

"Bạn trai? Cái kẻ hữu danh vô thực kia á?"

Hắn tiến lại gần một bước, tôi sợ hãi lùi lại phía sau, dựa lưng vào cánh cửa.

Giọng r/un r/ẩy giải thích: "Đã... đã không còn hữu danh vô thực nữa rồi! Chúng tôi đã thực sự ở bên nhau rồi!"

Sắc mặt Phàn Dã tức thì u ám.

"Ở bên nhau rồi? Ở bên nhau thế nào? Cậu ta ngủ với anh, hay là anh ngủ với cậu ta?"

Sắc mặt hắn quá mức đ/áng s/ợ, đôi mắt đỏ ngầu.

Thân hình hắn càng lúc càng áp sát, làm tôi sợ đến mức dán ch/ặt người vào cửa không dám cử động, cứ cảm giác Phàn Dã đang nổi trận lôi đình kia giây sau sẽ nắm đ/ấm đá/nh tôi.

"Có... có gì khác nhau sao? Dù sao chúng tôi cũng ở bên nhau rồi! Anh... anh sau này đừng có đến trêu chọc tôi và vợ tôi nữa, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!"

Tôi cắn răng nhìn thẳng vào mắt Phàn Dã để cảnh cáo hắn, nhưng khi hắn đưa tay ra, tôi tưởng hắn định đá/nh người, sợ đến mức nhắm nghiền mắt lại.

"Anh sợ tôi?"

Bó cần tây trong lòng bị người ta gi/ật lấy, tùy tiện ném xuống đất, cả người tôi bị kéo mạnh vào lòng hắn.

Khi lồng ngựk rắn chắc của hắn chạm vào mũi tôi, cảm giác đ/au nhói khiến tôi vô thức rên khẽ một tiếng, nhưng Phàn Dã không hề buông ra.

"Phàn Dã, buông tôi ra!"

12

Tôi đã đụng vào Trần Gia Mộc, vậy thì tôi nhất định phải chịu trách nhiệm với cậu ấy.

Cậu ấy thuần khiết như vậy, nếu thấy tôi vẫn còn dây dưa với Phàn Dã, chắc chắn sẽ rất đ/au lòng!

Tôi không thể để cậu ấy buồn, bất kể Phàn Dã có ý đồ gì, tóm lại, tôi nhất định phải giữ khoảng cách với hắn!

Tôi cứ tưởng hắn vẫn sẽ cứng rắn như trước, nhưng hắn lại ôm ch/ặt tôi không buông. Tôi giãy giụa hồi lâu mà không có động tĩnh gì, tức đến mức đ/ấm mạnh vào ngựk hắn một cái.

"Phàn Dã, anh có b/ệnh à!"

Hắn hừ một tiếng, giọng khàn khàn: "Ừ, tôi có b/ệnh, b/ệnh sắp ch*t rồi đây."

Tôi vừa định tiếp tục m/ắng hắn, bỗng cảm thấy bàn tay đang chạm vào ngựk hắn dần bị thấm ướt bởi chất lỏng.

Tôi nhìn vết m/áu đỏ tươi dính trên tay, cả người ngẩn ngơ.

"Anh bị thương rồi?"

"Ừ."

Phàn Dã ôm tôi không buông, giọng khàn đặc, mang theo vẻ mệt mỏi nặng nề:

"Anh trai à, tôi đ/au quá, nhưng chẳng có ai quan tâm tới tôi cả."

"Tôi làm người thật thất bại, không ai thích tôi, không ai yêu tôi, ngay cả người tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên cũng gh/ét tôi."

Đầu óc tôi không còn suy nghĩ được gì nữa.

Không, Phàn Dã bị đi/ên à, hắn bị thương chảy m/áu rồi, mà còn để ý xem ai gh/ét hắn sao?

đi/ên rồi à?

Còn nữa... người hắn yêu từ cái nhìn đầu tiên gh/ét hắn?

Người gh/ét nhất hiện tại chắc là Trần Gia Mộc nhỉ?

Quả nhiên!

Thằng nhóc này vẫn yêu từ cái nhìn đầu tiên với vợ tôi, đối với tôi đúng là chỉ là vỏ bọc!

"Anh bị hỏng n/ão rồi à? Bị thương thì đương nhiên là phải đi b/ệnh viện chứ!"

Trong đầu tôi nhanh chóng lướt qua cốt truyện, đáng tiếc là cảnh nóng trong truyện lúc trước quá "thơm", nên cốt truyện tôi chỉ lướt qua một cái là xong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
4 Đào Hoa Sát Chương 14
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhặt được ông chồng trẻ từ thế giới song song

Chương 6
Năm 28 tuổi, Phó Tầm thay lòng đổi dạ, đem lòng yêu cô trợ lý trong công ty. Tôi nhặt được anh ấy năm 22 tuổi từ một không gian song song ngay trên phố. Khi ấy, trong mắt Phó Tầm trẻ, anh vẫn chỉ là một chàng trai tội nghiệp thầm mến tôi. Đối mặt với lời tỏ tình lần nữa của anh, tôi cười đầy ẩn ý: "Đồng ý với cậu rồi sao nữa? 6 năm sau lại được tặng cho một 'cặp sừng' dài sao?" Đầu ngón tay thiếu niên siết chặt đến trắng bệch, vội vàng bày tỏ lòng trung thành với tôi: "Tôi không giống kẻ khốn đó, tôi sẽ không bao giờ phản bội chị!" "Chứng minh thế nào đây?" Tai anh nóng bừng, giao quyền kiểm soát cho tôi: "Từ bây giờ... hãy thuần hóa tôi đi." Lời vừa dứt. Nắm đấm của người đàn ông mang theo cơn thịnh nộ ập tới, nhanh chuẩn ác liệt giáng xuống mặt thiếu niên: "Gan lớn lắm nhỉ, đồ mặt trắng! Dám đến tận cửa quyến rũ vợ tao à?"
Hiện đại
Ngôn Tình
7