】
【Không thể nào! Chúng tôi nhìn thấy thật mà!】
【Streamer à, bà đừng vội mừng sớm thế, chúng tôi thấy thật đấy, lỡ đâu đó không phải người mà là m/a thì sao?】
Tôi nhíu mày, thẳng tay kick những kẻ cứng đầu ra khỏi phòng livestream.
「Được rồi các bảo bối, xong tiết mục ngoài lề, chúng ta tiếp tục livestream nào.」
04
Kết thúc buổi livestream, tôi mệt mỏi đi tắm nước nóng.
Sự cố vừa rồi khiến tôi mất hẳn hứng thú ăn đêm.
Phần đồ ăn đó, mai hâm nóng lại ăn sáng vậy.
Tôi nằm trên chiếc giường êm ái, nghĩ lại chuyện lúc nãy lại thấy buồn cười.
Vốn dĩ là chuyện không thể nào, tôi đã ba ngày không ra khỏi nhà rồi.
Nếu trong tủ quần áo thật sự có người, thì ít nhất hắn đã ẩn nấp trong nhà tôi ba ngày.
Ba ngày nay chúng tôi cùng chung mái nhà, sao có thể không để lại chút dấu vết nào.
Xem ra tôi cũng già rồi, vậy mà suýt chút nữa bị mấy tên anti-fan lừa.
Quá khứ và hiện tại đan xen, tôi dần chìm vào giấc ngủ.
「Tách, tách. Tách.」
Trong mơ, dường như có người đang đứng cạnh giường tôi.
Nệm giường lún xuống, có người nằm cạnh tôi.
......
Có người nằm cạnh tôi?!
Hơi thở tôi nghẹn lại, bừng tỉnh mở mắt.
Cửa tủ quần áo khép hờ, còn sau lưng tôi truyền đến tiếng thở khò khè nặng nề.
Trực giác mách bảo tôi, hắn từ trong tủ quần áo chui ra.
Nhưng rõ ràng tôi đã kiểm tra rồi, ngay trước mặt bao nhiêu người trong livestream.
Sao có thể chứ?!
Bình tĩnh lại.
Tôi ép mình nhắm mắt lại.
Hắn chỉ nằm cạnh tôi, không có ý định làm hại tôi.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ này, chuyện như vậy không phải lần đầu xảy ra.
Còn tại sao trước đây tôi không phát hiện ra...
Giờ không phải lúc truy c/ứu.
Bây giờ, chỉ cần mình giả vờ như không có chuyện gì xảy ra...
Ngày mai đợi hắn đi rồi báo cảnh sát.
「Đang đợi anh đi rồi mới báo cảnh sát, đúng không?」
Giọng nói trầm thấp phía sau khiến toàn thân tôi căng cứng ngay lập tức.
「Anh biết em đã tỉnh rồi.」
05
Khoảnh khắc đó, tôi quên cả thở.
Đến khi kịp phản ứng lại thì đã bị hắn bóp ch/ặt lấy cổ.
Tôi thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mặt hắn, đã đón nhận cái ch*t trong sự ngạt thở.
06
「Chào bạn, đồ ăn giao đến đây ạ!」
Đang livestream thì bị c/ắt ngang, tôi rất bực mình.
Chẳng phải đã ghi chú là không được gõ cửa không được gọi sao, cái gã shipper này!
Tôi thầm nghĩ trong lòng, nhưng trước ống kính không được lộ ra nửa phần khó chịu: 「Các bảo bối đợi chút nhé, mình đi lấy đồ ăn cái.」
「Chào bạn, đồ ăn của bạn đây.」
Tôi nhận lấy đồ ăn, trên mặt lộ rõ vẻ không vui: 「Tôi đã ghi chú là không được gõ cửa rồi mà!」
Shipper nhận ra mình sai, liên tục xin lỗi.
Nhưng không biết có phải tôi ảo giác không, ánh mắt hắn cứ vô tình hay cố ý liếc vào trong nhà.
「Thôi bỏ đi, bỏ đi.」
Tôi xua tay, nhanh chóng đóng cửa phòng lại.
Không hiểu sao, trong lòng tôi cứ thấy hoang mang, như thể tối nay sẽ có chuyện lớn xảy ra.
Tôi kiểm tra kỹ gói đồ ăn, không có vấn đề gì.
Đây là thói quen cá nhân, cũng là chút cảnh giác của một người phụ nữ sống đ/ộc thân.
Đợi khi tôi quay lại trước máy tính, khung bình luận xuất hiện hàng loạt lời cảnh báo:
【Trong tủ quần áo có người, streamer chạy mau!】
Nhìn màn hình toàn nội dung đó, tôi thấy thật khó hiểu, nhíu mày cười một tiếng: 「Đừng đùa nữa, tủ quần áo của tôi quần áo chất đầy rồi, làm sao có thể...」
Ba chữ "giấu người trong đó" bị tôi nuốt ngược vào trong.
Không đúng, cảnh tượng này mình từng trải qua ở đâu rồi.
Đầu óc đột nhiên sưng lên, vài mảnh ký ức vụn vặt hiện lên trong đầu.
Tôi mở tủ quần áo trước mặt mọi người trong livestream, bên trong không có ai.
Nhưng đến đêm, cửa tủ bị người ta mở ra, người bên trong nằm cạnh tôi...
Người bên trong đã bóp ch*t tôi.
Tôi ôm lấy cổ hít một hơi lạnh.
Đây có lẽ không phải trò đùa dai.
Tôi chậm rãi xoay ghế, ánh mắt từng chút một di chuyển về phía tủ quần áo.
Cửa tủ không đóng hoàn toàn, đằng sau đống quần áo lộn xộn có một đôi mắt đang dõi theo từng cử động của tôi.
Nhưng hắn làm sao trốn được cuộc lục soát của tôi?
Trong cái tủ đó căn bản không có chỗ nào để trốn.
Hơn nữa, chẳng phải tôi đã bị đ/âm ch*t rồi sao?
Tôi nắm ch/ặt con chuột máy tính, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Tôi nhớ rõ cảm giác tuyệt vọng khi ngạt thở đó, lần này tôi không thể ngồi chờ ch*t nữa.
【Chạy mau đi còn ngẩn người ra đó làm gì?!】
【Streamer ơi, tôi không muốn thấy bà trên mục tin tức pháp luật đâu!】
「Đừng đùa nữa các bảo bối, streamer đi vệ sinh chút nhé.」
Tôi cố tình phát nhạc để át đi thính giác của kẻ trong tủ.
Lúc này nhất định phải bình tĩnh.
Bất kể tại sao mình lại quay lại thời điểm này, trước tiên phải đảm bảo an toàn cho bản thân đã.
Tôi đi bộ với tốc độ bình thường ra khỏi phòng, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Chạy!
Tôi sải bước về phía cửa chính.
「Cạch cạch...」
Cửa bị khóa rồi!
Tôi đứng sững tại chỗ, chuyện này không thể nào.
Sao cửa lại bị khóa trái từ bên ngoài được?!
「Tách, tách, tách.」
Nghe thấy tiếng giày da dẫm trên sàn, tôi h/oảng s/ợ quay đầu lại, vừa vặn đối diện với một đôi mắt thâm đ/ộc.
Giây tiếp theo, một con d/ao găm cắm phập vào ngựk tôi.
07
「Rốt cuộc là tin hay không tin thế?」
「Streamer đừng làm kẻ ngốc nhé!」
「Mọi người đợi chút, mình vào muộn, sao mọi người nhìn ra trong tủ có người vậy?」
「Lúc nãy streamer đi lấy đồ ăn có một chiếc giày từ trong tủ lộ ra rồi rụt lại, streamer chắc không để một chiếc giày biết đi trong tủ đâu nhỉ?」
「Vãi, thế streamer chạy mau đi!」
Tôi lại trùng sinh rồi.
Tôi ngồi trước máy tính trầm tư.
Cửa bị khóa trái từ bên ngoài.
Có người có chìa khóa nhà tôi, sau khi tôi lấy đồ ăn xong liền khóa cửa lại.
Trực giác mách bảo, hắn và kẻ trốn trong tủ là cùng một người.
Nhưng hắn làm thế nào được, cái này gần như có thể gọi là dịch chuyển tức thời rồi.
Con người sao có thể làm được?
Báo cảnh sát thôi, mặc dù tôi không muốn tiếp xúc với cảnh sát, nhưng bây giờ mạng sống là quan trọng nhất.
Tôi thở dài bất lực, trước tiên xóa hết những bình luận spam trong phòng livestream.
Phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
「Các bảo bối đừng đùa nữa nhé, chúng ta tiếp tục livestream nào.」
Tôi gượng cười tương tác với fan trong phòng, nhưng tâm trí chẳng biết đã bay đi đâu mất rồi.